|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
mình giữa hai chân, động thân một cái, tiến vào trong cơ thể của mình, vẫn chưa theo kịp lại bị đau đến kêu ra tiếng đến, môi nàng lần nữa lại bị bao phủ, mọi thanh âm đều bị trượng phu nuốt vào.
“Lần đầu… Đều đau…” Chu Kí Vân ở trên môi thê tử trấn an nói.
Thanh Đại đã nghe mẫu thân nói qua, nhưng không nghĩ tới lại bị đau đến như vậy. “Nhưng là tướng công… có đau cũng không sao cả…” Nàng có thể cảm giác được sâu sắc trượng phu đang cùng mình hợp làm một, một cảm giác thật sự thỏa mãn hạnh phúc tràn đầy, rốt cục đợi được giờ khắc này đến, khóe mắt không kiềm được chảy xuống một giọt thanh lệ.
Cổ họng hắn như bị nghẹn. “Nói lời ngốc này muốn cho lòng ta đau sao…”
“Ta cũng rất đau lòng vì tướng công…” Thanh Đại mềm mại đáng yêu cười nói.
Chu Kí Vân lại hôn thê tử, kế tiếp không muốn nói lời nào nữa, thầm nghĩ dùng hành động làm cho thê tử biết mình khát vọng nàng bao nhiêu, yêu thương nàng nhiều đến như thế nào, mà nàng rốt cục cũng thuộc hoàn toàn về mình, trở thành nữ nhân của hắn.
Đêm động phòng hoa chúc này đến trễ, cũng bởi vì cả hai đều yêu thương nhau cho nên cảm thụ phá lệ bất đồng.
Chỉ có điều đến buổi sáng ngày hôm sau, Thanh Đại ngủ thẳng gần trưa mới tỉnh lại, còn phải để cho tỳ nữ vào hầu hạ mới xuống được giường, nghĩ đến tối hôm qua cùng trượng phu viên phòng, trừ bỏ có chút ngượng ngùng, còn có vui sướng, bởi vì việc này thể hiện bọn họ đã thật sự trở thành vợ chồng chân chính.
“Tiểu thư cùng cô gia có phải hay không…” Thải Hà đến bên tai chủ tử hỏi nhỏ.
“Ừ.” Mặt Thanh Đại lại đỏ lên.
“Chúc mừng tiểu thư.” Thải Hà chúc làm cho khuôn mặt Thanh Đại càng nóng.“Nô tỳ đi chuẩn bị một ít nước ấm, tiểu thư ngâm mình tắm một chút sẽ thoải mái hơn.”
“Thịnh nhi đâu?” Nàng hỏi.
Thải Hà trước tiên dọn dẹp giường cho sạch sẽ. “Cô gia dẫn hắn đi hoa viên tản bộ.” Nói xong liền đi ra ngoài.
Cửa vừa đóng lại, Thanh Đại đang ngồi ở mép giường đưa tay vuốt bụng phẳng, nghĩ tối hôm qua trải qua mấy lần hoan ái, có thể đã có đứa nhỏ hay chưa, nếu là có, vậy thật tốt quá.
Qua một hồi lâu, vài tỳ nữ đem nước ấm đến gian tắm nhỏ phía sau phòng ngủ, sau đó hầu hạ Thanh Đại đến tắm trong bồn, làm cho thân mình đau nhức mỏi mệt dịu lại.
Qua khoảng nửa giờ, Thanh Đại lúc này mới trang điểm xong, cũng đã gần đến giờ dùng cơm trưa.
“Thế tử phi tỉnh chưa?” Chu Kí Vân về đến gặp tỳ nữ vừa từ phòng ngủ đi ra hỏi.
Vương phủ tỳ nữ đáp “Dạ rồi”, hắn liền đẩy cửa bước vào.
“Thải Hà, ngươi ra ngoài đi.” Thanh Đại nhỏ giọng nói với tỳ nữ của mình.
Thải Hà rất biết điều, liền hướng Chu Kí Vân vái chào rồi rời đi.
“Không phải tướng công đang ở với Thịnh nhi sao?” Nhìn thấy trượng phu, nàng ngượng ngùng hỏi.
Chu Kí Vân kéo thê tử vào trong lòng. “Ta đã giao cho tỳ nữ trông nom rồi… thân mình còn đau không?” tối hôm qua hắn có chút không khống chế được, biết rõ đây là lần đầu của nàng, giữa đêm không nên muốn nàng thêm hai lần nữa.
“Không đau.” Thanh Đại ngẩng đầu, nhìn vào trong mắt trượng phu thấy hắn đang lo sầu, ngực trầm xuống. “Tướng công hối hận cùng ta viên phòng sao?”
“Không, ta không hối hận.” Chu Kí Vân không thể phủ nhận đêm qua thật tốt đẹp.
Lúc này Thanh Đại mới chuyển từ buồn sang vui. “Như vậy đừng cau mày, điều này sẽ làm ta nghĩ… Tướng công không hài lòng ta.” Nàng cố ý ai oán nói.
“Ngươi đang suy nghĩ bậy bạ gì vậy? Ta làm sao có thể không hài lòng được?” Hắn hôn trán nàng, chóp mũi, cuối cùng dừng trên cái miệng nhỏ nhắn đang đỏ bừng. “Ta thật sự vừa lòng.”
Nàng buột miệng cười, lúc này Chu Kí Vân mới phát hiện mình bị lừa.
“Ta đã quên thê tử của ta rất thông minh, phản ứng thật mau.” Chu Kí Vân dường như muốn trừng phạt hôn nàng thêm vài cái. “Chẳng qua vẫn hy vọng…” Tối hôm qua không làm cho ngươi thụ thai. Trong lòng hắn lặng lẽ nói thêm câu này, hy vọng cho hắn thêm một chút thời gian, sau đó mới lại đối mặt với tình huống khó khăn có thể xảy ra.
Nghe thấy trượng phu không nói hết lời, Thanh Đại dường như đã đoán được câu dưới muốn nói cái gì, nhưng cũng không vạch trần, làm như không biết.
“Ta hơi đói bụng, cũng gần đến bữa trưa, hãy phái người mời Bạch Thuật cùng dùng cơm với chúng ta…” Thanh Đại cười nhẹ nói:“Ta muốn cho hắn gặp mặt Thịnh nhi.”
“Đương nhiên tốt.” Chu Kí Vân chỉ có thể đem đáy lòng bất an tạm thời nén xuống.
Trong lúc dùng cơm trưa, Bạch Thuật gặp được đứa nhỏ nghe nói không nói, hơn nữa rất im lặng, nhưng nhìn thấy Thanh Đại như mẫu thân hết lòng che chở, hắn nghĩ có thể cam đoan khẳng định với lão gia cùng phu nhân từ nay về sau nàng sẽ làm thật tốt vị trí mẹ kế, không cần quá lo lắng nữa.
Quan trọng nhất là Thanh Đại đã được trượng phu sủng ái, theo ánh mắt bọn họ vợ chồng trao cho nhau hắn đó có thể thấy được điều này. Bạch Thuật tự nhủ mình có thể an tâm, nhìn thấy nữ tử mình thích đạt được hạnh phúc, đó là mong muốn lớn nhất cả đời này của hắn.
Ba ngày sau, Bạch Thuật không tiện tiếp tục quấy rầy, vì thế mang theo dặn dò cùng quà của thế tử tặng cho nhạc phụ và nhạc mẫu, khởi hành quay về kinh sư Thuận Thiên phủ.
Tiễn đưa người nhà mẹ đẻ, Thanh Đại càng muốn về thăm nhà.
Nàng bảo Thải Hà ôm Thịnh nhi đã buồn ngủ về phòng, cũng đã bảo không cần trở lại hầu hạ nàng, vẫn như cũ một mình mình lại ngồi ở bên cạnh bàn trầm tư.
Thanh Đại không khỏi lại nghĩ đến hai ngày này, đều do một mình nàng tiếp đón Bạch Thuật, còn trượng phu đều tự nhốt trong thư phòng, suốt đêm cũng không trở về phòng. Vốn nghĩ hai người đã viên phòng là có thể sống một cuộc sống vợ chồng bình thường, nhưng mà quả thật mình nghĩ đã quá đơn giản, một tay chống cằm nàng thở dài nghĩ ngợi.
Nàng không muốn để tình huống này tiếp tục phát triển nữa, một khi nghĩ vậy thì, vẻ mặt Thanh Đại trở nên nghiêm túc, quyết định đi tìm trượng phu hỏi cho rõ ràng, đến tột cùng trong lòng còn gút mắt gì chưa tháo gỡ được, mình nguyện ý hỗ trợ.
Vì thế, nàng đi ra khỏi phòng ngủ, dưới ánh trăng, trải qua hành lang thật dài, đến bên ngoài thư phòng, thấy ánh nến trong phòng còn sáng cho thấy trượng phu còn chưa ngủ.
Mà cách một cánh cửa, Chu Kí Vân đang ngồi phía sau án thư, tựa lưng vào ghế ngồi, khóe mắt rõ ràng hơi ẩm ướt, hai ngày nay hắn suy nghĩ rất nhiều, rất nhiều, đem thống khổ đã qua chấm dứt, rốt cục cũng tìm được dũng khí thoát khỏi bóng ma trong lòng.
Lúc này, gõ, gõ tiếng đập cửa ngắt ngang suy nghĩ của hắn.
“Thanh Đại?” Đãi Chu Kí Vân vội vàng lau đi nước mắt, tiến đến mở cửa, nhìn thấy thê tử đứng bên ngoài, đầu tiên là giật mình sửng sốt, sau đó đang muốn mở miệng nói cho nàng quyết định vừa rồi của mình.
Thanh Đại lạnh lùng nhìn trượng phu liếc một cái, không nói gì hết sải bước vào phòng, thấy vậy Chu Kí Vân chỉ phải thuận tay đem cửa phòng đóng lại.
“Ngươi… Đã trễ thế này…” Hắn có thể cảm giác được thê tử hờn giận, thử mở miệng.
Nàng xoay người đối mặt trượng phu. “Đã trễ thế này ta không thể tới sao?”
“Đương nhiên không phải, lúc nào ngươi cũng có thể đến.” Chu Kí Vân xác định thê tử thật sự đang tức giận, không khỏi hắng giọng. “Ta cũng đang muốn đi tìm ngươi…”
“Tướng công không cần gạt ta, ngươi tránh ở đây đã hai ngày, không phải là sợ cùng ta cùng phòng, sợ bởi vì vậy làm cho ta mang thai sao?” Thanh Đại vốn nghĩ vợ chồng hai người sẽ ngồi xuống bình tĩnh nói chuyện, nhưng không
biết như thế nào, mới nhìn thấy mặt trượng phu, tủi thân trong lòng liền nổi lên, làm cho nàng rất muốn mắng chửi người, rất muốn khóc lớn một lúc. “Chẳng lẽ tướng công thật sự cho là ta không hiểu ra sao?”
Chu Kí Vân thấy hốc mắt thê tử ửng hồng, biết đã làm nàng đau lòng, càng muốn hung hăng tự đánh mình một quyền. “Thanh Đại, trước hết ngươi hãy nghe ta nói…”
“Tướng công có rất nhiều cơ hội nói, ta đều nguyện ý nghe, nhưng hiện tại ta không muốn nghe…” Nàng cũng có cảm xúc, sẽ phát giận, chỉ là nàng luôn hy vọng có thể dùng lý trí xử lýmọi việc, tức giận cũng không làm được chuyện gì, nhưng giờ khắc này, thật sự chịu đủ.
Thấy thê tử xoay người muốn đi, Chu Kí Vân nhanh chóng nắm lấy cổ tay nàng, kéo ôm nàng vào lòng. “Thực xin lỗi… Ta không cố ý làm ngươi đau lòng…”
Thanh Đại cố ngăn nước mắt chảy ra. “Nhưng tướng công vẫn làm ta đau lòng… Ngươi có thể không chạm vào ta, không cùng ta đồng giường, nhưng không cần tránh ta như rắn rết…”
“Rắn rết sao có thể so với ngươi?” Hắn biết không nên cười, nhưng vẫn không nhịn được cúi đầu cười ra tiếng.
“Ngươi còn dám cười!” Thanh Đại bị chọc tức.
Chu Kí Vân không để nàng giãy ra, vòng tay ôm thật chặt. “Đối với ta và Thịnh nhi mà nói, ngươi là tiên nữ Bồ Tát phái tới cứu phụ tử chúng ta… Tấm lòng ngươi so với bất cứ ai đều rất dịu dàng, so với bất cứ ai khác đều tốt hơn…”
“Cho dù nói tốt nhiều hơn nữa cũng vô dụng.” Nàng tức giận nói.
Hắn khẽ thở dài. “Ta thật sự có chuyện muốn nói với ngươi, muốn thảo luận với ngươi… sở dĩ
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




