|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
Diêu nhíu mày. Không ngờ Phàn Ngọc Hương kiêu ngạo gần như tự đại thế nhưng cũng sẽ có lúc khuất phục phóng nhuyễn, chậc chậc, y không thể không thừa nhận khoái cảm đang dâng lên trong lòng mình.
Cảm giác này thật tốt, khó trách Phàn Ngọc Hương yêu ức hiếp người như vậy.
Nhìn Nhậm Thương Diêu kinh ngạc, lập tức hứng thú nhìn nàng, trần trụi cười nàng, nàng thiếu chút nữa bạo hỏa.
“Ngươi đi xuống!” Không chỉ cút, còn đem nghiệt căn kia của ngươi cách xa ta một chút!
Nhậm Thương Diêu làm như không biết ý của Phàn Ngọc Hương, y càng cố ý, như có như không, dùng dục vọng trướng đau cọ nàng.
Phàn Ngọc Hương trợn to mắt, không nhịn được, “Nhậm……”
“Suỵt.” Nhậm Thương Diêu vuốt cằm của nàng, cười lưu manh, “Đừng lo lắng, ta sẽ không đối làm gì nàng, chờ ta tỉnh táo lại, nó sẽ tiêu xuống, nhưng mà chủ tử, nếu người lại tiếp tục kích động, ta không dám cam đoan.”
Uy hiếp! Đây chắc chắn là uy hiếp!
Tên thối tha này miệng thì kêu nàng là chủ tử, nhưng căn bản không đem chủ tử nàng đây để vào mắt! hai chữ chủ tử kia nàng nghe vào tai, chính là trào phúng trần trụi.
Phàn Ngọc Hương cắn răng, tức giận cả người phát run.
Nhậm Thương Diêu nhẹ nhàng vuốt nàng, hạ thân nóng bỏng kề sát nàng, thậm chí nàng có thể cảm nhận được nhịp đập đáng chết của cái kia…… Mẹ nó! Nàng chắc chắn sẽ chặt y ra!
Nhậm Thương Diêu còn cố ý, “Chủ tử, người run thật lợi hại, lạnh sao?”
Phàn Ngọc Hương không hé răng, chỉ là, tiếng hít thở rất nặng, biểu hiện nàng phẫn nộ đến cỡ nào.
Nhậm Thương Diêu càng ác liệt.
“Muốn ta ủ ấm cho người sao? Chủ tử.” hai chữ cuối cùng, y nói rất nhẹ, nhưng cũng rất nặng.
Ba!
Rốt cuộc Phàn Ngọc Hương không thể chịu đựng được nữa, nàng nghe thấy tiếng sợi dây lý trí của mình đứt đoạn một cách rõ ràng.
“Nhậm Thương Diêu!” Tay bị trói trụ, chân cũng không thể động đậy, Phàn Ngọc Hương tức giận ngẩng đầu, hung hăng đập vào Nhậm Thương Diêu.
“Thao!” rốt cục Phàn Ngọc Hương cũng nói lời thô tục, hơn nữa còn trào nước mắt.Cácbạnđangđọctruyệntạihttp:
[Ờm ờ, từ thao này không khác từ “ĐM” ở nước mình là mấy ^^!">
Mẹ nó! Sao không ai nói với nàng đầu của người thú tộc cứng như vậy!
Nếu hỏi Phàn Ngọc Hương đời này nàng hối hận chuyện gì, chắc chắn nàng sẽ không nuôi dưỡng một kẻ tàn nhẫn như vậy. Nếu hỏi lại nàng lần thứ hai nàng hối hận chuyện gì, chắc chắn nàng sẽ — mẹ nó, sao nàng lại không luyện thiết đầu công!
Bây giờ Phàn Ngọc Hương cảm thấy trán mình đau nhói, toàn bộ đầu đều choáng váng nặng nề, bây giờ đừng nói từ chối, ngay cả lớn tiếng nói chuyện nàng cũng muốn nôn.
Nhậm Thương Diêu không ngờ Phàn Ngọc Hương sẽ dùng đầu đánh lên, lúc nàng đánh lên đó, phát ra tiếng “cộc” vang dội, sau đó chính là tiếng Phàn Ngọc Hương mắng.
Sau đó nữa, cái gì Phàn Ngọc Hương cũng không muốn nói, nàng chỉ cảm thấy trán của mình đau quá, nước mắt không khống chế được tuôn rơi.
