watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 18:32 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4626 Lượt

phải chén phỉ thúy này thực quý, Phàn Ngọc Hương tuyệt đối sẽ hung hăng ném về phía người đang đứng phía sau.

Sáu vị quản sự sao lại nghe không ra trong giọng nói của trang chủ nhà mình có mang theo tức giận, không nhịn được lại nhìn Nhậm Thương Diêu, trong mắt đều lộ ra dấu hỏi –

Tiểu tử, ngươi đã làm gì? Sao lại chọc giận trang chủ thành như vậy?

Nhậm Thương Diêu mang đầu heo miễn cưỡng ngoái đầu nhìn lại – tính tình trang chủ các ngươi hư cũng không phải chuyện một ngày hai ngày.

Là thế không sai. Sáu gã quản sự có lưu luyến. Tính tình Phàn Ngọc Hương thật là không tốt, nhưng hư thành như vậy rất ít gặp nha……

Cộp!

Phàn Ngọc Hương vô cùng dùng sức mà phóng chén trà xuống bàn, trái tim sáu quản sự nhất thời cũng nảy mạnh một chút.

“Bây giờ là ta hỏi các ngươi nói, các ngươi nhìn y làm cái gì? Là y trả lương cho các ngươi sao?” Bây giờ là sao? lâu lắm nàng không phát uy, cho nên không có ai xem trọng lời nàng sao?Cácbạnđangđọctruyệntạihttp:

“Chủ tử, người nói quá lời, ta không được trả lương thì làm gì có lương mà trả cho người ta.” Nhậm Thương Diêu vô cùng không sợ chết nói tiếp.

“Nhậm Thương Diêu!” rốt cục Phàn Ngọc Hương cũng không nhịn được, quản đây có là phỉ thúy quý hay không quý, nàng trực tiếp nắm lấy ném qua.

Nhậm Thương Diêu tiếp được cái cốc, đặt ở trong tay tung tung lên, rất cảm thán nói “Chậc chậc, chén phỉ thúy này, chỉ sợ ta dùng lương bổng mười hai năm cũng không mua nổi, chủ tử, người thật đúng là bỏ được mà lấy để ném.”

Lương bổng, lương bổng…… Thật sự là đủ!

“Nhậm Thương Diêu, ngươi bất mãn cái gì? Nói cho ngươi biết, ngươi ăn dùng mặc, mỗi một thứ ngươi dùng lương bổng mười hai năm cũng không mua nổi.” Xem nàng này chủ tử đối y tốt bao nhiêu, “Ngươi xem, trên đời này có tên nô nào sống tốt hơn ngươi không!”

Không biết cảm ơn thì thôi, thế mà còn dám mở miệng ngậm miệng là đòi lương bổng với nàng!

Kỳ thực lương bổng, Phàn Ngọc Hương cũng không phải không đưa được, nhưng một thần giữ của ghét nhất chính là bị đòi tiền!

Nhậm Thương Diêu nhếch khóe miệng lên một chút trào phúng, mắt vàng cũng nhiễm lên một chút bất tuân, “Tốt thì sao, còn không phải nô.”

Ở trong mắt nàng, y chính là một con khuyển được chăn nuôi, nàng đút cho y áo gấm ngọc thực, y phải cảm động đến rơi nước mắt sao.

Nếu y luôn luôn là nam hài thú tộc chưa khai hóa kia, có lẽ y sẽ phục tùng, cam tâm làm khuyển trung thành ở trong lồng.

Mà khi y học được hết thảy của nhân loại, y dần dần tham lam, ấm no đã không thể thỏa mãn y, y muốn cũng không còn là dục vọng nho nhỏ chỉ cần lấp đầy bụng nữa, mà là càng ngọt ngào, làm cho y càng ngày càng khát vọng……

Nhìn Phàn Ngọc Hương phẫn nộ, đáy mắt Nhậm Thương Diêu xẹt qua một chút ám ảnh.

Phàn Ngọc Hương nheo mắt lại, lập tức sáng tỏ ý của y, “Nhậm Thương Diêu, có lẽ lương bổng chính là cớ, sự thật là ngươi muốn đòi tự do với ta sao?”

Phàn Ngọc Hương hoàn toàn cảm thấy buồn cười, sau buồn cười lại là lửa giận lớn hơn nữa, nàng dùng sức đập bàn, bàn được làm bằng gỗ cứng lập tức bị đập thành mảnh nhỏ.

