watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 18:32 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4629 Lượt

không? Đánh thắng bà đây sẽ cho ngươi tự do!

Phàn Ngọc Hương nói được là làm được, hơn nữa nàng làm việc không thích dây dưa kéo dài, lập tức để Thường quản sự xuất môn làm việc.

Võ lâm sẽ cử hành một tháng sau, từ Trầm Hương sơn trang đến chỗ thành Chính Nghĩa võ lâm minh ước chừng hai mươi ngày lộ trình — đây là khi một đường không ngừng mà đi.

Nhưng mà Phàn Ngọc Hương tham hưởng thụ đương nhiên không tính ngồi xe đi dọc đường, nàng tính thuận tiện du sơn ngoạn thủy, chậm rãi chơi đến thành Chính Nghĩa. Theo tốc độ này, ít nhất ba mươi ngày mới có thể đến thành Chính Nghĩa, mà Phàn Ngọc Hương có tính nôn nóng, bởi vậy nàng chỉ cho Thường quản sự một ngày chuẩn bị hành lý.

Thường quản sự sớm quen cá tính nói gió là mưa của trang chủ nhà mình, lập tức phân phó người chuẩn bị tốt xe ngựa, trong xe ngựa toàn phô lông thỏ dệt thành thảm mềm mại, hộp gỗ mạ vàng màu đen đều là đồ ăn vặt Phàn Ngọc Hương thích, người đi theo cũng an bày xong. Hầu hạ Phàn Ngọc Hương là tứ đại thị nữ nhất định phải có, Võ quản sự chuyên môn phụ trách việc võ lâm, lần này là hắn dẫn đường, còn có mười tên hộ vệ đi theo.

Đương nhiên, thân là trung khuyển Nhậm Thương Diêu cũng phải đi theo.

Phàn Ngọc Hương nói, trước khi y được tự do, y vẫn là nô của nàng.

Tiếng xe lộc cộc, xe ngựa tinh mỹ dùng gỗ tử đàn làm nên đi trên quan đạo, bốn góc đỉnh xe đều là dây kết màu tím, dây kết có mang chuông ngọc, dọc theo đường đi lung lay phát ra tiếng chuông thanh thúy.

Kéo xe ngựa là hai con tuấn mã một đen một trắng, màu lông đều mượt mà sáng bóng, thân hình cao lớn tuấn mỹ, ánh mắt hai con ngựa sáng ngời, vừa thấy đã biết là ngựa tốt khó gặp.

Võ quản sự đánh ngựa đi đằng trước, mười tên hộ vệ cưỡi ngựa, canh giữ chung quanh xe.

Về phần Nhậm Thương Diêu, y đi theo bên phải xe ngựa, ngựa còn thì dùng để chở đồ, y không có ngựa để cưỡi, chỉ có thể dùng hai chân đi theo.

Ngồi ở trong xe ngựa, Phàn Ngọc Hương gối nệm mềm, thích ý vuốt bạch hồ ly tròn vo ghé trên đùi, há miệng ăn nho Tử Tô đã bóc vỏ, Phục Linh giúp tiểu thư nhà mình đấm chân, Hạ Thảo ngồi chồm hỗm ở bàn thấp phía trước pha trà, Đào Chi ngồi một bên an tĩnh thêu khăn tay, bốn nữ tỳ đều rất ăn ý làm chuyện mình nên làm, không nên lên tiếng thì không nói.

Hai cánh cửa sổ xe hoa mở rộng, Nhậm Thương Diêu bước đi ở ngoài của sổ xe.

Phàn Ngọc Hương không ba thì năm ngắm ra ngoài cửa sổ, khuôn mặt nhỏ chăm chú nhìn đầy lãnh ý.

Đối mặt với bạch nhãn lang không biết cảm ơn, muốn giáo huấn y, đã sướng không biết đường sướng, đó không phải do nàng sai.

Xuất phát đã hai ngày, nàng khiến cho Nhậm Thương Diêu đi bộ hai ngày, dù sao thể lực Nhậm Thương Diêu tốt, người thú tộc trong truyền thuyết ngày có thể đi ngàn dặm, hai ngày đường tính cái gì? Ba mươi ngày lộ trình này, nàng tính để cho Nhậm Thương Diêu đi bộ.

Làm cho y nếm thử đau khổ, mới biết trước kia mình khoái hoạt bao nhiêu.

Mọi người đi theo biết Nhậm Thương Diêu chọc trang chủ đại nhân vĩ đại của bọn họ tức giận, sợ bị giận chó đánh mèo, không ai dám tiếp cận, cũng không ai dám vụng trộm hỗ trợ, chỉ có thể dùng ánh mắt biểu đạt đồng tình.

Nói đùa, trang chủ đại nhân nhìn chăm chú, Phàn Ngọc Hương hoàn toàn không cho Nhậm Thương Diêu rời đi tầm mắt của nàng, muốn tận mắt nhìn y chịu khổ.

Nhậm Thương Diêu thấy không sao cả, thủ đoạn Phàn Ngọc Hương giáo huấn ở trong mắt y không đáng kể chút nào, trước kia khi y bị bọn buôn người bắt lấy, dường như là mỗi ngày đều bị lấy roi côn đánh, y phản kháng ác, bọn buôn người đánh ác hơn, dù sao mệnh người thú tộc đều dai, chỉ cần không chết, sẽ không thành tàn phế được.

So với cách để y đi bộ theo xe ngựa như Phàn Ngọc Hương này, không cho người đưa thức ăn cho y, cũng không cho người đưa quần áo giữ ấm giữ ấm, thật là trẻ con nha!

Ăn, y không biết tự đi tìm sao? Trước lúc bị bọn buôn người bắt lấy, y sống một mình trong rừng cây, săn thú kiếm ăn là bản năng của người thú tộc, về phần quần áo giữ ấm, trời sinh thể chất y chịu rét, cho dù ở trời lạnh băng tuyết, y vẫn có thể cởi trần.

Phàn Ngọc Hương sẽ đánh y, sẽ đấm y, nhưng cho tới bây giờ sẽ không thực sự đả thương y, nhiều nhất chỉ cho y bị thương thảm ngoài da.

Dù triệt để chọc giận nàng như bây giờ, nàng cũng không thực sự hạ ác thủ với y.

Cảm nhận được tầm mắt nhìn chăm chú trong xe, Nhậm Thương Diêu không khỏi cong lên khóe môi.

Người này cười cái gì? Phàn Ngọc Hương híp mắt, có loại cảm giác quyền uy của mình bị khiêu chiến.

Người này còn cười được, thật không để chủ nhân nàng đây vào mắt, đúng không?

Động tác bốn vị thị nữ cùng ở trong xe nhất tề dừng một chút. Các nàng hầu hạ Phàn Ngọc Hương nhiều năm, đối với tính tình Phàn Ngọc Hương cho dù không rõ mười phần, cũng hiểu biết bảy, tám phần, đồng thời phát hiện tâm tình tiểu thư nhà mình hình như càng không tốt, bốn người hầu hạ càng dè dặt cẩn trọng.

Lúc này Võ quản sự vừa hay giục ngựa đến ngoài cửa sổ, “Trang chủ, ta thấy trời đột nhiên âm u, hẳn là sắp mưa rồi, phía trước có miếu sơn thần, có muốn vào tránh mưa trước hay không?”

“Ngươi xử lý là được.” Phàn Ngọc Hương nhàn nhạt trả lời.

“Vâng.” Võ quản sự lập tức sai sử mọi người nhanh hơn động tác, đi tới miếu sơn thần, đưa lưng về phía cửa xe, lập tức không tiếng động nói với Nhậm Thương Diêu: Tiểu tử, mau cúi đầu với trang chủ đi, đối cứng với trang chủ không ưu việt a!

Chẳng lẽ ta cúi đầu, nàng sẽ thuận theo ý ta sao? Nhậm Thương Diêu nhíu mày đáp lại, huống chi thứ y muốn, cũng không chỉ là tự do.

Ách…… Đương nhiên không có khả năng, theo cá tính Phàn Ngọc Hương, nếu Nhậm Thương Diêu cúi đầu, nàng chắc chắn sẽ buộc chặt Nhậm Thương Diêu một cách triệt để, sẽ không cho y cơ hội phản kháng.

Nhưng các ngươi còn giằng co như vậy, mọi người qua này cũng không tốt nha! vẻ mặt Võ quản sự đau khổ.

“Võ thúc, muốn nói cái gì liền nói thẳng đi, không cần ở đó lén lút, ta cũng muốn nghe một chút các ngươi đang lặng lẽ nói gì đâu.” Trong xe, Phàn Ngọc Hương lạnh lùng nói.

Ách…… lưng Võ quản sự cứng đờ, gì cũng không dám nói, lập tức giục ngựa đến đằng trước.

Hừ! Phàn Ngọc Hương trừng mắt nhìn sườn mặt Nhậm Thương Diêu.

Nhậm Thương Diêu chậm rãi quay đầu, mắt vàng lười biếng đối mắt với Phàn Ngọc Hương, “Chủ tử có việc phân phó sao?”

“Đào Chi, đóng cửa sổ lại cho ta!” Bạch nhãn lang, chờ đó cho ta!

Chờ mọi người tới trước miếu sơn thần, vừa đúng mưa hạ xuống, ngay từ đầu chỉ là mưa nhỏ lả lướt, chốc lát, mưa lúc càng lớn, lộp bộp đánh lên đính miếu cũ nát.

Miếu sơn thần không nhỏ, xe ngựa trực tiếp tiến vào trong miếu cũng còn dư một nửa không gian, Võ quản sự đã đốt lửa trại, Tử Tô sửa sang lại bốn phía một chút, trên mặt đất phô thảm sạch sẽ, lại thêm cái đệm mềm.

“Tiểu thư, người ngồi.”

Phục Linh đỡ Phàn Ngọc Hương ngồi xuống, Hạ Thảo lập tức dâng trà nóng, Đào Chi lấy hộp điểm tâm ra.

“Tiểu thư, đây là phù dung ngàn tầng người thích ăn, nhuận miệng trước, chờ thức ăn chín thì tốt rồi.”

Phàn Ngọc Hương nhận bánh ngàn tầng cắn một miếng, hộ vệ đi theo cũng đều lo làm chuyện của mình, thêm lửa thêm lửa, quạt nấu quạt nấu, đều rất ăn ý không nhìn mỗ nô còn đứng ở bên ngoài.

Nhậm Thương Diêu một mình đứng dưới mái hiên, mái hiên không lớn, chỉ có thể miễn cưỡng che một ít nước mưa, thân mình cao lớn đã bị ướt hơn nửa.

Lúc Phàn Ngọc Hương vào miếu sơn thần đã nói, mỗ bạch nhãn lang kia không được tiến vào.

Võ quản sự vốn đang muốn nói chuyện thay Nhậm Thương Diêu, không cho người ta ăn, ít nhất cũng cho người ta vào trốn mưa nha! Nhưng nhìn thấy Phàn Ngọc Hương đảo mắt lạnh qua, liền yên lặng nuốt vào.

Phàn Ngọc Hương hừ hừ trong lòng, nàng muốn xem Nhậm Thương Diêu kiên cường bao nhiêu.

Mưa, càng lúc càng lớn.

Đêm dài, gió thổi xe càng mạnh.

Nhậm Thương Diêu vẫn đứng ở dưới mái hiên, y chỉ thâm mặc trang phục cổ tròn ngắn tay bó sát người, dưới mưa gió, bóng lưng cao ngất vẫn đứng thẳng tắp, tựa như cây lớn, tóc trước ướt đẫm dán vào trán, đôi mắt rũ xuống, làm như nhắm mắt nghỉ ngơi.

Trong miếu lửa trại bỗng sáng bỗng tối, tất cả mọi người ngủ thật say.

Một bóng dáng bé bỏng mang đôi ủng mao nhung màu tím nhỏ bước ra khỏi xe ngựa, khoác áo choàng lông nhẹ nhàng linh hoạt nhảy xuống xe ngựa, trên tay còn cầm một thứ lớn, rõ ràng là áo khoác lông chồn màu đen của nam nhân, sau đó đi tới cửa, quăng áo khoác lông chồn lên người Nhậm Thương Diêu.

[Cuối cùng vẫn là chị không nhẫn tâm )) Cách mạng của chú Diêu đã thành công bước đầu">

“Tiến vào.” Lạnh giọng nói xong lời này, Phàn Ngọc Hương cũng không quay liền trở vào xe ngựa.

Nhậm Thương Diêu tiếp nhận áo khoác, nhìn bóng lưng bé bỏng trở về xe ngựa, môi mỏng gợi lên.

Y đi vào miếu, đám kia vùi trong góc, mọi người hẳn là đã ngủ say lại ném mắt đưa lời về phía y, y lưu manh liếc ngang qua – làm gì? Các ngươi lo mà ngủ đi!

Tất cả mọi người nhếch môi, sau đó thức thời nhắm mắt lại.

Nhậm Thương Diêu nhìn áo khoác trên tay, mắt vàng rũ xuống ẩn ẩn hiện ánh sáng nhạt.

Khuyết

Trang: [<] 1, 6, 7, [8] ,9,10 ,24 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT