|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
ngươi làm cho ta và Thịnh nhi.”
“Nghe ngươi nói như vậy, ta đã rất vui vẻ.” Nàng mềm mại dựa vào trước ngực trượng phu nói.
Ngực hắn cứng lại, lập tức cúi đầu tìm môi thê tử, dùng sức, hung hăng hôn nàng, hận không thể đem cả người nuốt vào.
“Tướng công…” Thanh Đại mềm mại run rẩy đáp lại.
Bàn tay to nam tính đang lúc hôn môi đã xem quần áo thê tử cởi bỏ hơn một nửa, thấy nàng xấu hổ đem vạt áo khép lại không cho hắn liếc nhìn nhiều thêm một chút, ánh mắt càng trở nên sâu xa.
Dường như không thể đợi được thêm một phút nào nữa, Chu Kí Vân ôm lấy thân thể mềm mại trong lòng, ba bước cũng làm hai bước đi vào bên giường, buông thê tử xuống, sau đó bỏ đi quần áo và hài của chính mình.
Thanh Đại khẽ cắn môi dưới, chờ đợi trượng phu ngã về phía mình, một mặt hôn môi mắt mũi của nàng, một mặt nhẹ nhàng động thủ kéo xuống áo lót và váy nàng, cho đến khi không còn có quần áo cách trở.
“Uh…” Nàng buông giọng mềm mại thở gấp, có thể rõ ràng cảm giác được vật cứng nóng đang ở bên trong bắp đùi mình cọ xát, làm hai gò má không khỏi phiếm hồng, cùng chờ mong nó tiến vào.
Cắn chặt hàm răng, cơ hồ như muốn đem răng nhanh bị chặt đứt, Chu Kí Vân phải tiêu hao hết toàn bộ ý chí mới không đem chính mình vùi vào trong hoa kính chờ mong đã lâu.
“Ưm…” Hắn thống khổ thở dốc, dục vọng cùng lý trí giao chiến.
“Còn không được sao?” Khóe mắt nàng trượt xuống một giọt lệ trong suốt.
Chu Kí Vân ngắm nhìn sự mất mát trong mắt thê tử, tâm cũng giống bị người chém một đao. “Ta…” Lại thêm nhiều thật có lỗi cũng vô pháp bồi thường.
“Tướng công đang sợ cái gì? Sợ đứa nhỏ nếu thực sự có chỗ thiếu hụt, ta sẽ không cần hắn?” Thanh Đại nghẹn ngào hỏi.
“Đương nhiên không phải…” Hắn tin tưởng thê tử không hề có ý tưởng này.
Thanh Đại dùng lòng ngón tay nhẹ vỗ về khuôn mặt phiếm hồng căng thẳng của trượng phu. “Vậy sợ đứa nhỏ sinh hạ sẽ chịu khổ? Mà chúng ta lại không giúp được hắn?”
“Ừ…” Chu Kí Vân không muốn lại nhìn thấy một thân sinh cốt nhục khác bị khi dễ ngược đãi, nhưng không cách nào mở miệng nói cho người khác, kia so với giết chính mình còn muốn đau hơn.
“Cho dù đứa nhỏ không thể mở miệng, ta cũng sẽ dạy hắn làm như thế nào để sinh tồn, làm như thế nào dựa vào chính mình sống sót…” Thanh Đại cố gắng loại bỏ sầu lo của hắn. “Cho dù chúng ta mất cũng có thể không cần lo lắng.”
Chu Kí Vân nhắm chặt mắt, không thể xóa đi bóng ma trong lòng, hiện tại có thể nói không thèm để ý nhưng nếu thật sự xảy ra chuyện, thê tử thật sự có thể bình tĩnh đón nhận sao?
Trong đầu hắn không khỏi lại hiện lên hình ảnh mẹ đẻ Thịnh nhi bị sụp đổ, nàng dùng sức nắm lấy vai Thịnh nhi, lớn tiếng khóc, gào thét, muốn bức con mở miệng nói chuyện, cho dù mình khuyên can như thế nào, Tử La chính là cố ý muốn bóp đau con, đánh đau con, phải muốn Thịnh nhi không thể không ra tiếng…
Ác mộng như vậy, thật sự không muốn lại trải qua thêm một lần.
“Ta làm không được…” Chu Kí Vân suy sụp đổ xuống một bên.
Cánh môi Thanh Đại khẽ run, yên lặng chảy nước mắt.
Buổi tối này chỉ có thương tâm cùng tiếc nuối.
Sau tối hôm đó, liên tục vài ngày, Chu Kí Vân đều ngủ ở thư phòng, chỉ sợ cùng thê tử đồng giường cộng chẩm sẽ ở nhất thời xúc động cùng nàng viên phòng.
Mà chuyện này nhìn như bé nhỏ không đáng kể nhưng rất nhanh lại rơi vào tai Đằng vương phi, vì thế nàng phái người mời con đến để hỏi rõ ràng.
Chu Kí Vân hướng song thân chắp tay. “Cha, nương.”
“Ngồi xuống trước đi.” Đằng vương gia mở miệng trước tiên.
Hắn một mặt nghe theo, một mặt ở trong lòng phỏng đoán dụng ý song thân.
“Nương nghe nói… mấy ngày nay ngươi đều ngủ ở thư phòng?” Đằng vương phi vội vàng hỏi.
Chỉ biết không thể gạt được nô bộc trong phủ, huống chi mẫu thân nhất định cũng phái người giám thị cho đến khi có thể ôm được tôn tử mới thôi, trong lòng Chu Kí Vân hiểu rõ suy nghĩ.
“Vâng.” Hắn thừa nhận nói.
Đằng vương phi và vị hôn phu nhìn nhau. “Làm sao vậy? Các ngươi cãi nhau sao?”
“Giữa vợ chồng khó tránh khỏi chút tranh chấp, cha mẹ không cần lo lắng.” Chu Kí Vân nói hai ba câu cho qua.
“Nương cũng đã hiểu biết con dâu kia thật lợi hại, không nên nhìn bề ngoài nàng đáng yêu yếu ớt, nhưng cá tính thật sự rất mạnh mẽ, chỉ sợ ngươi quản không được nàng.” Đằng vương phi có thâm ý nói.
Trong lòng hắn rùng mình. “Nương suy nghĩ nhiều quá.” Làm mẫu tử cũng hai mươi lăm năm, nói không biết là giả, lời nói mẫu thân làm cho Chu Kí Vân bắt đầu đề phòng. “Không có nữ tử nào so với nàng thích hợp làm thê tử con hơn, còn là thế tử phi Đằng vương phủ.”
“Như vậy nương liền nói rõ.” Đằng vương phi cũng không muốn quanh co lòng vòng. “Cha
ngươi cũng đồng ý cho ngươi nạp thêm vài tiểu thiếp để có thể áp chế khí thế kiêu ngạo của con dâu.”
Gương mặt anh tuấn của Chu Kí Vân trở nên lạnh lẽo, lần lượt nhìn song thân. “Con đời này trừ bỏ Thanh Đại, sẽ không lại có nữ nhân khác, nếu cha mẹ không thể nhận con dâu như vậy, con đành phải mang nàng và Thịnh nhi rời đi, đối với con mà nói, vinh hoa phú quý so ra đều kém quan trọng hơn thê nhi.”
“Ngươi…” Lời nói con làm cho Đằng vương phi chán nản.
Đằng vương gia hắng giọng, vội vàng giảng hòa. “Nếu Tử Bỉnh phản đối, Vương phi cũng đừng cưỡng bách hắn nữa, huống chi con dâu cũng không làm sai cái gì, nhũ mẫu động thủ đánh Thịnh nhi, vốn không nên như vậy, mà con dâu tức giận, kia cũng tỏ vẻ nàng có độ lượng, lòng dạ rộng rãi, dung hạ Thịnh nhi, chúng ta nên cao hứng mới đúng.”
“Vương gia…” Đằng vương phi không nghĩ tới hôn phu ở trước trận sẽ lại phản chiến, đứng một phía với con dâu.
“Nếu cha mẹ không còn chuyện gì khác, con xin cáo lui.” Chu Kí Vân mặt không chút thay đổi chắp tay chào, liền xoay người đi ra ngoài.
Đi dọc hành lang, tâm tình của hắn vô cùng trầm trọng.
Nếu thật sự vạn bất đắc dĩ, Chu Kí Vân chỉ có thể lựa chọn làm đứa con bất hiếu, cũng muốn bảo hộ thê nhi của hắn, bởi vì bọn họ so với mạng mình còn quan trọng hơn.
Đúng vậy! Mình sớm nên có quyết tâm như vậy, cũng sẽ không diễn biến đến nước này…
Khi hắn mang vẻ mặt ngưng trọng trở lại sân, chỉ thấy bóng dáng mềm mại của thê tử xuất hiện ở trong vườn, tiếp theo nàng hướng về phía trước vẫy tay, sau đó Thịnh nhi liền hướng nàng đi tới.
“… Thời tiết bắt đầu nóng, mới không lâu mà mồ hôi đầy đầu rồi.” Thanh Đại lấy khăn tay ra giúp đứa nhỏ lau đi mồ hôi trên trán.
Thịnh nhi để cho nàng lau mồ hôi, sau đó hắn lại tiếp nhận khăn tay, học theo giúp Thanh Đại xoa xoa cái trán, hành động này làm cho Chu Kí Vân đứng ở cách đó không xa trông thấy cũng ngây ngẩn cả người.
“Cám ơn.” Thanh Đại sờ sờ đầu của hắn nói.
Nhìn “Nương” môi cười đã lâu đã lâu, Thịnh nhi không ý thức động đậy khóe miệng của mình, chính là muốn đáp lại thiện ý của Thanh Đại.
“Thịnh nhi… ngươi… nở nụ cười…” Đây là lần đầu tiên Thanh Đại thấy kỳ tích xuất hiện trên khuôn mặt nhỏ nhắn kia, đây là nụ cười đáng yêu nhất nàng gặp qua, nước mắt không khỏi đảo quanh trong mắt.
Chu Kí Vân cũng không tự giác đi về phía mẫu tử bọn họ, đồng thời cũng nhìn thấy con biết nở nụ cười, nắm tay không khỏi nắm lại thật chặt, kích động đến hốc mắt đều đỏ.
“Tướng công…” Phát giác trượng phu đã đến, hai mắt Thanh Đại đẫm lệ trong suốt hỏi: “Ngươi có thấy không?”
Hắn hít một hơi, ngồi xổm xuống bên cạnh. “Ta nhìn thấy… Thịnh nhi…” Đem con ôm vào lòng, rốt cuộc ngăn không được nước mắt vỡ đê.
Thanh Đại bụm môi, rơi lệ theo.
Chỉ cần thiệt tình đối với hắn tốt, Thanh Đại tin tưởng đối phương nhất định sẽ cảm thụ được, giờ khắc này, nàng thấy mình may mắn có thể giúp được Thịnh nhi, một ngày nào đó cũng sẽ làm cho cha mẹ chồng nhận tôn tử này.
Khi Chu Kí Vân sửa sang lại tốt cảm xúc, liền cùng thê nhi trở lại trong phòng.
“Tướng công dùng qua đồ ăn sáng chưa?” Thanh Đại không có mở miệng hỏi hắn vì sao ngủ ở thư phòng, bởi vì nàng hiểu được nguyên nhân, cho nên trừ bỏ chờ, thật sự không thể nghĩ được biện pháp khác.
Hắn nhẹ nhàng nhìn qua, thấy con tự động ngồi ở bên cạnh bàn, tự uống nước Thanh Đại rót cho hắn, phản ứng này trước đây không hề có.
“Thải Hà, ngươi đi chuẩn bị một chút.” Nàng phân phó tỳ nữ.
Khi tỳ nữ đi rồi, Chu Kí Vân nhìn thê tử. “Đây đều là công lao của ngươi, làm cho Thịnh nhi cảm nhận được ngươi quan tâm còn có yêu.”
“Không có gì, đây đều là việc ta nên làm.” Thanh Đại cười yếu ớt nói.
Hắn giang tay ôm nàng, dùng hành động biểu đạt cảm tạ của mình.
Bị trượng phu ôm như vậy, ý cười trên mặt Thanh Đại lại mang một chút chua xót, hy vọng hắn cũng có thể cảm nhận được sự yêu thương của mình, làm
làm cho hắn có dũng khí vượt qua bóng ma ở đáy lòng.
Chương 6
Gả vào Đằng vương phủ đã hơn hai tháng, Thanh Đại cũng nhận được thư nhà mẹ đẻ viết đến.
“Tiểu thư, trong thư viết cái gì?” Thải Hà chen đến bên người chủ tử, đáng tiếc một chữ xem cũng không hiểu.
Thanh Đại mới xem vài dòng,
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