“Nhậm Thương Diêu, ngươi không tự do chỗ nào? A? Ngươi muốn đi đâu, ta có từng ngăn cản ngươi sao? Ta có nhốt ngươi sao? Người ta nuôi chó còn mang xích, ngươi có sao?” Nói xong lời cuối, Phàn Ngọc Hương cảm thấy nàng chủ tử này thật sự là khoan hồng độ lượng, vậy mà lại dưỡng ra một bạch nhãn lang!

Nói đến dây xích, Nhậm Thương Diêu mới nhớ tới, đùa cợt liếc Phàn Ngọc Hương, “Đó là vì ta làm hư vài cái dây xích da ngươi mang, cuối cùng ngươi không còn tiền, đành phải từ bỏ việc mang dây xích cho ta không phải sao?”

Phàn Ngọc Hương ham muốn chiếm hữu mạnh như vậy, làm sao có thể không mang dây xích cho vật sở hữu của mình.

Nhưng Phàn Ngọc Hương lúc nhỏ thực sự rất nghèo, đặc chế vài cái dây xích da cho Nhậm Thương Diêu, mà Nhậm Thương Diêu đều hủy hoại hết, mặc kệ Phàn Ngọc Hương làm thế nào cũng không thay đổi, thẳng đến khi Nhậm Thương Diêu phá hư dây xích thứ tư, Phàn Ngọc Hương không có cách nào, nàng cũng không muốn tiêu tiền làm cái dây thứ năm cho Nhậm Thương Diêu xé chơi nữa, cuối cùng mới không cam lòng buông tha mang dây xích cho Nhậm Thương Diêu.

Bị Nhậm Thương Diêu nói như vậy, Phàn Ngọc Hương cũng nhớ lại ký ức xa xôi, sau đó lập tức hối hận. Sao bây giờ nàng có tiền, lại không nhớ tới việc làm dây xích vàng cho Nhậm Thương Diêu mang, em y còn phá thế nào!

Nhưng nếu Nhậm Thương Diêu cho rằng

Phàn Ngọc Hương sẽ vì vậy mà xấu hổ, vậy thì sai lầm rồi, Phàn Ngọc Hương hất cằm, hừ lạnh nói: “Ít nhất bây giờ ngươi cũng không mang.”

Nàng quyết định lập tức để người ta làm một cái dây xích hoàng kim để Nhậm Thương Diêu có mạnh tới cỡ nào cũng không phá hư được.

Nhậm Thương Diêu ở bên người Phàn Ngọc Hương mười hai năm, làm sao không biết suy nghĩ của nàng? Y nheo mắt vàng lại, “Ngươi nghĩ cũng đừng nghĩ.”

Phàn Ngọc Hương nhếch môi, tâm tình phẫn nộ nháy mắt mang theo phần sung sướng, “Ngươi có lựa chọn khác sao?”

Nói tóm lại, ngươi đánh lại ta sao?

Một chủ một phó nhìn chằm chằm nhau, không khí hết sức căng thẳng.

“Ách…… Quấy rầy một chút.” đứng đầu Lục đại quản sự – Đổng quản sự bị năm người đẩy ra, nơm nớp lo sợ đánh gãy không khí đáng sợ, “Kỳ thực A Diêu muốn tự do cũng là chuyện có thể hiểu……”

Hắn không nhịn được nói chuyện cho Nhậm Thương Diêu, nhưng mà vừa thấy ánh mắt giết người lạnh lùng của Phàn Ngọc Hương, trong lòng Đổng quản sự run lẩy bẩy, lập tức thức thời nói.

“Tuy là chuyện có thể hiểu, nhưng trang chủ đối tốt với y như vậy, cho y ăn mặc ở đều tốt, y lại không biết cảm ơn, thật sự là rất đáng giận……” những lời muốn nói lúc nhìn thấy trang chủ đại nhân dần dần nheo mắt lại, thực thức thời nuốt vào.

Phàn Ngọc Hương luôn bao che khuyết điểm vật mình sở hữu, Nhậm Thương Diêu nàng có thể đánh có thể mắng, nhưng nàng không cho phép người khác nói Nhậm Thương Diêu một chút không phải, cho dù tên trứng thối kia là một bạch nhãn lang cũng vậy.

Đổng quản sự cảm thấy làm thuộc hạ thật k

khó, giúp Nhậm Thương Diêu cũng không đúng, giúp trang chủ nói chuyện cũng không đúng, hắn lau lau mồ hôi, buông tha ý tưởng ban đầu.

“Ách…… Trang chủ, người xem như cái gì ta cũng chưa nói đi.” Sau đó yên lặng lui ra.

Nhưng mà hắn tưởng lui, Phàn Ngọc Hương cũng sẽ không buông tha hắn, còn lôi luôn cả năm quản sự khác vào.

“Sáu người các ngươi đều đứng bên Nhậm Thương Diêu đúng không? Tập thể tạo phản đúng không?”

Gặp sắc mặt trang chủ đại nhân không tốt, sáu vị quản sự hối hận. Vợ chồng son người ta cãi nhau, bọn họ xem náo nhiệt gì nha!

Sáu quản sự dò xét liếc nhau một cái, Võ quản sự phụ trách võ lâm sự vụ thực đáng thương bị người đẩy ra.

Bọn này thật không có nghĩa khí mà! Bộ dạng lưng hùm vai gấu, hàm vuông má vức, một người rắn rỏi Võ quản sự oán hận mắng trong lòng, sắc mặt lại không chút thay đổi, trên tay cầm thiệp mời màu vàng, dùng hai tay cung kính đưa ra.

“Trang chủ, đây là thiệp võ lâm mà võ lâm minh phái người đưa tới, mời trang chủ dự đại hội võ lâm lần này.”

Ý đồ của võ quản sự là dùng việc chung dời đi lửa giận của trang chủ đại nhân.

Võ lâm minh là nơi chính nghĩa nhất võ lâm, tổ chức đại hội võ lâm bốn năm một lần, chọn ra minh chủ võ lâm.

Phương pháp chọn cũng rất đơn giản, các môn phái nổi danh phái người tham dự luận võ, đến cuối cùng ai thắng thì lên làm minh chủ.

Nhưng mà bốn thế lực lớn đứng đầu võ lâm cho tới bây giờ đều chưa từng tham gia tuyển cử minh chủ, võ lâm minh cũng biết tính tình chủ tử bốn thế lực lớn này đều khó dò, thiệp võ lâm đưa tới, bình thường bốn thế lực lớn đều sẽ phái thủ hạ tham gia, coi như cho võ lâm minh chút mặt mũi.

Phàn Ngọc Hương không có gì hứng thú đối với chuyện võ lâm giang hồ, minh chủ võ lâm ai làm, đối với nàng không có ảnh hưởng gì, cho nên từ trước kia, chuyện võ lâm minh, bình thường nàng đều giao cho Võ quản sự phụ trách, nàng chưa bao giờ quản, cũng không tham dự.

Nhưng mà lần này…… Phàn Ngọc Hương tiếp nhận bái thiếp xong, xoay người nhìn về phía Nhậm Thương Diêu.

“Ngươi muốn tự do đúng không?”

Nhậm Thương Diêu đại khái biết Phàn Ngọc Hương muốn làm cái gì, y không đáp lời, mắt vàng nhìn thẳng nàng, ý thực rõ — ngươi hỏi không phải là vô nghĩa sao?

Phàn Ngọc Hương thiếu chút quăng thiệp võ lâm đang cầm trong tay qua, nàng âm thầm hít sâu, cắn răng nói: “Tốt lắm, chỉ cần ngươi có thể ngồi lên vị trí minh chủ này, ta liền cho ngươi tự do!”

Nhậm Thương Diêu biết mà. Y miễn cưỡng nhíu mày, mặt mày mang theo khiêu khích.

“Đây là ngươi nói.” Không nên đổi ý.

Đối với Nhậm Thương Diêu mà nói, ngồi trên vị trí minh chủ này còn không đơn giản, người thú tộc chiến đấu vốn là thiên phú dị bẩm, hơn nữa Phàn Ngọc Hương tự mình dạy, giá trị vũ lực của y là rất cao.

Nhưng mà…… đồng tử Nhậm Thương Diêu co rụt, y không cho rằng Phàn Ngọc Hương ra điều kiện đơn giản như vậy.

Quả nhiên, Phàn Ngọc Hương lại nói “Nha, lần này luận võ, ta cũng sẽ tham gia.”

Cho nên, muốn tự do đúng

Trang: [<] 1, 5, 6, [7] ,8,9 ,24 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT