|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
có thể xem như hoàng thượng một phương.So với làm quan ở kinh thành, quyền lực có vẻ lớn hơn nhiều. Nhưng ở bên ngoài dễ bị hoàng thượng lãng quên, có thể phải ở bên ngoài cả đời,không thể trở lại kinh thành, không thể đạt được đến địa vị cao.
Quan ở kinh thành, quan ở bên ngoài đều có ưu việt riêng, các quan viên đều theo đuổi một mục đích giống nhau, đều tình nguyện nghèo nàn ở kinh thành, mặc cho bên ngoài kiếm được nhiều tiền. Với Tạ Ung liên tiếp giành các chức Giải nguyên là một Trạng nguyên kì tài, hoàng thượng rõ ràng muốn đem hắn bồi dưỡng thành Tể Tướng, Tạ mẫu chưa bao giờ nghĩ tới con trai mình lại bị điều ra bên ngoài.
Tạ mẫu lo lắng trùng trùng hỏi: “Ngươi làm quan tại khinh thành không tốt sao? Sao tự nhiên bị điều ra ngoài? Là vì đắc tội với ai sao?”
Không đợi Tạ Ung trả lời, Tạ mẫu đã gào to lên: “Ta biết rồi, nhất định là nữ nhân kia làm hại! Ta đã không cho ngươi cưới nàng, ngươi không nghe, giờ ngươi nhìn xem! Nàng mới vừa vào cửa ngươi đã bị điều ra ngoài, bên ngoài vạn nhất gặp phải tại ương, thì phải làm sao? Nàng chính là mạng sao chổi! Không được! Ung nhi, ngươi không thể giữ lại nàng nữa!”
Nghe mẫu thân càng nói càng quá đáng, Tạ Ung không thể vô tâm uống trà nữa, đặt chiếc cốc lên bàn, hắn cất cao giọng áp chế lại sự cáu gắt của mẫu thân: “Nương nương! Người yên lặng một chút! Chuyện này không liên quan đến Nghi Chi, là do ta xin được ra ngoài, chuyện này đã là ý định của ta lâu nay rồi.”
Tạ mẫu kích động đến mức mặt cũng đỏ lên, hận không thể đuổi Nguyên Nghi Chi ra khỏi Tạ phủ ngay lập tức, đột nhiên nghe hài nhi nói như thế, không khỏi kinh ngạc, nàng vốn đã đứng dậy, giờ lại chậm trãi ngồi lại giường, nghi ngờ nhìn Tạ Ung, hỏi: “Chính ngươi xin đi sao? Tại sao? Ngươi thật ngốc? Ngươi không phải không biết chưa một đại thần nào xin ra ngoài sao? Chẳng lẽ ngươi cam tâm làm quan phụ mẫu một nơi không thể về lại kinh ?”
Tạ Ung khẽ thở dài một cái, trong lòng nữ nhân được cùng phu quân của mình cùng hài nhi làm quan mang lại cho họ cuộc sống thanh nhàn . Thậm chí có thể vênh mặt hất hàm sai khiến kẻ khác hầu hạ đã là điều không thể hiểu.
Đối với Tạ mẫu mà nói, muốn hài nhi thi khoa cử làm quan, là vì muốn trở thành nhân vật lớn, thoát khỏi cuộc sống mà lúc trước bà cùng phu quân sống bần hàn sỉ nhục, hài nhi làm quan chức càng cao càng tốt. Về con đường làm quan của hài nhi thì giữ chức vụ gì, làm như thế nào nàng không hiểu nên không thể đưa ra lời khuyên tốt.
Tạ Ung nói: “Hài nhi muốn chân chính làm việc có ích cho dân, muốn duy trì sự ổn định của quốc gia và hòa bình lâu dài, ở Lại Bộ Thị Lang tất nhiên có thể rèn luyện toàn bộ năng lực, nhưng lại thiếu hụt về khả năng thực tế, thiếu kinh nghiệm tiếp xúc cùng dân chúng, đối với cuộc sống khó khăn của dân chúng càng không có kiến thức, hài nhi muốn xuống phía dưới rèn luyện vài năm.”
Trong lịch sử có rất nhiều chính sách quan trọng của các nhà hùng tài vĩ lược, các nhà cải cách lớn. Bọn họ có thể đưa ra những vấn đề trị quốc an dân to lớn. Nhưng phần lớn không suy nghĩ đến việc phức tạp tại từng địa phương và những quan lại nhỏ bằng mặt không bằng lòng thói hư tật xấu, dấu trên lừa dưới. Bọn họ chỉ có thể đưa ra những biện pháp cương lĩnh thiên tài nhưng lại thiếu đi thủ đoạn áp chế để áp dụng hữu hiệu những chính sách này,cuối cùng dẫn đến cải cách thất bại.
Tạ Ung không dám nói mình vĩ đại cỡ nào không vụ lợi, nhưng là hắn quả thật không muốn ngồi không hưởng lợi, không muốn”Vì chức vụ mới làm quan” , việc hắn muốn làm bậy giờ, hắn muốn giúp ích cho quốc gia, dĩ nhiên nếu như có thể lưu danh sử xanh vậy thì càng tốt.
Tên, lợi, quyền, mỗi người luôn muốn đuổi theo, hắn cũng giống vậy, hắn chỉ là hy vọng mình sẽ làm tốt hơn 1 chút, làm tốt đẹp hơn một chút, nhờ có hắn mà dân chúng có nhiều lợi ích hơn.
Chương 24
“Vậy ngươi có thể quay lại không?” Tạ mẫu lo lắng nhất là tương lai của Hài nhi.
“Dĩ nhiên.” Tạ Ung tất tự tin trả lời.
“Có thể trở thành quan lớn?”
“Đúng vậy.” Tạ Ung trong lòng bất tắc dĩ, Tạ mẫu hi vọng hắn làm Tể tướng chấp niệm này khiến hắn nhức đầu.
Tạ mẫu vì tin tức hài nhi phải dọn ra ngoài làm cho ngơ ngác, nàng ngồi đó bất động thật lâu, một lát lại lo lắng hắn ra khỏi nhà có được an toàn, một lát lại lo lắng hài nhi có thể hay không vừa rời khỏi kinh thành sẽ bị kẻ thù công kích, không thể trở về được nữa với chốn phồn hoa.
Qua một lúc lâu, Tạ mẫu thầm thở dài: “Ta không thể hiểu những đạo lý lớn lao ấy, mà ta cũng không muốn cùng ngươi cách biệt lâu như thế .”
Năm đó nàng ở quê hương Kinh châu, hài nhi một mình vào kinh thành đi thi, nàng ngày đêm lo lắng, dường như chưa đêm nào được ngủ ngon, đợi đến khi kinh thành truyền tin đến hài nhi đỗ Trạng nguyên thì nàng đã gầy trơ hết cả xương.
Nhưng vì hài nhi đỗ dạt là một tin tức tốt đã khuyến khích nàng, khiến cho nàng nhanh chóng khôi phục tinh thần, ăn ngon ngủ ngon, kích động theo sát hài nhi phái người đến kinh thành, lại nhận được tin tức hài nhi được tể tướng đương triều nhận làm con rể, lúc ấy Tạ mẫu thật sự cám ơn trời đất, cho là mình khổ tẫn cam lai rồi, lại không nghĩ đến sau khi Đinh Cẩm Tú vào cửa, luôn khiến nàng không vừa ý mọi thứ?
Mà bây giờ vào cửa Nguyên Nghi Chi, lại khiến cho nàng không hài lòng.
Tạ mẫu cút hứng nằm xuống nói: “Nói nhiều đạo lý lớn với ta, ta nghe cũng không hiểu, thật ra thì ngươi dọn ra ngoài, căn bản vẫn là muốn chạy trốn khỏi ở bên cạnh mẹ chứ gì? Không chịu nổi mẹ? Cảm thấy mẹ cố tình gây sự? Mà ta có chỗ nào không vì sức khỏe của ngươi? Ta đây cực khổ vì ai, vội vàng vì ai?”
Nói xong, Tạ mẫu rơi lệ
“Nương nương.” Tạ Ung cũng không nói, hắn rời khỏi kinh thành ra bên ngoài làm quan, quả thật có ý định rời khỏi Tạ mẫu, hắn thật cảm thấy tâm tình của mẫu thân không đúng, còn cứ suốt ngày sớm chiều đụng phải, đối với ai cũng sẽ không tốt.
Trăm thiện hiếu đứng đầu, hắn không thể cùng mẫu thân tranh chấp, không thể cùng mẫu thân ồn ào, nếu không sau này sẽ bị ngang tiếng bất hiếu, không vâng lời, nghiêm trọng hơn có thể mất chức, cho nên hắn chỉ có thể lựa chọn rời khỏi mẫu thân một thời gian.
