watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 21:49 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4503 Lượt

xong lời nói này của nhũ mẫu, cũng thấy rất có lý. “Nhũ mẫu nói đúng đó, trong phủ còn nhiều tỳ nữ như vậy, không cần ngươi – thế tử phi này lo lắng, đem Thịnh nhi giao cho nàng thì tốt rồi, cái gì cũng đừng nói nữa…”

“Nếu nhũ mẫu quản Thịnh nhi quả thật thoải mái, nhưng mà quản giáo cho đứa nhỏ cũng không phải lúc nào cũng đánh, cũng mắng, đạo lý này ta thế nhưng còn hiểu.” Lời nói Thanh Đại châm chọc làm cho sắc mặt nhũ mẫu lúc xanh lúc trắng. “Tuy rằng ta không phải mẹ ruột Thịnh nhi, nhưng nhìn vẫn rất đau lòng, tin tưởng bà bà cũng giống nhau sẽ luyến tiếc.”

Lời nói này của con dâu sau lưng chỉ trích nàng dung túng nhũ mẫu, Đằng vương phi không phải nghe không hiểu, giọng điệu trở nên cứng rắn hơn một chút.“Nhũ mẫu là dạy dỗ Thịnh nhi, là vì tốt cho hắn, đứa nhỏ nếu phạm vào sai, nên nhận xử phạt, như vậy mới có thể lớn lên, ta rốt cuộc là tổ mẫu của hắn, như thế nào lại không luyến tiếc cũng không thể che chở đâu.”

“Thế tử phi, Thịnh thiếu gia đã năm tuổi, hơi một tí là đái dầm, tật xấu này phải giúp hắn sửa đổi, nếu không chờ lớn một chút cũng đã muộn.” Nhũ mẫu nói năng hùng hồn đầy lý lẽ.

Vừa mới vào cửa Chu Kí Vân đúng lúc nghe câu này, tỳ nữ thê tử chạy tới tìm hắn, hắn mới biết được có loại sự tình này, lập tức liền chạy lại đây.

“… Cho nên ngươi hay đánh hắn?” Hắn hờn giận hỏi.

Nhũ mẫu tức khắc rụt cổ, thanh âm cũng sợ tới mức không nghe thấy.

“Ngươi không phải đang làm việc với cha ngươi cha sao, sao lại đến đây?” Đằng vương phi nhìn thấy con khí thế to lớn vào cửa, giọng điệu cũng dịu đi. “Chỉ là một chút việc nhỏ, nương sẽ xử lý.”

Ánh mắt Chu Kí Vân sắc bén đánh tan nhũ mẫu lắm mồm. “Nghe nói Thịnh nhi bị đánh, chuyện này làm sao có thể là việc nhỏ cho được?”

“Nô tỳ biết sai, xin thế tử tha thứ.” Nhũ mẫu bắt buộc phải phân trần quỳ xuống cầu xin tha thứ, ít nhất phải làm bộ làm dáng, cũng không phải thật tình nhận sai.

Nếu trượng phu ra mặt, Thanh Đại cũng không cần mở miệng, liền để hắn xử lý chuyện này.

“Một nô tỳ lại có thể đánh chủ tử, ngươi khi hắn sẽ không nói, sẽ không cáo trạng nên lá gan mới lớn như vậy sao?” Chỉ cần nghĩ đây hẳn không phải lần đầu tiên con bị đánh, tim Chu Kí Vân đau như bị đao cắt, thì ra hắn sơ sót nhiều như vậy, ngay cả con cũng bảo hộ không được.

Nhũ mẫu cúi sấp người. “Nô tỳ sai lầm rồi…”

“Bởi vì Thịnh nhi tuổi còn nhỏ, mới phải cần có người ở bên quản giáo, nhũ mẫu làm cũng không sai.” Đằng vương phi thở dài. “Cũng không phải thiên đại chuyện gì, cần gì phải ầm ĩ lớn như vậy? Về sau bảo nàng khi quản giáo cho Thịnh nhi, xuống tay nhẹ một chút là được.”

“Thịnh nhi từ hôm nay trở đi sẽ ngụ ở chỗ con, để Thanh Đại chiếu cố thì tốt rồi.” Chu Kí Vân sẽ không để cho con lại bị ai đánh một lần nữa.

Đằng vương phi hiển nhiên không đồng ý. “Chỉ có trưởng tử mới có thể ở với ngươi, chờ con dâu về sau sinh đứa nhỏ, nếu muốn nàng phân tâm chiếu cố thêm Thịnh nhi, như vậy sẽ rất vất vả.”

“Thưa bà bà, con dâu cũng không cảm thấy vất vả thêm bao nhiêu.” Nói xong, Thanh Đại giơ tay phải, hướng bóng dáng nho nhỏ kia vẫy vẫy. “Thịnh nhi, lại đây với nương.”

Dĩ vãng đứa nhỏ đối với lời người khác nói đều không có phản ứng quá lớn, nhưng giờ phút này lại không chút do dự bước đi, ánh mắt chăm chú nhìn thẳng tắp hướng Thanh Đại đi qua, sau đó nắm lấy bàn tay mềm mại của nàng, Thịnh nhi đã biết động tác này đại biểu có ý tứ gì.

Không chỉ Đằng vương phi, ngay cả nhũ mẫu nhìn thấy đều trợn mắt há hốc mồm.

Ánh mắt Chu Kí Vân hơi ẩm ướt nhìn thê tử, mấy ngày nay sớm chiều ở chung, làm cho Thịnh nhi có chuyển biến rõ ràng như vậy, làm hắn cảm động không ngừng.

“Bà bà, từ hôm nay trở đi, cứ để Thịnh nhi ở tại chỗ chúng ta…” Thanh Đại nhẹ nhàng đứng dậy, mắt đẹp lạnh lùng quét về phía nhũ mẫu mới vừa rồi còn vẻ cáo mượn oai hùm, làm cho nhũ mẫu nhịn không được rùng mình một cái. “Còn có xin thứ cho con dâu có lời không xuôi tai muốn nói, con ta không cần ngoại nhân đến quản giáo.”

Nói xong, Thanh Đại lại ôn nhu tươi cười cúi đầu nhìn đứa nhỏ đang nắm tay nàng, giờ phút này khuôn mặt nhỏ nhắn cũng đang ngước nhìn mình. “Thịnh nhi, chúng ta trở về đi!”

Thịnh nhi nắm chặt tay nàng, không còn có người có thể kêu mình buông tay.

“Như vậy con dâu cáo lui.” Thanh Đại hướng bà bà cúi đầu hạ gối, lúc này mới cùng Thịnh nhi rời đi.

Đằng vương phi sau một lúc lâu đều không có phản ứng, cho đến khi bóng dáng một lớn một nhỏ kia bước ra cửa, đã đi xa thêm vài bước mới hồi phục tinh thần.“Ah… Này… Ta nói còn chưa xong… như thế nào…” Cho đến giờ khắc này, mới nhận rõ con dâu này không phải là một nhân vật bình thường.

“Nương, chuyện Thịnh nhi liền quyết định như vậy, con cũng trước cáo lui.” Mặt Chu Kí Vân không chút thay đổi nói xong, cũng xoay người ly khai.

Hắn đi nhanh đuổi theo một lớn một nhỏ đi ở đằng trước, thấy bọn họ nắm tay nhau, hình ảnh kia như thế ấm áp, hài hòa, ai dám nói bọn họ không phải thân sinh mẫu tử.

Thanh Đại nghiêng đầu liếc cười đi đến bên người trượng phu. “May mắn tướng công đúng lúc chạy tới, nếu không ta thật không biết nên làm như thế nào mới tốt.”

“Ta thấy ngươi thật ra lại xử lý rất khá.” Chu Kí Vân lộ ra nụ cười thản nhiên nói.

“Đa tạ tướng công khích lệ.” Ý cười bên môi Trượng phu chính là cổ vũ lớn nhất đối với nàng. “Ta lo lắng không phải là xử lý không được, mà lo lắng quan hệ con dâu làm ầm ĩ dẫn đến bế tắc, mới vừa rồi thật giận thiếu chút nữa đã rống to với bà bà, nếu thật là như vậy, có thể đã rất khó sửa chữa.”

Nhưng Chu Kí Vân thật nhìn không ra vẻ lo lắng. “Ta biết ngươi sẽ rất bình tĩnh khống chế toàn bộ cục diện, sẽ không làm cho nó không thể khống chế được.” Trong khoảng thời gian ngắn như vậy, hắn đã không thể không nhận thấy tin tưởng thái độ làm việc của nàng, hoàn toàn tin tưởng nàng.

“Tướng công quá đề cao ta.” Thanh Đại không dám kể công nói.

“Nhũ mẫu từng là tỳ nữ bên người nương, tự nhiên cũng không có sợ hãi, chỉ là không nghĩ tới…” Hắn hít một hơi thật sâu, nuốt xuống ngạnh cứng rắn ở cổ họng. “Về sau Thịnh nhi nhờ ngươi chịu khó giúp.”

Nàng giận dữ liếc hắn một cái. “Không cần tướng công mở miệng, ta cũng sẽ chiếu cố Thịnh nhi.”

“Ừ.” Chu Kí Vân không hề nói từ “Tạ”, bởi vì đã không phải đơn giản một chữ kia có thể hình dung hết được.

Vừa qua giờ Tuất, Thịnh nhi đã ngủ, Chu Kí Vân ôm hắn đến phòng bên cạnh, hiện tại đã đổi thành phòng ngủ, về sau để cho con ngủ ở chỗ này, gần bên dễ chăm sóc.

Khi Chu Kí Vân trở lại phòng ngủ của mình, nhẹ nhàng đóng cửa lại, chăm chú nhìn thê tử đang ngồi trước gương đồng chải tóc, dục vọng trong cơ thể lại xôn xao.

Cho dù mấy ngày gần đây bọn họ vẫn là có “Da thịt chi thân”, chỉ có điều Chu Kí Vân cũng chưa cùng thê tử viên phòng thật sự, mà phương thức này không thể đạt được thỏa mãn hoàn toàn, cũng làm thân thể hắn đau đớn hơn, muốn nàng, muốn đến sắp nổi điên.

Thanh Đại quay đầu dùng ánh mắt nóng bỏng nhìn trượng phu, hai má đỏ lên, dường như đoán được hắn đang suy nghĩ cái gì. “Tướng công còn chưa ngủ sao?”

“Ta còn chưa buồn ngủ.” Chu Kí Vân khàn giọng trả lời.

Trong lòng nàng thở dài, nghĩ đến những sự thân mật buổi tối trượng phu làm đối với mình, cũng không phải chán ghét, nhưng luôn có ít phiền muộn, rõ ràng gần gũi như vậy, nhưng lại giống như cách nhau một tấm màn, không thể hợp làm một, cho dù là tâm hay là thân thể đều cũng vậy. “Như vậy chúng ta tán gẫu một lát nữa.”

Chu Kí Vân muốn cũng không phải là nói chuyện, nhưng vẫn gật đầu, dời bước đến cạnh bàn ngồi xuống. “Ngươi muốn tán gẫu chuyện gì?”

“Về chuyện Thịnh nhi, về sau bà bà nếu lại muốn đem hắn giao cho nhũ mẫu, ta sẽ không đáp ứng.” Thanh Đại đem lời cảnh báo nói trước. “Nếu bà bà vẫn kiên trì như trước, ta không thể cam đoan không chọc nàng tức giận, hoặc là nhịn không được chống đối, đến lúc đó xin tướng công tha thứ cho sự bất hiếu của ta.”

Hắn như được giải thoát liền gật đầu. “Điểm ấy ngươi có thể yên tâm, ta sẽ che ở đằng trước, nếu cha mẹ trách cứ, cũng sẽ cùng nhau gánh vác.”

“Vậy là tốt rồi.” Nàng thật cao hứng khi nghe trượng phu nói như vậy. “Còn có…”

“Còn có cái gì?” Chu Kí Vân nghi hoặc hỏi.

Thanh Đại thoáng giấu đi ý cười. “Bởi vì gả vào đây đã hơn một tháng, đến nay còn chưa về nhà thăm bố mẹ, nếu tướng công đồng ý, ta muốn trở về nhìn xem cha mẹ.”

“Thì ra là việc này, ta đương nhiên sẽ không phản đối, hơn nữa trước khi thành thân, Thái Hậu cũng nói qua muốn nhìn ngươi một chút, dặn ta nhất định phải tìm thời gian mang ngươi tiến cung, vừa vặn cũng có thể cho ngươi về nhà mẹ đẻ một chuyến.” Hắn lập tức đáp ứng thỉnh cầu của thê tử. “Chỉ có điều phải xác định ngày chính xác mới sắp xếp được.”

“Cám ơn tướng công.” Thanh Đại nhất thời lúm đồng tiền như hoa, làm người ta tâm động.

Tâm hồn Chu Kí Vân rung động, kìm lòng không đậu kéo nàng đến trên đùi mình. “Thanh Đại… Ta sẽ không quên những chuyện

Trang: [<] 1, 14, 15, [16] ,17,18 ,22 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT