|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
đến mức chết bởi hồ đồ, coi như vì người nhà, ta cũng vậy sẽ không làm chuyện điên rồ.” Tạ Ung thấy mặt nàng lo lắng, tâm tình trong nháy mắt tốt hơn nhiều.
Nguyên Nghi Chi gật đầu, “Làm thê tử tin tưởng phu quân.”
Tạ Ung cầm tay của nàng, “Chỉ có hai người chúng ta, hiểu được là tốt rồi.”
Nguyên Nghi Chi ngẩng đầu vừa cười rạng rỡ vừa nhìn hắn”Được.”
“Những thứ này coi như của riêng để dành vài năm nay của ta, về sau sẽ giao cho nàng bảo quản.” Tạ Ung đem hộp đồng tử khóa lại lần nữa, giao chìa khóa vào tay Nguyên Nghi Chi.
Nguyên Nghi Chi có chút chần chờ, hỏi: “Này?”
Nguyên Nghi Chi vạn không nghĩ tới mới vừa gả vào Tạ phủ, Tạ Ung đem tất cả Tiểu Kim Khố của hắn giao cho mình, nàng có nên thụ sủng nhược kinh hay không?
“Phu quân, việc này. . . . . . thỏa đáng không?”
Tạ Ung Quay lưng ngồi xuống, tư thế nghiêm túc, tựa như một loại khí thế sánh ngang trời đất: “Có gì không ổn? Ta và nàng phu thê như một, thẳng thắng cùng nhau là việc hiển nhiên.”
Nguyên Nghi Chi lập tức nói: “Vậy đồ cưới của thiếp cũng cho chàng dùng.”
Tạ Ung bật cười, không nhịn được đưa tay vuốt ve bàn tay của nàng, nói: “Ngốc tử, vi phu sao có thể dùng tiền của nàng? Nàng nếu gả cho ta, chính là đi theo ta hưởng phúc .”
Nguyên Nghi Chi chột dạ nhếch miệng cười khúc khích, nhỏ giọng thì thầm: “Thiếp có cảm giác mệnh của thiếp thực quá tốt rồi thì phải? Liệu có phải thiếp đang nằm mơ ?”
Nàng không nhịn được len lén nhéo đùi mình một cái, kết quả đau đến âm thầm cắn răng, lại không phát hiện một người khác ngay lúc này vừa cười vừa nhìn chằm chằm nàng.
Tạ Ung thấy nàng bộ dáng mất hồn, tâm tình càng trở nên tốt hơn: “Nàng có thể đem toàn bộ những thứ này để trong phòng, đừng để người khác biết, đây là tài sản riêng của phu thê ta.”
Nguyên Nghi Chi ngoan ngoãn gật đầu, đồng thời len lén nghĩ, quả nhiên sinh con trai không đáng tin, có thê tử rồi thì quên mất mẫu thân, về sau nàng sinh hài nhi có phải khi nó lớn lên cũng sẽ như vậy? Nàng có khi cũng giống bà bà thương tâm khổ sở không?
“Lại suy nghĩ lung tung cái gì vậy? Số tiền này thu vào cũng không quang minh chính đại gì, mỗi khi thu vào đều phải ghi rõ , có một số thứ không cần phải trả lại, nhưng có vào tất có ra, sau này khi có món nào vào nàng cũng cần phải ghi chép. Chỉ có nàng cùng ta biết rõ những kẻ lui tới kia là ai, có hay không có liên quan tiền bạc, mới có thể cùng phu nhân bọn họ qua lại , phải dùng thứ thích hợ đáp lễ thì mới không đắc tội kẻ khác.”
Nguyên Nghi Chi vẫn chỉ ngoan ngoãn gật đầu. Trước kia nàng cảm thấy mẹ cả Trịnh phu nhân cũng đã rất lợi hại rồi, bây giờ mới biết Trịnh phu nhân thật ra thì cũng bị phụ thân nàng hạn chế rất nhiều.
Nếu so ra thì nàng hẳn là may mắn hơn?
Mặc dù hạnh phúc này đến quá bất ngờ, nàng cảm thấy giống một giấc mộng, vẫn không dám tin, nhưng mà ánh mắt của Tạ Ung ánh lên như muốn nói”cứ thử không tin ta thử xem” thế là dù nàng không dám tin cũng không dám nói ra.
“Đem cất hộp đi.”
“Dạ.” Nguyên Nghi Chi vội vàng ôm lấy hộp đồng đỏ.
“Tốt lắm, nàng trở về nhà trước đi, ta còn phải xử lý vài việc công, ngày mai sẽ phải quay lại nha môn làm việc.” Tạ Ung mỉm cười nói.
“Dạ được.” Nguyên Nghi Chi ngoan ngoãn ôm hộp rời đi.
Cho đến khi trở lại nội thất, đem hộp đồng khóa lại trong rương của hồi môn, Nguyên Nghi Chi bất giác nhớ ra nàng còn chưa nói đến chuyện của Tạ Chiêu!
Tạ Ung quá giảo hoạt đi, rõ ràng biết được ý định của nàng lại khiến cho nàng không thể cự tuyệt ra miệng.
Chỉ là. . . . . nhìn vào chiếc rương được khóa kia, Nguyên Nghi Chi đột nhiên cảm thấy có chút chột dạ, ăn tiền của người ta thì làm việc cho người ta, hiện tại nàng ăn của Tạ Ung , cầm tiền của hắn, hơn nữa còn nương tử Tạ Ung cưới hỏi đàng hoàng về, lại không chịu giúp hắn trông nom hài tử, hình như là có chút đuối lý.
Tạ Ung tin tưởng nàng như thế, nàng cũng nên cho hắn tận tâm tận lực đây?
Cứ nghĩ tới nếu chăm sóc không tốt Tạ Chiêu, hắn sẽ oán hận nàng, nhưng nàng lại không nghĩ ra rằng cố gắng để không phải chăm sóc một đứa trẻ thì có phải là nàng có chút ích kỷ. Chăm sóc cho đời sau chính là việc một chủ mẫu trong nhà cần làm. Nàng đã gả cho người ta rồi thì cũng nên gánh lấy trách nhiệm đó mà không nên có suy nghĩ đẩy trách nhiệm đó cho người khác.
Nguyên Nghi Chi siết chặt tay thành quyền hạ quyết tâm chỉ cần phục vụ tốt phu quân cùng bảo bảo. Chỉ cần nàng không thẹn với lòng thì sẽ không cần sợ bà bà cho dù đó là cọp mẹ.
Nghi Chi, ngươi có thể! Không phải sợ!
Buổi tối, Tạ Ung và Nguyên Nghi Chi sau khi rửa mặt liền đi ngủ
Liên tiếp sinh hoạt vợ chồng khiến thân thể thương tổn, cho nên hai người chỉ nằm song song trò chuyện, ôn tồn một chút rồi thôi.
Nguyên Nghi Chi vẫn không yên lòng muốn nói trước với Tạ Ung một tiếng, tránh để sau này xảy ra rủi ro mà không nói trước.
Chương 21
Nàng đem mặt chôn ở trong ngực Tạ Ung, làm nũng một chút rồi mới nhỏ giọng nói: “Phu quân, thiếp sẽ tận tâm chăm sóc Tạ Chiêu , chỉ là thiếp chưa có kinh nghiệm chăm sóc hài tử, nếu có việc gì không ổn, chàng phải thông cảm cho thiếp đấy.” Tạ Ung khóe miệng cong lên, rút cuộc đáy lòng cũng cảm thấy nhẹ nhõm vài phần, Nghi Chi cuối cùng cũng không để hắn thất vọng.
Hắn đương nhiên biết Nguyên Nghi Chi cũng không muốn tư mình trông nom Tạ Chiêu, hắn cũng hiểu những băng khoăn của Nguyên Nghi Chi, dù sao cũng không phải hài nhi ruột của nàng, phía trên còn có một bà bà bắt bẻ, rồi còn có nhà ngoại Tạ Chiêu sẽ bắt bẻ, chăm sóc tốt cũng chỉ là bổn phận của nàng, chăm sóc không tốt sẽ đổ hết lên mình nàng.
Nhưng Tạ Ung không muốn ở phương diện này ngay cả Nguyên Nghi Chi cũng không thể nhờ. Hắn muốn nàng là một vợ người có trách nhiệm, nàng sẽ phải đối mặt nhiều với những khó khăn, nhưng mọi người đều vậy, nếu như mỗi lần khó khăn đều chạy trốn. Vậy khi tai họa ập đến thì phải làm sao? Vợ chồng làm thế nào có thể đồng cam cộng khổ, đồng giường cộng chẩm?
Hắn đem tài sản riêng giao cho Nguyên Nghi Chi, chính là có ý giao quyền lực giao vào tay nàng, hắn đem Tạ Chiêu giao cho Nguyên Nghi Chi, cũng chính là giao cho nàng trách nhiệm.
