|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
ta đương nhiên so ra kém……” Y đột nhiên vươn tay điểm huyệt đạo nơi bả vai của Phàn Ngọc Hương.
Phàn Ngọc Hương muốn phòng bị đã không còn kịp rồi, hoặc là nàng chưa từng nghĩ tới việc nô của nàng sẽ đánh lén nàng, cho nên Nhậm Thương Diêu tới gần nàng không hề đề phòng, chờ nàng phản ứng lại, huyệt đạo đã bị điểm.
Nàng kinh ngạc trừng mắt nhìn Nhậm Thương Diêu, “Nhậm Thương Diêu, ngươi làm cái gì?!”
“Cứu mỹ nhân nha.” Nhậm Thương Diêu cười lưu manh, ôm eo Phàn Ngọc Hương, thô lỗ vác nàng lên vai.
“Nhậm Thương Diêu!” Phàn Ngọc Hương giận trừng mắt.
“Mau cởi bỏ huyệt đạo của ta! Các ngươi đang làm cái gì! Mau bắt tên thối tha này lại!” Nàng phẫn nộ rống to về phía hộ vệ.
Người Trầm Hương sơn trang cũng không rõ đây là tình hình gì, hình như trung khuyển Nhậm Thương Diêu làm phản sao?
Võ quản sự muốn tiến lên ngăn cản Nhậm Thương Diêu lại bị thích khách vây quanh.
“A Diêu, ngươi đang làm cái gì!” Võ quản sự vừa đánh trả vừa gào về phía Nhậm Thương Diêu.
Nhậm Thương Diêu không để ý, đặt Phàn Ngọc Hương lên lưng ngựa, đang chuẩn bị lên ngựa lại thấy hồ ly mập nhảy khỏi vòng ôm ấp của Tử Tô mà chạy tới.
Làm sao y có thể để cho con hồ ly chướng mắt chết tiệc này đuổi kịp, y đá cục đá trên đất bắn về phía hồ ly mập.
Hồ ly mập nhanh chóng né, ai dè một khối đá khác lại nhanh chóng bắn tới.
Ai kêu một tiếng, nó bị bắn té nhào, chỉ có thể trơ mắt nhìn Nhậm Thương Diêu bắt cóc chủ nhân nó đi rồi.
Chương 4
Chương 4
Phàn Ngọc Hương đời này chưa bao giờ phẫn nộ như thế.Cácbạnđangđọctruyệntạihttp:
Nhậm Thương Diêu tên bạch nhãn lang này thực sự tạo phản, không chỉ đánh lén nàng, còn thô lỗ khiêng nàng lên vai, sau đó còn để nàng trên lưng ngựa!
Phàn Ngọc Hương ghé vào lưng ngựa, cứ như vậy một đường bị xốc nảy.
Nhậm Thương Diêu điểm huyệt đạo làm cho thân thể Phàn Ngọc Hương không thể động đậy, nhưng đầu lưỡi còn có thể động.
Phàn Ngọc Hương đời này chưa từng chịu loại khổ này, ngay từ đầu nàng còn phẫn nộ mắng to, không bao lâu sau, nàng đã bị xốc nảy suýt nôn.
Lúc Phàn Ngọc Hương được Nhậm Thương Diêu đỡ ngồi dậy trên lưng ngựa, mặt nàng đã trắng bệch, chỉ có đôi mắt đen vẫn hừng hực lửa giận, hung hăng trừng tên nô phản bội của nàng.
Nhậm Thương Diêu đã xuống ngựa, y vốn cao lớn, mà Phàn Ngọc Hương lại rất bé bỏng, cho dù ngồi trên ngựa, nàng chỉ vừa khéo nhìn thẳng vào y.
Thấy sắc mặt Phàn Ngọc Hương trắng bệch, Nhậm Thương Diêu đau lòng, vươn tay khẽ chạm vào mặt nàng, “Có khỏe không?”
Phàn Ngọc Hương quay mặt, căm tức y, “Thích khách là ngươi phái tới?”
Nhậm Thương Diêu nhíu mày, khuôn mặt anh tuấn kinh ngạc, “Chủ tử, sao người lại nghĩ như vậy? Ta mà thật muốn gây bất lợi cho người, còn cần tìm thích khách sao?”
Hai người có thể nói là sớm chiều ở chung, Phàn Ngọc Hương lại không phòng bị y, y thật muốn gây bất lợi cho nàng, phí công phu như vậy làm gì.
Nhậm Thương Diêu nói như vậy, Phàn Ngọc Hương đang phẫn nộ cũng thoáng bình tĩnh một chút. Bạch nhãn lang nói không sai, y mà thật sự muốn gây bất lợi cho nàng, tùy thời đều có thể động thủ, tìm thích khách làm gì, căn bản là vẽ vời thêm chuyện.
Vậy thích khách là từ đâu đến?
Nhìn ra nghi vấn của Phàn Ngọc Hương, Nhậm Thương Diêu lập tức kinh ngạc nói: “Chủ tử, đừng nói rằng người cho rằng mình gây thù địch với không nhiều người đi?”
Ở võ lâm nếu bàn về chuyện ai đắc tội nhiều người nhất, Phàn Ngọc Hương xếp thứ hai tuyệt đối không ai dám xếp thứ nhất.
Kẻ địch nhiều, ra ngoài lại không điệu thấp, tuy rằng không gióng trống khua chiêng, nhưng cũng không kém nhiều lắm, đây không phải quang minh chính đại nói cho người khác nhanh nhanh tới trả thù sao?
Đừng tưởng rằng nàng không nghe ra ý trong lời của y! Lửa giận hơi nén xuống lại bùng lên, nhưng mà nàng lại ép chính mình phải nhịn xuống, lạnh giọng chất vấn: “Vậy ngươi đánh lén ta làm cái gì?”
Cho dù thích khách không quan hệ với y, đánh lén nàng, điểm nàng huyệt, điều này phải nói sao?
“Đương nhiên là có nguyên nhân……” Nhậm Thương Diêu nhếch khóe môi, đầu ngón tay khẽ chạm vào mặt nàng.
Phàn Ngọc Hương nhíu mày. Nói chuyện thì nói chuyện, tên bạch nhãn lang này cứ luôn động thủ động cước làm gì! Nếu không phải bây giờ không thể động, chắc chắn nàng sẽ chặt tay Nhậm Thương Diêu…… Không, Nhậm Thương Diêu chắc chắn sẽ lại bị nàng đánh thành đầu heo.
“Nguyên nhân ……” Phàn Ngọc Hương còn chưa hỏi xong, Nhậm Thương Diêu đột nhiên cúi đầu tới gần nàng.
Phàn Ngọc Hương sớm đã đề phòng, lập tức lui đầu về phía, nhưng Nhậm Thương Diêu lại sớm dự đoán được, liền nắm cằm của nàng, nàng bị đau, một thứ gì đó ấm áp bao lấy môi của nàng.
Phàn Ngọc Hương trợn tròn mắt, kinh ngạc trừng mắt nhìn Nhậm Thương Diêu.
Nàng cho rằng Nhậm Thương Diêu muốn động thủ với nàng, ví dụ như thừa cơ đánh nàng một quyền, nhưng nàng không ngờ Nhậm Thương Diêu lại……
Phàn Ngọc Hương triệt để ngây ngẩn cả người, nhất thời phản ứng không kịp, Nhậm Thương Diêu nhân cơ hội này vói đầu lưỡi vào, liếm hàm răng nho nhỏ, chạm vào đầu lưỡi mềm mại.
“Ưm!” Phàn Ngọc Hương hồi thần, không chút nghĩ ngợi dùng sức cắn một cái.
Nhậm Thương Diêu lại nắm hai gò má của nàng, đầu lưỡi cuốn một viên thuốc, đẩy nhẹ vào yết hầu của nàng, lại thong thả rời khỏi.
Lúc Phàn Ngọc Hương phát hiện đã không kịp rồi, viên thuốc bị nàng nuốt xuống.
“Khụ khụ khụ khụ……” Nàng chật vật khụ, mặt trắng bệch nhiễm một tầng hồng, mắt ửng đỏ kinh sợ nhìn Nhậm Thương Diêu.
Nhậm Thương Diêu vươn ngón cái nhẹ nhàng lau nước bọt bên miệng Phàn Ngọc Hương, thậm chí còn lạnh lạnh hỏi một câu, “Có khỏe không?”
Một câu hỏi như nhau, cũng kích khởi cơn giận của Phàn Ngọc Hương.
“Nhậm Thương Diêu, ngươi dám, dám……” Nàng tức giận đến mức không nói ra lời, miệng vẫn còn hương vị của y, ngay cả môi của nàng cũng vẫn hơi hơi nhói đau, nói cho nàng biết vừa rồi bạch nhãn lang thối tha này đã làm gì với nàng!
Còn có! “Ngươi cho ta ăn cái gì!”
“Tán công hoàn.” Nhậm Thương Diêu miễn cưỡng trả lời nàng, khuôn mặt tuấn tú thậm chí còn mang nụ cười. Y không có khả năng luôn luôn điểm huyệt nàng, nhwngneeus giải huyệt, y chắc chắn sẽ không đánh lại được nàng, cho nên đành phải cho nàng uống thuốc.
“Đừng lo lắng, dược hiệu chỉ có một tháng mà thôi.” Nhậm Thương Diêu an ủi nàng.
Nhưng lời này vào tai Phàn Ngọc Hương chính là đang châm chọc nàng, trừng mắt nhìn tươi cười chói mắt trên mặt Nhậm Thương Diêu, nàng cắn răng hỏi: “Nhậm Thương Diêu, rốt cuộc ngươi muốn làm gì?”
Y muốn làm gì? Y thu hồi nụ cười, không bày ra bộ dáng vô lại nữa, mắt vàng nghiêm túc mà nhìn nàng, ánh mắt nghiêm túc lại ẩn ẩn chiếm đoạt làm cho nàng kinh hãi.
Trong nháy mắt, Phàn Ngọc Hương đột nhiên cảm thấy Nhậm Thương Diêu có chút xa lạ, xa lạ làm cho nàng…… Giận hoảng.
Thứ Nhậm Thương Diêu muốn luôn luôn chỉ có một, đám thích khách kia quả thật không có quan hệ gì với y, nhưng lúc nhìn thấy thích khách, trong lòng y lại đột nhiên dâng lên một ý niệm — sao không nhân cơ hội này ép buộc Phàn Ngọc Hương?
Y biết chắc chắn Phàn Ngọc Hương sẽ giận dữ, nhưng vậy thì sao? Y muốn nàng nhìn thẳng vào sự tồn tại của y, cho dù nàng tức giận đến muốn giết y, y cũng không để ý.
Tất cả của y đều là Phàn Ngọc Hương cho, y có thể dùng thân phận nô này ở bên cạnh Phàn Ngọc Hương cả đời, nhưng người có lòng tham, là người lại là thú, y lại càng tham lam, một ngày lại một ngày, y không muốn mình chỉ là nô của nàng.
“Người hỏi ta muốn gì……” Nhậm Thương Diêu mở miệng, khuôn mặt anh tuấn từ từ tới gần nàng, thẳng đến khi mặt hai người cách nhau không đến một tấc, “Người thực sự không biết sao?”
Nàng đương nhiên không biết! làm sao nàng có thể biết? Nàng chuẩn bị nói như vậy, nhưng nhìn lại ánh mắt chuyên chú khát vọng của Nhậm Thương Diêu, nàng không biết làm thế nào nói ra khỏi miệng.
Mà Nhậm Thương Diêu cũng không muốn đáp án của nàng, ngón tay y nhẹ nhàng sờ khóe mắt nàng, môi dường như là gần sát nàng, hô hấp của hai người hòa chung với nhau.
“Ta nói cho người……” mâu quang Nhậm Thương Diêu sâu thẳm, mắt vàng ảnh ngược hình bóng nữ nhân y luôn luôn truy đuổi, “Phàn Ngọc Hương, ta muốn nàng.”
Đây là lần đầu tiên y không gọi nàng là chủ tử, mà kêu tên của nàng.
Muốn nàng? Nàng sửng sốt, ánh mắt y làm cho tim nàng nhảy dựng, không hiểu sao lại khẩn trương.
“Ta không muốn làm nô của nàng.” Nhậm Thương Diêu gằn từng tiếng nhẹ giọng nói: “Bởi vì ta thích nàng.”
Cái gì? Phàn Ngọc Hương trừng to mắt, phẫn nộ đầy ngập nhất thời chuyển thành kinh ngạc.
Nhậm Thương Diêu cong môi, mắt vàng bình tĩnh nhìn nàng.
“Ta thích nàng, Phàn Ngọc Hương.”
Nhậm Thương Diêu vô cùng kiên nhẫn, nhưng khi đối mặt với Phàn Ngọc Hương, chỉ kiên nhẫn vẫn không đủ, bởi vì một khi Phàn Ngọc Hương nhận định cái gì, trừ khi ngoài ý muốn, bằng không sẽ không thay đổi nhận định của nàng.
Ví dụ như, Nhậm Thương Diêu là nô của nàng, vậy cả đời chính là nô của nàng, nàng ham muốn
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