Mà nếu như vì hắn rời kinh ra ngoài, hoàng thượng Huyền Dục liền quên mất hắn, không triệu hồi hắn trở lại kinh nữa, vậy hắn cũng không có gì oán trách, một hoàng thượng như vậy không đáng để hắn dốc hết tâm tư của mình.
Tạ mẫu phất phất tay, “đi đi, đừng khiến ta nhìn thấy lại thêm phiền lòng.”
Tạ Ung biết mẫu thân lúc này bị chút đả kích, sau khi đứng lên hành lễ rồi xoay người rời đi, sau lưng lại truyền đến Tạ mẫu càng phát ra thanh âm chán nản: “Đều nói nuôi nhi thật tốt, nuôi nhi có thể dưỡng già, nhưng mà nhìn xem nuôi hài nhi có ích lợi gì? Nuôi lớn tìm được một nữ nhân khác rồi, có kẻ nào trong lòng còn có mẹ kia chứ. . . . . . “
Tạ Ung bóp bóp nắm tay, bước chân chần chờ một chút, cuối cùng vẫn bước nhanh rời đi.
Nguyên Nghi Chi đối với tin tức muốn chuyển ra ngoài của Tạ Ung cũng thất kinh.
Nàng so Tạ mẫu dù hiểu biết hơn nhưng cũng cho là Tạ Ung sẽ luôn luôn làm quan ở kinh thành, sau đó bình ổn thăng nhập nội các trở thành Tể tướng.
Lúc trước khi chưa xuất giá nàng nghe Tứ đệ Nguyên Bình Chi đề cập tới, tựa hồ Tạ Ung cùng với huynh trưởng Nguyên Tu Chi chính kiến không hợp, như vậy về sau Tạ Ung giữ chức vị hữu tướng, Nguyên Tu Chi giữ chức vị Tả tướng, Tả Hữu Tướng chính kiến không hợp, hoàng thượng thuận lợi cân bằng quyền lực, lợi cho hoàng quyền vững chắc, hoàng thượng cũng không cần lo lắng Tạ phủ cùng Nguyên phủ kết thân mà tạo thành ảnh hưởng bất lợi.
Bất kể nói thế nào, nàng đều không nghĩ tới Tạ Ung sẽ rời kinh làm quan đất khách.
Chỉ là, nếu như có thể rời khỏi Tạ phủ ở kinh thành, tạm thời rời khỏi Tạ mẫu, đối với người vừa gả vào Tạ phủ là nàng mà nói, rất tốt là khác ấy chứ?
Ba ngày sau đó khi Tạ Ung đè cập đến việc dọn ra ngoài, Thánh Chỉ trong cung cũng được truyền xuống, Tạ Ung với cấp bậc tả phó đô ngự sử quan tam phẩm điều đến Đô Sát viện, kiêm nhiệm giám sát Ngự sử lưỡng Hoài lập tức nhậm chức.
Ngự sử là quan văn, phụ trách giám sát bách quan, là kỷ cương tai mắt và thay mặt cho hoàng thượng , có rất nhiều quyền hành, lại không cần có thực quyền phá án. Nhưng mà hoàng thượng cho Tạ Ung Thượng Phương Bảo Kiếm, gặp phải việc không hợp pháp có quyền chém trước tấu sau, đồng thời cho hắn Hổ ấn điều động quân sự lưỡng Hoài, có việc cấp bách, việc khó, đại sự có thể điều động quân đóng ở lưỡng Hoài.
Hiển nhiên, hoàng thượng hạ quyết tâm muốn quét sạch việc buôn bán muối.
Tạ Ung biết việc đề xuất tiến hành điều tra là do anh vợ thứ ba của hắn Nguyên Trị Chi, vạch ra chính sách cải tiến quả lý việc buôn bán muối cũng là do Nguyên Trị Chi, nhưng mà hoàng thượng hiển nhiên không muốn để cho Nguyên Trị Chi tiếp tục quá sâu hệ thống trị, thay đổi người, đổi tướng.
Vì liên quan đến dân sinh của quốc gia nên được đưa vào cơ bản của quốc sách , Huyền Dục cũng sẽ không để một đại thần toàn quyền nắm giữ, tất nhiên
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




