|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
thị tính tình rất có vấn đề, sợ hãi rụt rè, mềm yếu, cử chỉ hành động không chút thoải mái, việc này rất ảnh hưởng đến hài tử trong bắt chước cử chỉ từ người lớn. Tạ Chiêu bản tính cực kỳ thông mẫn lanh lợi , nhìn hắn nói chuyện có thể thấy được, nhưng thần sắc thì rất rụt rè, rất có thể do ảnh hưởng từ Triệu thị.”
Tạ Ung đối với giáo dục hài nhi mặc dù cũng rất chú ý, nhưng trong việc quản lý những người trông nom lại không biết gì, cảm thấy lời nói Nguyên Nghi Chi cũng có đạo lý, dù sao một Triệu thị cũng không xem là nhiều, hắn liền đáp ứng đề nghị của Nguyên Nghi Chi, cho Triệu thị nghỉ việc, tìm thêm một người giữ trẻ cho Tạ Chiêu.
Không nghĩ tới chuyện này lại gây phiền toái ——Tạ Chiêu cực kỳ không muốn xa rời Triệu thị, nghe nói Triệu thị bị đuổi đi, oa oa khóc lớn không dứt.
Tạ mẫu giận tím mặt, lập tức gọi Nguyên Nghi Chi tới mắng: “Dê con quý vú, trên có phụng dưỡng cha mẹ, coi như dốt đặc cán mai thì hỏi hạ nhân cũng biết ăn khế trả vàng, huống chi lại đối đãi như thế với bà vú nuôi lớn nó? Đây chính cách mà Nguyên Phủ Gia tộc nuôi dạy ngươi sao? Chỉ cần dùng xong liền trở mặt không nhận người? Ngươi có thể như vậy, Tạ Chiêu không thể! Tạ gia ta không thể! Tạ Chiêu từ khi cất tiếng khóc chào đời được nuôi chính là từ sữa của Triệu thị. Là Triệu thị nuôi hắn từ một bé con đỏ hỏn lớn tới bây giờ, Tạ Chiêu sau này còn phải phụng dưởng bà, nuôi bà cả đời! Ngươi đem Triệu thị đuổi đi, là muốn cho người khác nhìn Tạ phủ chúng ta trở thành trò cười. Cười nhạo Tạ gia vô tình vô nghĩa sao? Hồ đồ! Bảo ngươi quản nhà không phải quản như vậy! Có phải ngươi muốn đem kẻ đắc lực của mình để bên cạnh Tạ Chiêu rồi đuổi đi hết tất cả mọi người, ngươi mới vừa lòng không?”
Nguyên Nghi Chi đỏ bừng mặt cười nhẹ , thật sự là quá xấu hổ rồi, nàng dù lớn như vậy nhưng mà cũng chưa bao giờ nghĩ thế.
Người đương thời coi trọng việc đối đãi với bà vú, đặc biệt là gia tộc lớn. Quả thật Nguyên Nghi Chi cũng có một bà vú quen thuộc chính là Tôn ma ma . Bà ấy còn đi theo Nguyên Nghi Chi đến Tạ phủ làm của hồi môn.
Nhưng mà, phần lớn bà vú kia được ở hẳn trong nhà như những nô tỳ khác , bình thường đều phục vụ các chủ tử đời này sang đời khác, cho nên chọn lựa tìm ra bà vú tốt hơn phân nửa không có vấn đề gì, hài tử phó thác cho nàng cũng yên tâm, khi còn bé làm bà vú, hài tử lớn dứt sữa sẽ ở bên cạnh trờ thành bảo mẫu. Chỉ cần nàng không làm sai việc lớn, sẽ đi theo Tiểu Chủ Tử cả đời.
Quan trọng nhất chính là kế ước bán thân của các nàng chủ tử nắm trong tay.
Nhưng là Triệu thị không giống, mặc dù bà ta xuất thân bần hàn, nhưng lại là lương dân, không phải nô tỳ Tạ phủ , không thuộc về dân đen, nàng vào Tạ phủ ban đầu để trở thành bà vú, ký chính là khế ước ngắn hạn hai năm, chỉ là bởi vì Tạ Chiêu không còn mẹ ruột nữa, cực kỳ không muốn xa rời sữa của bà vú. Tạ mẫu lại nuông chiều hắn, hắn muốn như thế nào sẽ theo như vậy, cho nên mãi đến giờ đã năm tuổi còn chưa dứt sữa.
Triệu thị không phải nô tỳ Tạ phủ, nàng có tư cách lương dân, nàng tùy lúc có thể bỏ Tạ phủ mà đi, nàng ở bên ngoài dĩ nhiên có nhà có con gái của mình, nàng ở Tạ phủ đi làm chỉ vì kiếm lấy tiền công nuôi sống người trong gia đình, tới bây giờ, nàng đã không cần làm công việc bà vú. Nhưng lại không có kiến thức cùng tư cách làm bảo mẫu. Trầm tính còn nhút nhát quả thật là khuyết điểm quá nhiều. Tuyệt đối sẽ làm ảnh hưởng đến Tạ Chiêu đến khi lớn lên, đây mới là nguyên nhân cơ bản Nguyên Nghi Chi đuổi viêc nàng.
Dĩ nhiên, Nguyên Nghi Chi sẽ lấy danh nghĩa Tạ Chiêu ngày lễ tết sẽ đưa cho Triệu thị chút vật phẩm, coi như là cảm tạ nàng đã nuôi Tạ Chiêu từ sữa của mình
Nguyên Nghi Chi yên lặng mặc cho Tạ mẫu phát tiết lửa giận, cho đến khi Tạ mẫu mắng mệt mỏi, lại thấy Nguyên Nghi Chi không nói tiếng nào, cũng cảm thấy không có ý nghĩa, mới ngừng nói.
Nhưng khi nhìn mặt của Nguyên Nghi Chi, Tạ mẫu chính không vừa mắt bằng mọi cách, nàng đưa tay trái qua gọi người đứng phía sau mình Đại Nha hoàn tử tinh, nói với Nguyên Nghi Chi: “Tử Tinh từ nhỏ đã phục vụ ta, trước khi ngươi vào cửa nàng vẫn giúp ta quản lý chuyện nhà, vô cùng hiểu chuyện, về sau sẽ để cho nàng đến bên cạnh ngươi phục vụ đi, quản lý chuyện nhà ngươi có càng nhiều người giúp càng tốt, tránh cho không biết chuyện lúng ta lúng túng.”
Tử Tinh ước chừng 18, 19 tuổi, chính là đóa hoa đang nở rộ, da thịt mịn màng như bạch ngọc, mặt mày như vẽ, nhưng lại có khí chất đoan trang, một chút cũng không lộ vẻ cợt nhả, so với Linh Lung tiền bối của nàng còn có vẻ trầm ổn khí chất hơn nhiều.
Nguyên Nghi Chi trầm mặc một chút, ngẩng đầu lẳng lặng nhìn Tử Tinh một cái, mới hướng Tạ mẫu thi lễ, “Vâng” như vậy phải là thừa dịp nhét thêm người vào phòng cho hài nhi sao?
Năm đó dầu gì còn đợi Đinh Cẩm Tú mấy năm không con nói sợ vô sinh mới chọn Linh Lung, hôm nay lại nhờ vào một việc không đáng kể của Bà Vú mà nhét thêm vào một Tử Tinh?
Nguyên Nghi Chi dẫn Tử Tinh trở Thanh biệt viện , thân mình căng cứng , trong lòng bàn tay đầy mố hôi lạnh.
Nàng tức giận đến cả người đều run rẩy.
Nàng rốt cuộc hiểu rõ cảm giác Đinh Cẩm Tú năm đó —— không phải nàng không làm một hiền thê, mà chính là gặp được một bà bà ác bá.
Chương 22
Nguyên Nghi Chi nổi giận.
Nàng đây là mới gả vào Tạ phủ ngày thứ năm!
Trở lại Thanh Việt Viện, nàng đem Tử Tinh giao cho bà vú Tôn của mình, rồi tự nhốt mình ở thư phòng tại tây phòng, không cho bất cứ ai đến quấy rầy.
Nàng ngồi ở trước thư án, không nhúc nhích, mắt thẳng tắp nhìn chằm chằm trên thư án ống đựng bút, đồ rửa bút, giá bút những vật này, vừa tựa hồ con mắt không tiêu cự, chỉ là ngẩn người.
Cứ như vậy, nàng ngồi lặng thinh đến khi mặt trời xuống núi khiến trong phòng trở nên mờ mịt.
Khi xong công vụ về nhà Tạ Ung ở thư phòng tìm được nàng thì nàng cảm thấy nội tâm của mình trở nên hỗn loạn như dã thú đã được thuần phục, ngoan ngoãn nằm ở đó chờ chủ nhân chải lông cho nó.
Vừa nhìn thấy Tạ Ung, Nguyên Nghi Chi đứng lên: “Chàng đã trở lại.”