Về phần Nhậm Thương Diêu thì không có việc gì, mà trán Phàn Ngọc Hương thực rõ ràng hồng một khối.
Nhìn Phàn Ngọc Hương mệt mỏi bộ, Nhậm Thương Diêu cũng không biết có nên đồng tình nàng hay không, nhưng ít nhất nàng cũng an tĩnh lại, bởi vì giờ nàng choáng váng đến vô lực.
Nhưng vì dự phòng vạn nhất, Nhậm Thương Diêu
Diêu vẫn cột nàng vào lưng ngựa. Để tránh người Trầm Hương sơn trang đuổi theo, y chuyên chọn đường nhỏ trên núi, thẳng đến khi phát hiện một dòng suối nhỏ mới dừng lại.
Cởi bỏ dây cương, y ôm Phàn Ngọc Hương xuống ngựa.
Ngay cả khí lực giãy dụa Phàn Ngọc Hương cũng không có, để Nhậm Thương Diêu ôm nàng đến dưới tàng cây.
Nàng dựa vào thân cây, ánh mắt nhắm nghiền, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn làm cho nơi sưng đỏ trên trán vô cùng dễ thấy.
Nhậm Thương Diêu vươn tay chạm nhẹ.
“Hừ.” Phàn Ngọc Hương lập tức nhíu mày, mất hứng hất tay y ra, “Cút ngay!”
Mở mắt ra, nàng hung hăng trừng y, đuôi mắt đỏ lên, uất ức ngoài ý muốn.
Nhưng Nhậm Thương Diêu biết chỉ có mình cho rằng như vậy, y chưa bao giờ bị bề ngoài nhu nhược của Phàn Ngọc Hương lừa gạt, nhưng khó thấy được bộ dáng thống khổ của nàng như vậy, tuy rằng cảm thấy nàng tự làm tự chịu, nhưng y vẫn mềm lòng.
“Đầu có khỏe không?” Cũng không biết có nên nói nàng ngốc hay không, lấy đầu đụng y…… Trừ một thân võ công, toàn thân cao thấp người nàng đều là da mềm thịt nộn, sao chịu nổi nha!
Phàn Ngọc Hương đã sớm hối hận, lúc đánh lên nàng thực sự có cảm giác đụng phải tảng đá, đầu nàng choáng váng, mà Nhậm Thương Diêu tên thối tha này hoàn toàn không có việc gì, thậm chí còn cười.
Đúng vậy, Nhậm Thương Diêu kinh ngạc cười to, y thực sự không ngờ chủ tử của y lại ngốc như vậy!
“Đừng có giả vờ tốt bụng!” Phàn Ngọc Hương hừ lạnh, nhắm mắt lại, hoàn toàn không muốn nhìn mặt Nhậm Thương Diêu, quản y cười nàng hay là như thế nào, tùy tiện! Nàng bây giờ đau đầu căn bản không muốn để ý y.
Nhưng không ngờ Nhậm Thương Diêu cái gì cũng chưa nói, Phàn Ngọc Hương tiếng bước chân y rời đi, chốc lát sau lại trở về, sau đó một cái khăn lạnh dán lên trán nàng.
“Chườm lạnh hẳn sẽ tốt một chút.” Nhậm Thương Diêu nhẹ giọng nói.
Phàn Ngọc Hương cảm thấy mình nên quăng cái khăn trên trán đi, nàng mới không cần! Nhưng mà…… khăn lạnh quả thật làm cho cái trán vừa đau vừa nóng tốt hơn chút, điều này làm cho nàng do dự, sau đó lại cảm thấy vì sao nàng phải ngược đãi bản thân, tên thối tha này đã hạ mình, sao nàng phải cự tuyệt!
Nghĩ như vậy, Phàn Ngọc Hương liền đương nhiên tiếp nhận, mắt vẫn nhắm, khinh thường không muốn nhìn y.
Nhậm Thương Diêu cong môi, sớm quen tính nết Phàn Ngọc Hương, nàng không để ý tới y, y có thể tự quyết định.
“Nàng đói bụng không? Ta đi tìm đồ ăn, đừng chạy loạn.” Nói xong, Nhậm Thương Diêu cũng không điểm huyệt Phàn Ngọc Hương, không lấy dây thừng buộc nàng, vô cùng yên tâm mà rời đi.
Phàn Ngọc Hương nghe tiếng bước chân rời đi, không hề động, lại đếm một chút, xác định Nhậm Thương Diêu đi đủ xa, nàng nhanh chóng mở mắt ra, lúc này không trốn thì đợi lúc nào!
Nhưng mà……
“A!” Thân thể vừa động đầu liền choáng váng, Phàn Ngọc Hương đỡ trán, lại động đến miệng vết thương, đau đến kêu ra tiếng, cuối cùng lại mệt mỏi ngồi xuống.
Không được! Nàng không động được!
Đời này Phàn Ngọc Hương sợ nhất chính là đau, tuy rằng người tập võ nào có sợ đau, nhưng Phàn Ngọc Hương sợ, nếu không phải tư chất nàng rất tốt, ngay cả Úy Phạm Thiên cũng nói đời này cháu gái có thể luyện võ công thật sự là kỳ tích.
Tham lam lười biếng chỉ biết hưởng thụ, lại sợ đau, hơn nữa đừng nhìn Phàn Ngọc Hương luôn lạnh như băng, trên thực tế, tính tình của nàng vô cùng táo bạo, cũng không có tính nhẫn nại, tâm tính hoàn toàn không trầm ổn như người tập võ vốn nên có.
Nhưng mà Phàn Ngọc Hương có một ưu điểm, đối với vật mình thích, nàng bỏ rất nhiều tâm tư, võ công của nàng tuyệt thế chính là vì vậy, Trầm Hương sơn trang càng ngày càng nhiều tiền, công nàng không thể thiếu.
Nhậm Thương Diêu yên tâm rời đi như vậy không phải không có nguyên nhân, đối với chủ tử Phàn Ngọc Hương này, y đã sớm hiểu thấu.
Quả nhiên, chờ y cầm con mồi trở về, Phàn Ngọc Hương vẫn cứ ngồi tại chỗ, chỉ là, khăn vốn ở trên trán đã rơi xuống đất.
Nhậm Thương Diêu buông con mồi cùng cành khô, nhặt khăn lên, đến bên dòng suối rửa sạch, lại cầm khăn đi đến trước Phàn Ngọc Hương, phủ nó lên trán nàng.
Phàn Ngọc Hương hoàn toàn không hé răng, trong lòng nghẹn khuất trước nay chưa từng có.
Mẹ nó, chờ đầu nàng không đau không choáng, chắc chắn nàng sẽ trốn cho y xem!
Phàn Ngọc Hương nổi giận trong lòng, vừa dùng lỗ tai nghe động tĩnh của Nhậm Thương Diêu.
Đầu tiên nàng nghe được tiếng lửa cháy, lại ngửi được mùi mật ngọt, sau đó không bao lâu là mùi thịt nướng hòa cùng mùi mật, rốt cục nàng nhịn không được nuốt nước miếng, bụng cũng phát ra tiếng rột rột nho nhỏ.
Nhậm Thương Diêu nướng thịt thỏ, vừa quét mật — mới vừa rồi khi săn thú, y thấy trên cây có tổ ong nhỏ, dùng khói hong đuổi hết ong rồi lấy đi.
Thịt nướng quét một lớp mật, đây là món Phàn Ngọc Hương thích ăn nhất.
Phàn Ngọc Hương phát ra tiếng rột rột tuy rằng nhỏ, nhưng Nhậm Thương Diêu vẫn nghe thấy, y không nhịn được cười nhẹ.
“Cười cái gì!” Phàn Ngọc Hương thẹn quá hóa giận trợn mắt trừng y, nhưng ánh mắt lại dừng lại trên thịt nướng quét một lớp mật.
Nhậm Thương Diêu cong môi, thấy thịt nướng vừa rồi, liền kéo chân thỏ xuống, đi đến trước Phàn Ngọc Hương, ngồi xổm xuống, tự tay xé một miếng thịt thỏ, đưa tới bên miệng nàng, “Ăn không?”
Sao không ăn! Phàn Ngọc Hương mới không ngược đãi chính mình!
Nàng há miệng cắn thịt thỏ, oán hận nhấm nuốt, ánh mắt vẫn trừng Nhậm Thương Diêu, giống như trong miệng đang nhai là thịt y…… Phi! Nàng mới khinh thường ăn thịt sói!
NhậmThương Diêu lại kéo xuống một miếng thịt, Phàn Ngọc Hương đang muốn mở miệng ra, đã thấy Nhậm Thương Diêu bỏ thịt vào miệng của mình.
Nàng lập tức trừng to mắt.
Y dám cướp thịt của nàng!
Dĩ vãng Nhậm Thương
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




