watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 21:49 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4496 Lượt

kia, chỉ sợ cơ thể nhị thiếu gia từ nhỏ suy yếu nhiều bệnh không thể cho Thược Dược cả đời hạnh phúc, nay xem ra là quá lo lắng rồi.

“Như vậy… ngươi thì sao?” Hắn quan tâm là nàng.

“Ta tốt lắm, so với tưởng tượng lúc trước còn muốn tốt hơn.” Nàng nhẹ nhàng cười nói.

Bạch Thuật thật sâu nhìn nữ tử chỉ có thể thầm mến lại không thể nói ra. “Đây là nói thật?” Lo lắng Thanh Đại là vì không muốn làm cho người nhà lo lắng mới không nói thật.

“Là thật.” ánh mắt Thanh Đại phẳng lặng. “Ta cũng thật cao hứng có thể gả cho thế tử, hắn đối ta tốt lắm.” Hy vọng Bạch Thuật nghe hiểu được ý tứ của mình.

Hắn quan sát nàng một hồi lâu, rốt cục tin. “Vậy là tốt rồi, ta cũng có thể cùng lão gia phu nhân có cái ăn nói, nếu nếu có thể, hy vọng ngươi có thể trở về thăm bọn họ.”

“Việc này là đương nhiên, ít hôm nữa ta sẽ viết thư nhờ ngươi mang hộ về trước.” Thanh Đại không cần nghĩ ngợi trả lời. “Bạch Thuật… ngươi cũng nên thành thân.” Nàng thật tình hy vọng ở lâu sau hắn cũng có thể cưới được một cô nương tốt, có thê có tử, có thể đạt được hạnh phúc.

“Lão gia quyết định về hưu, ta phải giúp đỡ đại thiếu gia để ý chuyện Bách An Đường, cho nên tạm thời không tính cưới vợ, chờ thêm vài năm nữa rồi nói sau.” Bạch Thuật nói ra quyết định của mình, dù sao Tư Đồ gia cho hắn rất lớn ân tình, nên đem chuyện của mình bàn cuối cùng.

Thanh Đại cũng không miễn cưỡng hắn. “Ân… Làm phiền ngươi chạy đến đây một chuyến, thật sự là vất vả.”

“Ta mang đến đây một ít thuốc bổ gia truyền của Tư Đồ gia do lão gia dặn dò, đơn giản chỉ hy vọng có thể giúp ngươi điều dưỡng thân mình cho thật tốt, phu nhân còn dặn dò nhất định phải đúng hạn sắc uống, có thể mới sớm ngày có tin tức tốt.” Hắn nói ra ý đồ chủ yếu lần này đến.

“Xem ra ta đoán không sai, vì chuyện này cha mẹ mới muốn ngươi tới.” Thanh Đại chỉ có thể làm theo, nhưng trượng phu phải phối hợp mới được. “Ngươi trở về nói với bọn họ, ta sẽ uống.”

Bạch Thuật hạ cằm, muốn nói cái gì nữa, chợt nghe tiếng bước chân từ bên ngoài truyền đến, mới nhìn ra phía cửa chính, chỉ thấy một gã thân hình cao lớn, một nam tử anh tuấn nội liễm đi đến, liếc một cái liền nhận ra hắn chính là người ngày đó đến cưới, thành thân cùng Thanh Đại – Đằng vương thế tử.

“Bạch Thuật ra mắt thế tử.” Hắn đứng dậy vái chào.

Nghe tỳ nữ thê tử đến thông báo, Chu Kí Vân lập tức tới, vì không để cho nam nhân khác cùng Thanh Đại ở cùng một chỗ lâu. “Ngươi chính là Bạch Thuật?”

“Vâng.” Bạch Thuật nhìn nam tử trước mắt dùng ánh mắt hơi mang địch ý nhìn mình, không khỏi có chút hoang mang, không rõ vì sao lại như vậy.

Tuy rằng người trẻ tuổi này bề ngoài không có gì xuất sắc lắm, nhưng mà đã cùng thê tử ở chung thời gian hơn mười bảy năm, so với mình lâu hơn nhiều, Chu Kí Vân không thể không ghen tị với hắn.

“Tướng công, ta muốn giữ Bạch Thuật ở trong vương phủ vài ngày, có thể chứ?” Thanh Đại còn muốn cùng hắn tán gẫu thêm một ít chuyện nhà phát sinh sau khi mình xuất giá, bởi vì nàng thật sự rất nhớ nhà.

Cổ họng Chu Kí Vân cứng lại, rất muốn cự tuyệt thỉnh cầu của nàng, càng ước gì lập tức nhanh chóng đem Bạch Thuật đuổi về kinh sư Thuận Thiên phủ. “Đương nhiên… Có thể.” Có thể nói không được sao? Hắn không muốn nhìn thấy biểu tình thất vọng của thê tử.

“Cám ơn tướng công, ta lập tức cho người đi sắp xếp chỗ ở.” Nàng tươi cười rạng rỡ nói.

Gặp thê tử cao hứng, Chu Kí Vân cũng nhanh bị ghen tuông bao phủ.

Vì thế, Bạch Thuật được Thanh Đại sắp xếp ở tại một cái sân khác, vào lúc tối còn cùng vợ chồng bọn họ dùng bữa, cũng nhàn thoại việc nhà, trong lúc đó mới biết được thế tử còn có một đứa con năm tuổi do thị thiếp sinh, tuy cảm thấy rất kinh ngạc, nhưng không biểu hiện ra ngoài, chỉ do dự sau khi trở về nói hay không nói chuyện này cho lão gia cùng phu nhân, lo lắng bọn họ lại phiền não thêm một chuyện, dù sao làm đại nương đã khó khăn lại càng không nói đến chuyện làm mẹ kế.

Bữa cơm này kéo dài thật trễ mới chấm dứt, đi đường mấy ngày mệt mỏi Bạch Thuật liền trở về phòng nghỉ ngơi.

Thanh Đại đi theo trượng phu trở lại phòng ngủ, nghĩ rằng đã qua giờ Tuất, bình thường lúc này hắn đều đã đi thư phòng. “Tướng công… Đêm nay người muốn ngủ ở nơi này sao?”

“Chẳng lẽ ngươi không hy vọng ta ngủ ở đây?” Chu Kí Vân vừa nói ra, liền cảm giác giọng điệu mình hơi quá, nhưng tâm tình không thể buông lỏng được.

Nàng trừng mắt nhìn, tạm dừng một chút rồi mới mở miệng hỏi: “Tướng công làm sao vậy? Vừa nãy lúc dùng bữa, cũng đều không nói lời nào, không thoải mái sao?”

“Không có việc gì.” Hắn ngồi xuống ghế, rầu rĩ không vui rên rỉ nói.

“Xem biểu tình này của tướng công rõ ràng có chuyện gì rồi, không ngại nói ra nghe một chút, nói không chừng có biện pháp giải quyết.” Thanh Đại ôn nhu dụ dỗ.

Khuôn mặt tuấn tú của Chu Kí Vân như không thèm đoái hoài gì hết. “Ta nói không có việc gì thì không có gì.” Hắn không thể mất hết mặt mũi mà nói là đang ghen tị với nam nhân kêu Bạch Thuật kia, ghen tị bọn họ có nhiều chuyện cũ có thể tán gẫu như vậy, mà bỏ mình vắng vẻ một bên, ý nghĩ ngây thơ như vậy làm sao có thể để cho thê tử biết.

“Là vì Bạch Thuật sao? Ngươi không hy vọng hắn ở lại?” Nàng chỉ có thể đoán.

Hắn không hé răng.

Thanh Đại buồn bực trước phản ứngcủa trượng phu, hắn không phải người bề trên cao như vậysao, lại nói Bạch Thuật cũng không phải là người ngoài, mà là người nhà của nàng, không cần thiết ra vẻ cao ngạo được.

“Hắn đi đường nhiều ngày như vậy, vì giúp cha mẹ mang đồ tới cho ta, ta như thế nào có thể để hắn lập tức rời đi, nếu tướng công thật sự mất hứng, ngày mai ta sẽ sắp xếp Bạch Thuật đi chỗ khác ở…” Nàng cũng chỉ có thể lui mà cầu tiếp theo, không muốn làm hỏng quan hệ vợ chồng.

“Ta không phải vì nguyên nhân này mới mất hứng!” Chu Kí Vân không muốn thê tử cho rằng mình cậy thân phận, lại muốn đem người nhà nàng đuổi đi.

Nàng cẩn thận hỏi: “Như vậy là vì sao?”

“Ta… Không thích thấy biểu tình ngươi cùng hắn nói chuyện như vậy, rất ôn nhu lại rất đẹp.” Hắn thở phì phì nói. “Ta thật sự không thích.”

“… Tướng công ghen?” Thanh Đại suýt nữa cười ra tiếng.

Chu Kí Vân đương nhiên nhìn ra được nàng muốn cười lại không dám cười, càng thêm bực mình. “Ngươi là thê tử của ta, ta… không thể ăn dấm chua sao?”

“Đương nhiên có thể, ta chỉ thật cao hứng tướng công cũng sẽ ghen.” Nàng thiệt tình nói. “Bởi vì cho thấy tướng công để ý ta, trong lòng có ta.”

Nghe Thanh Đại nói như vậy, Chu Kí Vân càng cảm thấy chính mình hẹp hòi. “Ta đương nhiên để ý ngươi, trong lòng có ngươi, ngươi là thế tử phi của ta, thê tử của ta.”

Nghĩ đến trượng phu lại ăn dấm chua vì Bạch Thuật, Thanh Đại buột miệng cười, che miệng bật cười, cảm thấy rất buồn cười, nhưng tâm lại cảm thấy rất ngọt ngào.

“Không cho phép!” Hắn xấu hổ ôm thê tử đến trên đùi, trực tiếp dùng miệng ngăn chặn lúm đồng tiền kia.

Đã bao nhiêu ngày không hôn nàng như vậy, cổ họng Chu Kí Vân bật ra một tiếng than nhẹ, hôn càng sâu càng đậm, bàn tay to nam tính cũng tự động xoa thân thể mềm mại trong lòng, xoa nắn bộ ngực mềm mại.

Thanh Đại cũng giống như vậy, chỉ có thể khó nhịn hôn đáp lại, muốn mở miệng cầu xin, nhưng là nữ tử rụt rè làm cho nàng không mở miệng được.

“Tướng công không cần ghen… Ta vốn là của tướng công…” Nàng dịu dàng như nước nhỏ nhẹ nói. “Không chỉ đời này… kiếp sau cũng nguyện ý…”

Sự tự chủ của Chu Kí Vân đang bị kéo căng như dây đàn trong nháy mắt bị chặt đứt…

Không cần thê tử nói gì nữa, Chu Kí Vân ôm nàng vào giường, nhanh chóng cởi bỏ tất cả quần áo và hài tất trên hai người, dùng miệng và tay đến thay thế.

Thân thể mềm mại lúc trước cũng đã được chăm sóc nhiều lần, đối với sự âu yếm của trượng phu rất nhanh có phản ứng, một đợt co rút giữa hai chân làm dịch chảy dính đầy bàn tay nam tính làm cho Thanh Đại xấu hổ lúng túng muốn khép lại đùi ngọc.

“Đừng thẹn thùng… như vậy mới tỏ vẻ ngươi thích ta làm như vậy…” khuôn mặt tuấn tú của Chu Kí Vân phiếm hồng, tiếng nói cũng trở nên khàn khàn. “Như thế này cũng có vẻ… sẽ không làm ngươi đau…”

Vừa nói ra miệng, đến cả Chu Kí Vân cũng ngây ngẩn cả người.

Đúng vậy! Bọn họ sớm nên viên phòng, làm cho thê tử hoàn toàn thuộc về mình, cho dù sợ hãi thê tử có thể sẽ thụ thai, nhưng không thể gạt bỏ chuyện Thanh Đại là thê tử hắn, là nữ nhân của hắn là thật.

Sự xuất hiện của Bạch Thuật làm cho Chu Kí Vân hiểu rõ chuyện này, bất cứ nỗi sợ hãi nào cũng đều kém việc mất đi lòng thê tử, việc này mới thật đáng sợ, loại cảm giác này tựa như trời sập xuống, hắn không thể tưởng tượng mấy chục năm sau này làm thế nào để vượt qua mà không có nàng, cho nên… bất luận hậu quả như thế nào, chỉ cần làm cho nàng càng yêu mình nhiều hơn thì tốt rồi.

Hắn thật sự muốn cùng nàng làm một đôi vợ chồng chân chính…

Trong lúc Thanh Đại đang suy tư ý tứ những lời này của trượng phu, ngay sau đó liền phát giác hắn đặt

Trang: [<] 1, 17, 18, [19] ,20,21 ,22 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT