watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 18:32 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4630 Lượt

điểm của y chủ tử rất nhiều, nhưng mà ưu điểm chỉ một đó là — rất mềm lòng.

Chương 3

Từng có người hỏi tín ngưỡng của Nhậm Thương Diêu là gì?

Khi đó Nhậm Thương Diêu kinh ngạc mà nhìn Úy Phạm Thiên, y không nghĩ Úy Phạm Thiên ít lời thế nhưng lại chủ động nói chuyện với y, lại còn hỏi loại vấn đề kỳ quái này.

Tín ngưỡng……

Nhậm Thương Diêu quay đầu nhìn ngôi chùa trước mắt, ngôi chùa này hương khói cường thịnh, từ rất xa có thể nhìn thấy được lư hương khắc hình phụng sương khói lượn lờ. Ngôi chùa này chùa Bạch Vân nổi danh Tuyết Tầm quốc, nghe nói cực linh nghiệm, tín đồ trải rộng thiên hạ, mà trụ trì sư phụ đi ra ngoài dạo chơi nhiều năm nay đã trở về nửa tháng trước, tín đồ đến thăm viếng cũng càng nhiều.

Người người mang theo cống phẩm vào chùa, trên mặt bọn họ đều là vẻ thành kính mà Nhậm Thương Diêu không thể lý giải, y không biết lúc mình nhìn những tín đồ đó, trên mặt bộ ra biểu cảm, có lẽ có nghi hoặc, có lẽ là không cho là đúng.

Nhậm Thương Diêu chưa bao giờ biết cái gọi là thần là cái gì, lúc y hiểu được chuyện, bên người y không có tộc nhân, y luôn chỉ có một mình, một mình ở trong rừng núi sinh tồn.

Thân là một súc sinh thú tộc, mỗi ngày vật lộn cùng dã thú kiếm thức ăn, lúc y bị dã thú đánh bị thương, y đã quen một mình liếm láp miệng vết thương, khi đó thần không có giúp y, y cũng không biết trên đời này có người gọi là thần.

Rồi sau đó, y bị bọn buôn người bắt lấy, khi bị ngược đãi, y dựa vào bản năng thét lên, mắt đầy cừu hận nhìn chằm chằm người ngoài lồng lăng nhục y, trong lòng muốn hung hăng cắn xé, khi đó thần cũng không giúp y, mà y cũng không biết trên đời này có loại chuyện như khẩn cầu cầu nguyện.

Chờ y bị Phàn Ngọc Hương thu làm nô, ba năm trở thành nô của Phàn Ngọc Hương, y bị Phàn Ngọc Hương dùng phương thức bạo lực dạy dỗ, từ bò sát bằng tứ chi biến thành đi đường bằng hai chân, học được cầm bát đũa, học tập ngôn ngữ văn tự của con người, tuy rằng đối mặt với những văn tự tối nghĩa này, y vẫn cứ không hiểu được, cái gì là Tam Tự Kinh, ngàn tự văn, y vẫn học tập, cơ bản đối thoại không thành vấn đề.

Bề ngoài y nhìn giống người, nhưng trong lòng vẫn là thú. Tuy rằng y bị Phàn Ngọc Hương phục tùng, nhưng trung thành trong miệng Phàn Ngọc Hương là gì, y vẫn không hiểu, y chỉ đơn thuần vì ấm no, mới ở lại bên người Phàn Ngọc Hương.

Hơn nữa Phàn Ngọc Hương tuy rằng bạo lực, nhưng mà Nhậm Thương Diêu cũng không chán ghét, trực giác của thú nói cho y biết, Phàn Ngọc Hương sẽ không thực sự thương tổn y. Đối với cuộc sống kỳ lạ phức tạp của con người, y vẫn mang theo ánh mắt tò mò nhìn xem, những thứ giống như những tín đồ này thành kính dâng hương, y không thể lý giải được.

Nhậm Thương Diêu biết con người tín ngưỡng thần trên trời, cầu xin bình an khỏe mạnh, những vẫn không rõ cái gọi là tín ngưỡng là cái gì.

“Vậy ngươi có tín ngưỡng sao?” Y hỏi lại Úy Phạm Thiên.

Úy Phạm Thiên không trả lời, vẫn là khuôn mặt than mặt, ánh mắt chỉ nhìn tiền phương lại ngấm thâm tình dịu dàng, mà người có thể làm cho Úy Phạm Thiên lộ ra loại ánh mắt này, trên đời này cũng chỉ có một người.

Nhậm Thương Diêu nhìn lại, một nữ tử giả nam trang đang đi tới phía họ, tướng mạo nữ tử thanh tú, nhìn không vượt quá ba mươi tuổi, nhưng tóc cũng đã bạc hết — đó là Phàn gia tam cô nương Phàn Xuân Nhan, là thê tử Úy Phạm Thiên yêu nhất.

Nhậm Thương Diêu nghe nói đầu Phàn Xuân Nhan sở dĩ bạc hết là vì từng trúng độc, mà độc là vì Úy Phạm Thiên mà trúng, về sau tuy rằng giải độc, nhưng độc cũng đã ảnh hưởng đến thân thể của nàng, làm cho nàng cả đời đều không thể sinh dục.

“A Phạm, chàng xem, đây là bùa hộ mệnh thiếp mời Bạch Vân đại sư cầu giúp chàng.” Phàn Xuân Nhan cười meo meo đeo bùa hộ mệnh màu vàng lên cổ trượng phu, mặt mày dịu dàng tràn đầy thành kính, “Bùa hộ mệnh này sẽ bảo vệ chàng.”

Úy Phạm Thiên không nói chuyện, nhưng tay nắm lấy tay thê tử, trong mắt tất cả đều là tình yêu với thê tử.

Nhìn Úy Phạm Thiên như vậy, Nhậm Thương Diêu hình như có chút hiểu được đáp án của Úy Phạm Thiên. Có lẽ Úy Phạm Thiên cũng không tin thần tiên, nhưng bởi vì thê tử ông tin tưởng, vậy ông sẽ tin.

Vậy y thì sao? tín ngưỡng của y ở……

Một cái gì đó đột nhiên quăng lên người Nhậm Thương Diêu, y theo bản năng tiếp được, vừa thấy, đúng là bùa hộ mệnh, nhưng màu sắc không giống với của Úy Phạm Thiên, bùa hộ mệnh của y là màu đỏ.

Nhậm Thương Diêu kinh ngạc mà nhìn Phàn Ngọc Hương — chủ tử của y.

“Cất kỹ cho ta, đây là ta bỏ ra một canh giờ cầu được, dám quăng, ngươi cứ thử xem xem!” Phàn Ngọc Hương mười lăm tuổi lạnh mặt, dùng thanh âm mềm mại hung tợn mà cảnh cáo.

Nhậm Thương Diêu dường như thụ sủng nhược kinh lên tiếng trả lời, “Vâng.”

Phàn Ngọc Hương hừ hừ, sau đó bắt tay, đi theo sau đôi vợ chồng ân ái kia.

Nhậm Thương Diêu sững sờ mà nâng bùa hộ mệnh cũng đi theo sau Phàn Ngọc Hương.

Phàn Ngọc Hương đi vài bước lại quay đầu, “Đi phía sau làm cái gì? Đến bên cạnh ta!”

Nàng ghét nhất có người lén lút đi theo phía sau nàng.

“Vâng.” Nhậm Thương Diêu nhanh chân đi đến bên Phàn Ngọc Hương.

Phàn Ngọc Hương thấy y nghe lời nên vô cùng vừa lòng.

“Đợi chút nữa đi qua tiệm điểm tâm, ta sẽ mua bánh hoa quế ngươi thích ăn cho ngươi.” Xem như thưởng cho y hôm nay nhu thuận.

“Cám ơn chủ tử.” Nhậm Thương Diêu a a nói. Ánh mắt y luôn luôn nhìn bùa hộ mệnh trên tay, trong lòng được lấp đầy, có một loại cảm giác không thể nói ra.

Y nhìn Phàn Ngọc Hương đi ở bên người, đây là lần đầu tiên y cẩn thận mà nhìn chủ tử trong miệng của mình. Phàn Ngọc Hương thực bé bỏng, bé bỏng đến nỗi Phàn gia lão đại đều giận dữ nói: “Xem ra lão Tứ đời này không cao nổi.”

Nhậm Thương Diêu không hiểu thẩm mĩ của con người, nhưng y biết Phàn Ngọc Hương đẹp, từ đầu khi thấy nàng, lông mi nàng thật dài giống như cây quạt, trên người luôn luôn có hương vị dễ ngửi.

Y nhìn Phàn Ngọc Hương, lại nhìn bùa hộ mệnh. Có lẽ từ giờ khắc này trở đi, ở bên cạnh Phàn Ngọc Hương không phải như y đã nghĩ có cũng được mà không có cũng không sao, y bắt đầu chuyên chú nhìn nàng.

Cứ như vậy, nhìn chín năm.

Nhậm Thương Diêu vuốt bùa hộ mệnh màu đỏ trong tay, màu của bùa hộ mệnh đã không còn mới nữa, nhưng được giữ gìn vô cùng tốt nên không chút cũ nát.

Nhậm Thương Diêu luôn luôn đeo nó trên cổ, chỉ là luôn bị y phục giấu đi, bởi vậy rất ít người biết trên cổ y có đeo bùa hộ mệnh cũ kỹ, có lẽ ngay cả Phàn Ngọc Hương cũng đã sớm quên bùa hộ mệnh này.

Nhưng mà Nhậm Thương Diêu luôn luôn nhớ kỹ cất giữ bùa hộ mệnh, tâm luôn luôn trống rỗng đột nhiên nảy lên, đây là lần đầu tiên Nhậm Thương Diêu nghe thấy tiếng tim đập của mình, Phàn Ngọc Hương không còn đơn giản là chủ tử trong miệng y, lực chú ý của y bắt đầu đặt hết lên người nàng.

Y vẫn không tin thần, nhưng nếu thật sự phải có tín ngưỡng, như vậy Phàn Ngọc Hương chính là tín ngưỡng của y.

Y luôn luôn nhìn nàng, vốn chỉ đơn thuần ngóng nhìn, nhưng thời gian lâu, đơn thuần nguyên bản cũng bắt đầu biến hóa, y trở nên tham lam, muốn càng nhiều.

Hết thảy, bắt đầu từ bùa hộ mệnh này.

Cho dù ngày sau Nhậm Thương Diêu biết được ý nghĩa của bùa hộ mệnh này chẳng phải đơn giản như vậy — bùa hộ mệnh màu sắc khác nhau, ý nghĩa cũng khác nhau.

Bùa hộ mệnh màu vàng của Úy Phạm Thiên là cầu trường sinh bình an, mà bùa hộ mệnh màu đỏ Phàn Ngọc Hương cho y cũng là cầu bình an, nhưng trừ cầu bình an còn có hiệu quả khóa hồn.

Ý Phàn Ngọc Hương chính là — Nhậm Thương Diêu ngươi sống là người của Phàn Ngọc Hương ta, cho dù chết, hồn cũng thuộc về Phàn Ngọc Hương ta.

[Chị còn nhỏ mà đã bá đạo gớm luôn ^^~">

Thật sự là ham muốn chiếm hữu đến đáng sợ. Khi Nhậm Thương Diêu biết ý nghĩa bùa hộ mệnh này, thực sự có loại cảm giác không biết nên nói gì, nhưng thói quen là chuyện thực đáng sợ, đã quen ngóng nhìn bóng dáng bé bỏng kia, cho dù biết ý đồ tà ác của đối phương, cũng không còn kịp rồi.

Y rất thích làm người của Phàn Ngọc Hương nha! Mang họ của nàng cũng không thành vấn đề, chỉ cần…… Nàng cũng thuộc về y!

Nhậm Thương Diêu ngước mắt nhìn xe ngựa, mắt vàng hiện lên chiếm đoạt quen thuộc của dã thú.

Mà Phàn Ngọc Hương trong xe ngựa hoàn toàn không biết tâm tư gây rối của nô nhà mình, nàng đang hờn dỗi vì đêm qua mình nhất thời mềm lòng.

Bạch nhãn lang cao như vậy, lớn như vậy, chỉ để y hứng một trận mưa, đón chút gió, bằng khí lực dũng mãnh của tên kia, không chừng ngay cả hắt xì cũng sẽ không, ít nhất từ khi y ở bên người, nàng chưa từng thấy tên kia bị cảm phong hàn cái gì!

Phàn Ngọc Hương lại không hiểu, nàng mềm lòng cái quỷ gì nha! Còn vì tên kia nửa đêm không ngủ được, nghe mưa gió bên ngoài càng lúc càng lớn, rõ ràng trong lòng luôn luôn nói cho chính mình không cần để ý, nàng nhất định phải hảo hảo giáo huấn tên kia.

Nhưng mà…… Phàn Ngọc Hương luôn ngủ ngon thế mà lại lần đầu mất ngủ, lăn qua lộn lại, cuối cùng phẫn nộ cầm lấy áo khoác của Nhậm Thương Diêu — nói đến đây, Phàn Ngọc Hương càng giận, Thường di sao không có việc gì làm mà ngay cả quần

Trang: [<] 1, 7, 8, [9] ,10,11 ,24 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT