|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
áo của Nhậm Thương Diêu cũng đặt trong xe ngựa!
Lúc lạnh mặt quăng áo cho Nhậm Thương Diêu, trong lòng Phàn Ngọc Hương luôn phỉ nhổ chính mình. Đáng giận! Nàng chính là người rất tốt nên Nhậm Thương Diêu tên bạch nhãn lang kia mới có thể phản kháng nàng!
“Tiểu thư.” Đào Chi dò xét sắc mặt lạnh như băng của Phàn Ngọc Hương, dè dặt cẩn trọng mà mở miệng, “Cháo đã hầm tốt lắm, người muốn dùng trên xe ngựa không? Hay là xuống xe ngựa?”
Bên ngoài mưa còn đang rơi, đoàn người bọn họ vẫn bị vây ở sơn trong miếu thần, nhưng mà lương thực mang đi thật nhiều, không sợ đói bụng.
Phàn Ngọc Hương vốn không muốn xuống xe ngựa, bởi vì nàng hoàn toàn không muốn nhìn thấy Nhậm Thương Diêu, nghĩ lại lại cảm thấy không đúng, nàng là chủ tử nha! sao nàng phải tránh y!
Phàn Ngọc Hương lạnh mặt, xốc màn xe lên xuống xe ngựa.
Thấy Phàn Ngọc Hương rời xe ngựa, Nhậm Thương Diêu lập tức thu bùa hộ mệnh vào trong quần áo, ánh mắt nhìn chằm chằm Phàn Ngọc Hương, thấy sắc mặt nàng lạnh như băng, vừa nhìn đã biết cảm xúc ác liệt.
Về phần nguyên nhân của cảm xúc ác liệt kia, tất cả mọi người ở đây đều biết.
Hộ vệ đi theo chuyên tâm cúi đầu ăn thịt nướng, Võ quản sự cũng an tĩnh mà ăn cháo, sau khi Phàn Ngọc Hương đi ra, không khí càng an tĩnh.
Phàn Ngọc Hương ngồi vào đệm Tử Tô đã trải tốt, nhận lấy bát ngọc phỉ thúy, trong bát đựng cháo thịt đơn giản, nàng thổi cháo nóng, ánh mắt làm bộ lơ đãng liếc phía Nhậm Thương Diêu.
Nhậm Thương Diêu nhìn nàng nhếch môi, cười lưu manh lại lười biếng, khoác áo khoác màu đen trên người, trong tay là thịt thỏ nướng.
Phàn Ngọc Hương nhìn thế nào cũng cảm thấy nụ cười kia giống như đang thị uy với nàng, nhất là áo khoác lông chồn trên người, làm nàng nhìn thế nào cũng thấy giận.
“Nhậm Thương Diêu, thịt trong tay ngươi là thế nào? Ta đã nói các ngươi không được đưa đồ ăn cho y rồi không phải sao?” Nàng lạnh lùng liếc mọi người ngồi an tĩnh quanh mình một cái.
Võ quản sự ho nhẹ một tiếng, nhỏ giọng mở miệng, “Trang chủ, con thỏ kia là buổi sáng A Diêu đội mưa đi ra ngoài săn, A Diêu còn đánh vài con thỏ hoang cho chúng ta thêm đồ ăn nữa.”
Ông giúp Nhậm Thương Diêu nói tốt.
Nhưng mà giờ khắc này ở trong mắt Phàn Ngọc Hương, người giúp Nhậm Thương Diêu là đáng chết!
Phàn Ngọc Hương nhìn về phía Võ quản sự, chân mày hơi nhếch, không mặn không nhạt nói: “Xem ra mấy con thỏ hoang đã thu mua được các ngươi rồi.”
Lời này vừa ra, người đang ăn thịt thỏ đột nhiên cảm thấy thịt thỏ trong miệng thật khó nuốt vào, có hộ vệ không nhịn được dùng ánh mắt cầu cứu vụng trộm nhìn về phía Nhậm Thương Diêu.
Làm ơn, chủ tớ các ngươi đấu nhau là chuyện của các ngươi, không cần hại người vô tội là bọn họ được chứ?
Nhậm Thương Diêu sờ sờ chóp mũi, lấy chủy thủ cắt phần chân thỏ đã nướng thơm ngào ngạt, mỡ sáng bóng, sau đó cầm chân thỏ đi đến chỗ Phàn Ngọc Hương phía trước, “Chủ tử, người thích ăn chân thỏ, đây là vừa nướng tốt.”
Phàn Ngọc Hương thực kén ăn, hơn nữa khi ăn thịt lại không thích thịt rất cứng rất chát, nàng thích ăn nhất là bộ phận mềm nhất. Về phần thịt nướng, yêu cầu của nàng cũng rất nhiều, da phải dòn, thịt phải mềm, hương liệu phải vừa, ăn phải có mùi vị, đến bây giờ chỉ có Nhậm Thương Diêu tự mình nướng thịt là hợp khẩu vị nàng nhất.
Phàn Ngọc Hương lạnh mặt, hoàn toàn không nhìn Nhậm Thương Diêu lấy lòng, cũng không nhìn chân thỏ tỏa ra mùi thịt nồng đậm trong tay Nhậm Thương Diêu, cứ một ngụm một ngụm uống cháo thịt.
Gặp Phàn Ngọc Hương không để ý tới y, Nhậm Thương Diêu nhún vai, cho rằng nàng khinh thường ăn, thu lại chân thỏ, xoay người chuẩn bị về vị trí của mình, chính mình hưởng dụng.
Nhưng ngay cả một bước y còn chưa có bước ra, phía sau liền bay tới lãnh âm mềm mại.
“Đứng lại.” Phàn Ngọc Hương lạnh lùng nhìn y, “Ta có nói ta không ăn sao?”
Ngay cả chân thỏ của nàng bạch nhãn lang cũng muốn dành sao?
“Còn có, nóng như vậy, bảo ta ăn thế nào?”
Nhậm Thương Diêu lặng lẽ cong môi, y sớm biết tính tình của Phàn Ngọc Hương, cho nên lời Phàn Ngọc Hương vừa nói y chút ngoài ý muốn, nhưng cũng biết lúc này tốt nhất nên bày ra bộ dáng kính cẩn nghe theo.
“Vâng, chủ tử, thực xin lỗi, là ta sơ sót.” bộ dạng Nhậm Thương Diêu phục tùng rũ mắt, bày ra dáng vẻ nhẫn nhục chịu đựng, ngồi quỳ xuống, tự tay xé một miếng thịt nhỏ, sau đó đút tới bên miệng Phàn Ngọc Hương.
Phàn Ngọc Hương nhìn chằm chằm thịt thỏ đưa tới miệng, lại nhìn Nhậm Thương Diêu cung kính như nàng dâu nhỏ, cảm xúc phẫn nộ rốt cục hơi hạ nhiệt một chút, há miệng ăn thịt Nhậm Thương Diêu đút đến, đầu lưỡi lơ đãng đảo qua đầu ngón tay Nhậm Thương Diêu.
Mâu quang Nhậm Thương Diêu né tránh, ướt át nơi đầu ngón tay gãi ngứa tâm y, nhưng khuôn mặt anh tuấn cũng không để lộ mảy may, “Hợp khẩu vị chủ tử sao?”
Phàn Ngọc Hương hừ hừ, “Cũng được.”
Có nghĩ là thích, biết rõ tính tình Phàn Ngọc Hương, Nhậm Thương Diêu lập tức bày ra mặt sám hối, “Chủ tử, lần sau ta sẽ nướng tốt hơn.”
Phàn Ngọc Hương không hé răng, mặt lạnh cao ngạo liếc Nhậm Thương Diêu một cái, lại nhìn thịt thỏ trên tay y, y hiểu được ý của nàng, tự tay xé thịt đút nàng ăn.
Phàn Ngọc Hương chán ghét sờ, cá tính cũng chây lười, Nhậm Thương Diêu hầu hạ, nàng hoàn toàn coi là đương nhiên, chủ tớ hai người cho tới nay đều ở chung như vậy.
Nhậm Thương Diêu là nô của nàng, vốn nên đối xử với nàng như vậy!
Gặp một chủ một phó hòa hảo, người xung quanh đều lặng lẽ thở nhẹ một hơi ở trong lòng, an tâm ăn thịt thỏ Nhậm Thương Diêu săn.
Phàn Ngọc Hương một bên ăn thịt thỏ, một bên giữ cái giá của chủ tử, “Nhậm Thương Diêu, trước khi ngươi được tự do đừng quên bổn phận của chính ngươi.”
Đương nhiên, ở trong lòng Phàn Ngọc Hương, ngày Nhậm Thương Diêu tự do tuyệt đối là xa xa không hẹn.
“Vâng, ta biết.” Nhậm Thương Diêu hoàn toàn làm theo nàng, đút xong một cái chân thỏ, y cung kính hỏi:
“Chủ tử còn muốn ăn sao?”
Phàn Ngọc Hương liếm mỡ bên miệng, sức ăn của nàng vốn lớn, một cái đùi thỏ thỏa mãn không được nàng.
“Còn muốn ba cái.” Hơn nữa còn có cháo thịt, như vậy là đã có bảy, tám phần no. Bình thường sao khi ăn xong bữa chính, Phàn Ngọc Hương quen ăn mấy khối điểm tâm tráng miệng.
“Vâng.” Nhậm Thương Diêu lại cắt lấy một cái chân thỏ khác, đem thỏ chưa nướng phóng lên lửa, mới tiếp tục cầm chân thỏ đút cho Phàn Ngọc Hương, về phần y thì chút đồ ăn cũng chưa ăn.
Phàn Ngọc Hương tự nhận không phải chủ tử ngược đãi người, nàng đem cháo thịt mới uống một nửa đang cầm trên tay cho Nhậm Thương Diêu.
“Này, cầm.” Xem, chủ tử nàng khẳng khái bao nhiêu.
Thấy Phàn Ngọc Hương một bộ “Ta đối với ngươi thật tốt”, Nhậm Thương Diêu cảm thấy buồn cười lại bất đắc dĩ.
Có đôi khi tính tình chủ tử này của y thật sự
trẻ con, nhưng mà đã quyết định theo nàng, y vẫn cười cười tiếp nhận, dù sao dọc đường đi đều làm cho nàng bị vây trong trạng thái xù lông cũng không tốt.
Có một số việc không vội được, mà Nhậm Thương Diêu lại luôn rất nhẫn nại.
Rũ mắt vàng hơi hơi lóe, nhưng lúc nhìn Phàn Ngọc Hương lại khôi phục bình tĩnh.
“Tạ chủ tử.” Sau đó vài miếng đã uống xong cháo thịt.
Phàn Ngọc Hương hừ hừ.
“Đó, có đôi khi cám ơn không phải chỉ dùng miệng nói là được, ngươi –” Đang chuẩn bị nói đạo lý làm no lớn lao với Nhậm Thương Diêu, bên ngoài lại vang lên tiếng ngựa, đánh gãy lời của nàng.
Phàn Ngọc Hương mất hứng nhìn ra ngoài miếu, mà toàn bộ người trong miếu cũng đề phòng.
Chỉ chốc lát sau, một gã hán tử mặc y phục thanh sam tiến vào trong miếu.
“Ngại quá, bên ngoài mưa lớn thế, ta và thiếu gia, tiểu thư nhà ta vừa vặn gặp gian miếu này, chẳng biết có được trú mưa cùng không?” Hán tử vô cùng có lễ hỏi.
Võ quản sự tiến lên nói: “Cùng là ra ngoài gặp cảnh, không cần khách khí.”
“Vậy cám ơn.” Hán tử cười nói, chỉ chốc lát sau, còn có vài tên tôi tớ mặc y phục thanh sam cẩn thận mà che một nam một nữ vào miếu.
Đôi nam nữ này ngũ quan tương tự, tuổi ước chừng hai mươi lăm, đều mặc một thân áo trắng, nhìn ra vải dệt vô cùng tốt, hơn nữa cổ tay áo cùng cổ áo đều thêu hoa đào, mà quần áo tôi tớ bên người bọn họ cùng hán tử vào đầu tiên cũng đều thêu hoa đào.
Ở võ lâm nhiều năm Võ quản sự vừa nhìn thấy hán tử liền biết đây là người Đào Chi cung, lại nhìn nam nữ được che chở vào, không ngoài ý muốn thì đây là hai vị cung chủ Đào Chi cung.
Nữ tử áo trắng vừa tiến vào đã không cao hứng mắng, “Sao không để bọn họ đem xe ngựa ra ngoài để xe ngựa của chúng ta tiến vào, hại ta đều bị mưa ướt!”
“Muội muội, thứ tự trước sau, không thể vô lễ.” Đào Phi Bạch trách cứ nữ tử, một mặt xin lỗi nhìn về phía Võ quản sự, “Thật xin lỗi, gia muội bị làm hư, mời thứ lỗi.”
Tuy là nhìn Võ quản sự, Đào Phi Bạch lại không dấu vết tỉ mỉ xem xét kỹ người trong miếu, mà lúc nhìn thấy Phàn Ngọc Hương, con ngươi đen lóe lên.
Đào Vũ Nhi tuy rằng mất hứng, nhưng lúc mắt đẹp nhìn thấy Thương Diêu lại sửng sốt, lập tức thu hồi phẫn nộ, nhìn chằm chằm Nhậm Thương Diêu, “Ai, huynh tên là gì?”
Lời này vừa
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




