|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
ra, người biết tính tình Phàn Ngọc Hương biết là hỏng rồi.
Phàn Ngọc Hương hơi hơi nheo mắt. Nàng không thèm để ý mình bị ý dâm, cho nên ánh mắt Đào Phi Bạch hiện lên hứng thú trực tiếp không nhìn, nhưng mà vật sở hữu của mình bị người ra mò đến sẽ kh
không giống, đặc biệt là ham muốn chiếm hữu của nàng với Nhậm Thương Diêu là đầy không thể kể hết.
“Võ thúc, đuổi bọn họ ra đi.”
Võ quản sự biết, ông không khỏi âm thầm kêu khổ. Trang chủ đại nhân nha, mới đi ra vài ngày thế này, đừng có gây cừu hận như vậy được không?
“Trang chủ……” Lời còn lại lúc nhìn thấy Phàn Ngọc Hương đảo mắt lạnh qua liền nuốt vào, Võ quản sự không khỏi nhìn về phía Nhậm Thương Diêu, muốn y dỗ chủ tử của mình.
Nhưng mà từ lúc Nhậm Thương Diêu nhìn thấy ánh mắt Đào Phi Bạch nhìn Phàn Ngọc Hương liền không thích, y nghiêng người ngăn Phàn Ngọc Hương, mắt vàng ngậm máu nhìn về phía Đào Phi Bạch, như dã thú che chở vật sở hữu của mình.
Đào Phi Bạch nhất thời cả người sợ hãi, bị ánh mắt khủng bố kia nhìn hết hồn, lúc này gã mới phát hiện màu đồng tử của Nhậm Thương Diêu. Mới vừa rồi bởi vì đứng ở cửa, trong miếu lại có điểm tối, bởi vậy không có người chú ý tới nam nhân có đồng tử hiếm thấy này.
Con ngươi màu vàng, là người thú tộc?! Mà trong chốn võ lâm người thú tộc chỉ có một…… Lại nhìn Phàn Ngọc Hương bị Nhậm Thương Diêu ngăn trở, Đào Phi Bạch lập tức sáng tỏ thân phận người trước mắt.
Đào Vũ Nhi ở một bên nghe được Phàn Ngọc Hương nói, lập tức mất hứng chửi bậy, “Này, miếu này cũng không phải của ngươi! Bằng cái gì……”
“Vũ Nhi.” Đào Phi Bạch ngăn muội muội lại, “Không biết trước mắt có đúng là Trầm Hương sơn trang trang chủ, là chúng ta thất lễ.”
“Cái gì……” Nghe được Trầm Hương sơn trang, Đào Vũ Nhi trừng to mắt, kinh ngạc nhìn Phàn Ngọc Hương, “Làm sao có thể! Nàng nhìn yếu đuối như thế, làm sao có thể là Phàn Ngọc Hương được xưng là ác bá Bắc võ lâm được.”
“Vũ nhi!” Đào Phi Bạch chạy nhanh bịt miệng Đào Vũ Nhi, sợ nàng không chừng mực chọc giận Phàn Ngọc Hương.
Cá tính Phàn Ngọc Hương âm tình bất định có tiếng ở võ lâm, tuy rằng ngay cả chính gã cũng không tin Phàn Ngọc Hương được xưng là yêu nữ giang hồ có bộ dạng như vậy, mới vừa rồi gã còn hơi kinh diễm động tâm một chút…… thực sự đáng sợ!
“Thật xin lỗi, chọc Phàn trang chủ không vui, chúng ta sẽ rời khỏi miếu.” Đào Phi Bạch quyết định thật nhanh. Đối nghịch với Phàn Ngọc Hương không có ưu việt, chẳng bằng lui tránh trước, ngày sau lại qua lại tạo quan hệ.
Đào Phi Bạch lập tức lôi kéo Đào Vũ Nhi không cam không nguyện, thủ hạ đi theo nhanh chóng thối lui đến ngoài miếu, bên ngoài có tầng tầng bóng cây, miễn cưỡng cũng có thể trú mưa.
Không ngờ cái gì cũng không cần làm – người ta liền tự động lui, đối mặt với ác danh của trang chủ nhà mình, Võ quản sự thật không hiểu nên cười hay là nên khóc?
Về phần Phàn Ngọc Hương, nàng mặc kệ, nàng chỉ nhìn chằm chằm mặt Nhậm Thương Diêu.
“Chủ tử?” Nhậm Thương Diêu bị nhìn đến không hiểu.
Phàn Ngọc Hương thế này mới nhận ra nô của chính mình hình như quá mức đẹp mắt, ngũ quan dương cương tục tằng dã tính, cái bớt nơi khóe mắt chẳng những không xấu, ngược lại còn thêm một cỗ thần bí.,
Khó trách vừa rồi nữ nhân kia cười đến một mặt xuân tâm dập dờn, Phàn Ngọc Hương khó chịu.
“Ngươi, ngày mai bắt đầu che mặt cho ta!”
Nhậm Thương Diêu vô cùng nghe lời mà che mặt, chỉ lộ ra một đôi mắt vàng, nhưng mà ánh mắt y vốn đẹp, dưới ánh mặt trời, phảng phất như tỏa ra ánh quang, rất là mê người.
Phàn Ngọc Hương dường như lập tức hối hận khi ra lệnh cho Nhậm Thương Diêu che mặt, Nhậm Thương Diêu che mặt ngược lại càng dễ thấy, làm cho Đào Vũ Nhi lại càng yêu thích, đôi mắt dường như là mê luyến nhìn chằm chằm mắt vàng của Nhậm Thương Diêu.
Mặt Phàn Ngọc Hương trầm xuống nghe đối thoại ngoài xe ngựa.
“A Diêu, huynh đi đường có mệt không? Muốn đi lên không? Chúng ta cùng cưỡi một con ngựa nhé?” nữ nhân giang hồ vốn hào phóng, người dân Tuyết Tầm Quốc lại cởi mở, nữ truy nam là chuyện thực bình thường, Đào Vũ Nhi hoàn toàn không nhìn nguy hiểm, rất là tự nhiên cưỡi ngựa đến bên cạnh Nhậm Thương Diêu.
Mà Đào Phi Bạch đi theo phía sau rất là đau đầu nhìn hành vi muốn tự tử của muội muội nhà mình, ngăn cản thì Đào Vũ Nhi hoàn toàn không nghe, còn hỏi gã, “Ca, ta muốn Nhậm Thương Diêu đến Đào Chi cung của chúng ta, đối với Đào Chi cung của chúng ta không phải là chuyện cực tốt sao?”
Ách…… Lời này thật ra không sai, Nhậm Thương Diêu là cao thủ bài danh của võ lâm, nếu Nhậm Thương Diêu có thể đến bọn họ Đào Chi cung của bọn họ thì thật là như hổ thêm cánh, nhưng mà phía sau cao thủ này có nữ ma đầu khủng bố nha!
Đào Phi Bạch tuy rằng muốn mượn cơ hội có thể tạo quan hệ với Trầm Hương sơn trang hay không, nhưng tuyệt đối không dự tính chọc giận Phàn Ngọc Hương nha!
Đào Phi Bạch vốn còn muốn hỏi thăm Phàn Ngọc Hương có phải cũng đi đến thành Chính Nghĩa hay không, có lẽ có thể cùng nhau đồng hành, nhưng mà bây giờ lại phát hiện đồng hành một chút cũng không tốt, nhưng mà hai người đi đường giống nhau, cho dù khác, một trước một sau, cũng cùng đồng hành không kém là bao nhiêu nha!
Nhưng mà Phàn Ngọc Hương vốn không tham gia đại hội võ lâm lại xuất hiện, chẳng lẽ lần này Phàn Ngọc Hương cũng có ý với vị trí minh chủ…… Đào Phi Bạch suy tư, nhưng mà vừa thấy Đào Vũ Nhi nhiệt tình quấn quít lấy Nhậm Thương Diêu, gã liền đau đầu.
Không chỉ Đào Phi Bạch, người Trầm Hương sơn trang cũng run rẩy tâm can, hoàn toàn bị vây trong trạng thái không dám lên tiếng.
Trong xe ngựa, bốn thị nữ vô cùng an tĩnh mà ngồi ở góc làm chuyện của mình, hồ ly trắng mắt tím cũng không dám nằm trên đùi chủ nhân nhà mình, an tĩnh mà ghé vào đệm mềm.
Chỉ có Nhậm Thương Diêu che mặt thần sắc tự nhiên nhất, đối với Đào Vũ Nhi luôn luôn dính ở bên người, y thủy chung áp dụng thái độ không thèm nhìn, thẳng đến khi Đào Vũ Nhi hỏi y muốn cùng cưỡi ngựa hay không.
Y nhìn về phía Đào Vũ Nhi. Bình tĩnh mà xem xét, bộ dạng Đào Vũ Nhi không sai, có hào sảng của nữ nhân giang hồ, cũng có kiều mỵ chỉ thuộc về nữ nhân.
Nhậm Thương Diêu cũng không chán ghét Đào Vũ Nhi ngay thẳng hoạt bát, nhưng cũng không có động tâm, thật lâu thật lâu trước kia, ánh mắt của y cũng chỉ chuyên chú cho một người.
Cảm thụ được hàn khí nhè nhẹ tỏa ra từ xe ngựa, Nhậm Thương Diêu chậm rãi nhếch khóe môi.
Đào Vũ Nhi thấy Nhậm Thương Diêu nhìn nàng không nói lời nào, cho rằng y đáp ứng rồi, vui vẻ mà vươn tay về phía Nhậm Thương Diêu.
Tất cả mọi người nhìn chằm chằm tay Đào Vũ Nhi, người Trầm Hương sơn trang khẩn trương.
Hộ vệ trung thành và tận tâm nhậm, van cầu ngươi đừng làm phản nha!
Ở trước mắt bao người, Nhậm Thương Diêu vươn tay, lúc tay hai người sắp chạm đến……
Phanh!
Tất cả mọi người nghe được tiếng lật bàn phát ra từ bên trong xe ngựa cùng với tiếng xé gió không nên có.
Một mũi tên nhọn đột nhiên bắn về phía xe ngựa.
Nhậm Thương Diêu nhanh chóng phản ứng, chém ra một chưởng phóng tới hướng tên bắn ra, bên trong xe ngựa cũng quăng ra khối gỗ, nháy mắt đánh rơi mũi tên.
Người Trầm Hương sơn trang lập tức phản ứng, vây quanh xe ngựa.
Dường như là ngay sau đó, ba hắc y nhân từ trên phi xuống, một viên đá lớn từ triền núi lăn xuống, đối diện đỉnh xe ngựa.
“Chủ tử!” Nhậm Thương Diêu nhìn về phía xe ngựa.
Ba một tiếng, xe ngựa đột nhiên bị nổ tung, bốn thị nữ thân thủ lưu loát nhảy ra khỏi xe ngựa, trước khi rời đi Tử Tô còn không quên ôm hồ ly mập, cũng chỉ có Phàn Ngọc Hương vẫn đứng ở chính giữa xe ngựa, cong tay lại phát ra một đạo chỉ lực về phía cự thạch.
Đùng!
Viên đá to nháy mắt biến thành bột phấn nhỏ vụn, lách cách phân tán bốn phía Phàn Ngọc Hương, nhưng lại không dính lấy người nàng chút nào.
Hai tay Phàn Ngọc Hương bắt chéo phía sau, ngang nhiên đứng thẳng, tư thái ngạo nghễ khí phách khiếp người.
Vừa ra tay, làm cho thích khách tiến đến khiếp sợ trong lòng, động thủ lại không chút do dự, tập thể công kích Phàn Ngọc Hương.
Hộ vệ canh giữ bốn phía cử nâng đao ngăn trở thích khách, bảo vệ Phàn Ngọc Hương bên trong. Nhậm Thương Diêu nhảy lên xe ngựa, canh giữ bên cạnh Phàn Ngọc Hương.
Phàn Ngọc Hương mắt lạnh liếc y.
“Bầy thích khách này thật đúng là không có mắt, quấy rầy chuyện tốt của ngươi.” Nhìn Đào Vũ Nhi được Đào Phi Bạch bảo vệ sau người, Phàn Ngọc Hương hừ hừ, nhíu mày liếc Nhậm Thương Diêu, “Thế nào? Không đi cứu mỹ nhân sao?”
Nhậm Thương Diêu một mặt vô tội.
“Không phải ta đang cứu sao?” Nhậm Thương Diêu nói xong, chưởng phong đánh về phía mũi tên nhọn đang phóng tới.
Phàn Ngọc Hương thực khinh thường lời y nói.
“Ta cần ngươi cứu?” hai ngón tay Phàn Ngọc Hương nhẹ nhàng linh hoạt chắn mũi tên nhọn, lại phản thủ bắn ra, lập tức nghe được một tiếng khóc thét, con ngươi thị uy ngắm Nhậm Thương Diêu, ý tứ thực rõ, đừng quên võ công của y là nàng dạy!
Nhậm Thương Diêu đương nhiên hiểu thân thủ của mình không thể so với Phàn Ngọc Hương.
“Chủ tử võ nghệ cao cường, thiên hạ vô địch,
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