Tạ Ung nhìn nàng một chút, thấy sắc mặt nàng đã bình tĩnh, liền gật đầu, “Chuyện hôm nay ta đều nghe Tôn ma ma nói.”
Trên mặt Nguyên Nghi Chi nụ cười được nặn ra một cách miễn cưỡng chợt tiêu tan sắc mặt nàng không đổi đứng đó chờ nghe ý kiến của Tạ Ung.
Tạ Ung lấy tay vuốt vuốt cái trán, hắn không nghĩ tới mình vừa quay lại với công việc trong nhà liền nhốn nháo một chút rảnh rỗi cũng không chừa cho hắn.
Hắn ngồi xuống, đưa tay kéo Nguyên Nghi Chi đến bên cạnh mình, cầm bàn tay nhỏ bé lạnh buốt của nàng, hai tay nắm chắc vì nàng sưởi ấm, nói: “Năm đó Triệu thị là mẫu thân tìm về , vốn là coi trọng bà vì thân phận đàng hoàng, lại quên nàng quá nhút nhát với Chiêu nhi gây ảnh hưởng không tốt, tất cả là lỗi của ta. Nhưng trong những năm qua bầu bạn cùng Chiêu nhi lâu nhất chỉ có Triệu thị, trong lòng của Chiêu nhi có lẽ vị trí của Triệu thị thân cận hơn giống như một người mẹ nên đáng lệ thuộc hơn bất kỳ ai. Tình cảm hiện giờ là quan trọng nhất, nuôi dạy tính sau vậy. Nếu không trước mắt cứ lưu lại Triệu thị, nhưng vẫn tìm một người hiểu biết lễ tiết để trở thành người nuôi dạy chi Chiêu nhi?”
Nguyên Nghi Chi gật đầu một cái, nàng mở miệng tính nói chuyện thế nhưng nước mắt lại tuôn rơi cứ thế tuôn rơi không ngừng khiến Tạ Ung sợ hết hồn.
Tạ Ung ôm nàng vào ngực, bàn tay vụng về mà vì nàng lau nước mắt, an ủi: “Ta hiểu biết rõ nương nương nói rất nhiều lời cũng thật quá đáng, uất ức nàng. Nàng đừng để ở trong lòng, nhé?”
Nguyên Nghi Chi lắc đầu một cái, lấy tay lau đi nước mắt trên mặt, cố gắng bình ổn tâm tình, mới nói: “Là thiếp đã quá lỗ mãng, mặc dù một lòng vì muốn tốt cho Tạ Chiêu, lại quên mất cảm thụ của Tạ Chiêu.”
Nhưng sống trong Nguyên phủ tiếp nhận nền giáo dục quý tộc Nguyên Nghi Chi thật ra vẫn kiên định ý kiến của mình cái gọi là”Mẹ nuông chiều thì con hư” , một người có hình tượng không tốt, sẽ ảnh hưởng lớn đến một đứa trẻ lúc trổ mã .
Nếu như Tạ Chiêu có mẹ ruột, ảnh hưởng của bà vú có thể ít một chút, nhưng với tình huống này tình cảm của Tạ Chiêu hầu như đều đặt hết ở Triệu thị, loại tình huống này thì càng hỏng.
Rõ ràng là trưởng tử của phủ Trạng Nguyên, rõ ràng tư chất không tệ, thông minh lanh lợi, rõ ràng phải thư thái thảnh thơi, phải là một hài nhi hoạt bát hướng ngoại, nhưng bây giờ giống như tiểu cô nương xấu hổ, nhìn thấy ai cũng sợ hãi, ánh mắt kia giống như động vật nhỏ đáng thương, không có tự tin, không có tự chủ, một kiểu người hay đắn do, tiếp tục như vậy, Tạ Chiêu sẽ trở thành người như thế nào?
Nếu như trong lòng Nguyên Nghi Chi có chút ích kỷ “Với danh mẹ kế” Nàng sẽ để mặc Tạ Chiêu tiếp tục như vậy, Tạ Chiêu càng không có khí chất, đối với hài tử sau này của nàng sanh ra sẽ tốt hơn.
Nhưng Nguyên Nghi Chi chịu ảnh hưởng khá sâu từ mẹ cả Trịnh thị, nàng có thể ghét tiểu thiếp thông phòng của phu quân của nàng, hận không bắt tất cả bọn họ biến mất, nhưng nàng sẽ không nhỏ nhen khắt khe với các hài nhi của phu quân, những
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