Từ ngày nàng chính thức gả làm thê tử của hắn thì nàng hẳn phải cùng hắn hưởng thụ vinh hoa, nhưng cũng phải cùng hắn chia sẻ những trách nhiệm.
Tạ Ung dùng tay sờ tóc nàng: “Trong nhà có lão ma ma, không hiểu thì cứ tới học hỏi, không đưa ra được quyết định cứ tới hỏi ta. Về sau chúng ta còn phải sinh rất nhiều hài tử xem như là luyện tập trước.”
Nguyên Nghi Chi không nhịn được bật cười: “Chàng làm sao biết sẽ có rất nhiều hài tử?”
Tạ Ung nhìn nàng ánh mắt sáng lên, không nhịn được đi đến gần hôn: “Không bằng chúng ta hiện tại liền cố gắng?”
Dù sao cũng là vợ chồng tân hôn, mặc dù hai người vốn tính ngưng chiến cả đêm, nhưng không nhịn được vì đụng chạm thân thể hết lần này đến lần khác cùng bốc cháy, cuối cùng vẫn cứ dây dưa một chỗ.
Tạ Chiêu hôm sau liền từ vườn Tùng Hạc được đưa đến Thanh Việt Viện.
Nguyên Nghi Chi bài trí cho hắn ở chủ viện phía đông sương phòng, ba gian đông sương phòng, là phòng phòng khách đãi khách, Bắc phòng trong làm phòng ngủ, Nam phòng để làm thư phòng, đủ để một tiểu oa nhi một tuổi cư ngụ.
Diện tích phòng ngủ hơi lớn hơn một chút, gần cửa sổ đặt thêm 1 chiếc giường nhỏ, buổi tối bà vú ngủ ở trên đó bầu bạn với Tạ Chiêu, hài tử còn rất nhỏ, không yên lòng để cho hắn ngủ một mình.
Thì ra phục vụ bên cạnh Tạ Chiêu gồm có một bà vú em Triệu thị, người trông trẻ Tiền thị, hai Nha hoàn Oanh Nhi, Hỷ Tước, bốn tiểu nha hoàn, cùng với lão bà sai vặt.
Nguyên Nghi Chi quan sát một lượt những người bên cạnh Tạ Chiêu một lượt.
Người nuôi dạy trẻ Tiền thị là theo từ hồi môn của Đinh Cẩm Tú, một phụ nữ trung niên có khuôn mặt phúc hậu hơn 40 tuổi, nói chuyện làm việc thoạt nhìn rất có chừng mực, Nguyên Nghi Chi để nàng lưu lại, hơn nữa cũng không thể không lưu, nếu không Ngoại Tổ Phụ nhà Tạ Chiêu sẽ không biết sẽ náo loạn đến cỡ nào.
Hai Đại Nha hoàn Oanh Nhi, Hỷ Tước đều là mới mười ba, mười bốn tuổi, mặt mũi thanh tú lại không phải người xinh đẹp, tay chân nhanh nhẹn, nên giữ lại cũng thỏa đáng. Bọn họ là do Tạ mẫu cho Tạ Chiêu chọn , họ sẽ ở với Tạ Chiêu trước khi xuất giá có thể phục vụ Tạ Chiêu mấy năm. Bọn họ còn có kinh nghiệm chăm sóc Tạ Chiêu, vì vậy Nguyên Nghi Chi để hai nàng lưu lại.
Bốn tiểu nha hoàn và thô hai lão bà sai vặt cũng không có chỗ bắt bẻ, trước cứ quan sát sai bảo tùy thời có thể thay đổi.
Nguyên Nghi Chi không hài lòng chính là bà vú Triệu thị. Triệu thị nhà ở giáp ngoại thành Kim Lăng, đã sinh ba đứa con, trong nhà thật sự nghèo đến không có cơm ăn. Bà mới đành để con trai của mình đói sữa ở nhà, còn bản thân ra ngoài làm bà vú. Triệu thị bản nhân thân thể có thể nói là khỏe mạnh, nhưng là tính tình rất trầm buồn, rất kiệm lời, trước mặt chù nhân chẳng bao giờ nói lời nào.
Nguyên Nghi Chi nói với Tạ Ung : “Hiện tại Tạ Chiêu đã lớn, không cần bú sữa nữa, bà vú tuy không phải không cần, nhưng mà Triệu
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




