|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
tự nhiên áp dụng không thèm nhìn.
Đối mặt với câu hỏi cường thế của Phàn Ngọc Hương, Nhậm Thương Diêu đã sớm thành thói quen, đừng nhìn Phàn Ngọc Hương luôn thanh cao như gió mây, trong khung nàng rất chuyên chế, hơn nữa còn bạo ngược, khống chế dục rất mạnh — nhất là đối với Nhậm Thương Diêu.
Nếu là những người khác, sớm đã nghe theo mệnh lệnh của Phàn Ngọc Hương, bởi vì mọi người trong trang vô cùng rõ ràng tính tình của trang chủ bọn họ nói đến là đến, không chịu nổi có người làm trái.
Nhưng Nhậm Thương Diêu đi theo Phàn Ngọc Hương mười hai năm, dù là nô lại như thế nào? Nô cũng có nhân quyền không đúng sao?
“Ngươi muốn biết? Nhưng mà……” Nhậm Thương Diêu nhún vai, hoàn toàn không thèm để ý lời nói tiếp theo sẽ gây hậu quả thế nào, “Ta không muốn nói.”
Quả nhiên, thần sắc Phàn Ngọc Hương không thay đổi, nhưng đồng tử đã không vui nheo lại.
Động tác chải tóc của Tử Tô nhanh hơn, khéo tay giúp Phàn Ngọc Hương búi một búi tóc, đang tìm một cái trâm hoa mai nạm vàng từ hộp trang sức muốn giúp Phàn Ngọc Hương cài lên, Phàn Ngọc Hương đã lên tiếng.
“Các ngươi đều đi ra ngoài.”
“Vâng.” Tử Tô buông cây trâm, cùng ba người khác đi ra ngoài, bốn người rời đi không quên quăng cho Nhậm Thương Diêu một ánh mắt đồng tình.
Nghe giọng điệu của tiểu thư, thực rõ ràng, nàng tức giận.
Phàn Ngọc Hương cầm lấy trâm như ý, từ kính nhìn về phía Nhậm Thương Diêu, “Lại đây.”
Nhậm Thương Diêu nghe lệnh tiến lên.
“Cài lên.” Phàn Ngọc Hương đưa trâm như ý trên tay cho y.
Nhậm Thương Diêu tiếp nhận trâm như ý, nhưng không có nghe lời giúp Phàn Ngọc Hương cài trâm, ngón tay thô ráp thưởng thức trâm như ý, dây xuyến vàng trên trâm lấp lánh ánh vàng, đầu ngón tay thưởng thức vỗ về hồng mai trên trâm, dịu dàng như đang vuốt ve ái nhân, mà mắt vàng luôn luôn nhìn gương, tinh tường nhìn thấy mắt đen trong kính dần dần bùng lên lửa giận.
“A Diêu, gần đây hình như càng ngày người càng không nghe lời.” Phàn Ngọc Hương suy xét, cảm giác này bắt đầu từ khi nào…… Dường như là từ ngày hôn lễ của đại tỷ, khi đó đại tỷ uống say khướt đột nhiên kéo Nhậm Thương Diêu qua một bên, không biết nói gì với Nhậm Thương Diêu, sau đó nàng có hỏi Nhậm Thương Diêu, nhưng Nhậm Thương Diêu chỉ nói một câu đại tiểu thư uống say quá.
Khi đó Phàn Ngọc Hương cũng không hỏi nhiều, dù sao đại tỷ không là người đứng đắn gì, nhưng từ ngày đó, Nhậm Thương Diêu luôn nghe lời lại đột nhiên bắt đầu phản kháng nàng.
Đối với tình hình này, Phàn Ngọc Hương thực mất hứng, một lần, hai lần, nàng có thể dễ dàng tha thứ, dù nô có hờn dỗi đùa giỡn cái gì, nhưng mà quá mức, vượt qua giới hạn tha thứ của nàng.
Mà giới hạn tha thứ của Phàn Ngọc Hương lại không cao.
“Ngày đó đại tỷ nói gì với ngươi? Nói thực cho ta!” Sớm làm rõ y vì cái gì dám can đảm phản kháng nàng.
Phàn Ngọc Lâm nói với y…… Y hồi tưởng lại, khi đó Phàn Ngọc Lâm say khướt ôm lấy cổ của y, ở bên tai trêu đùa: “A Diêu nha, biết không? Trung tâm quá mức, sẽ không được chủ nhân coi trọng, có đôi khi phản kháng nho nhỏ, ngược lại sẽ làm chủ nhân cảm thấy có ý tứ nha!”
Mà cặp mắt kia nhìn như đang đùa giỡn nhưng lại khôn khéo, nhìn thấu dục vọng trong lòng y.
Không ngờ Phàn Ngọc Lâm lại nhìn thấu tâm tư của y, y giật mình, bắt đầu nghĩ, Phàn Ngọc Lâm sẽ ngăn cản sao?
Nhưng lại cảm thấy không đúng, nếu Phàn Ngọc Lâm không đồng ý, sao lại nói với y những lời này?
“Đại tiểu thư không phản đối?”
“Vì sao?” Phàn Ngọc Lâm lười biếng cười, “Phàn gia không có thiên kiến bè phái, hơn nữa ngươi không tồi nha! Trên đời này người có thể dễ dàng tha thứ tính tình của tứ muội nhà ta không nhiều lắm đâu.”
Nàng lắc đầu cảm thán, tính tình táo bạo của Phàn Ngọc Hương không phải ai ai cũng có thể chịu được.
“A Diêu, yên tâm, cả nhà chúng ta đều đứng về phía ngươi!” Phàn Ngọc Lâm dùng sức vỗ vai Nhậm Thương Diêu.
Cả nhà? Đây là chỉ mọi người Phàn gia đã nhìn ra sao? Nhậm Thương Diêu ngẩn ra, y luôn luôn cho rằng mình che giấu rất khá.
Nhìn ra nghi vấn của Nhậm Thương Diêu, Phàn Ngọc Lâm chỉ vào ánh mắt y, “Ánh mắt của một người không thể lừa được người khác.”
Mà ánh mắt Nhậm Thương Diêu luôn luôn đuổi theo Phàn Ngọc Hương, lúc Phàn Ngọc Hương không phát hiện, khát vọng trong mắt rõ ràng cỡ nào, Phàn Ngọc Hương không thấy được, nhưng người khác đều thấy được.
“Thích liền xông lên đi! Do dự lâu lắm, cẩn thận bị đoạt đi đó.” Phàn Ngọc Lâm nháy mắt với Nhậm Thương Diêu, tính tình tứ muội nhà nàng tuy rằng làm cho người ta không dám khen tặng, nhưng mà bộ dáng mảnh mai lại rất được duyên nam nhân.
Phàn Ngọc Lâm mà nói làm khơi dậy dục vọng dưới đáy lòng Nhậm Thương Diêu, y luôn luôn nhìn Phàn Ngọc Hương, nhìn càng lâu, khát vọng trong lòng cũng càng thâm.
Dần dần, chỉ “nhìn” không bao giờ có thể thỏa mãn y nữa, y bắt đầu muốn chạm vào nàng, muốn có được nàng.
Y không thỏa mãn chính là làm nô.
Đôi mắt Nhậm Thương Diêu giận thâm, trâm như ý hồng mai nạm vàng cầm trong tay nhẹ nhàng cài lên tóc Phàn Ngọc Hương, đầu ngón tay nhẹ lướt qua búi tóc mềm mại, cúi người, lúc Phàn Ngọc Hương sắp phát tác, liền nhẹ giọng nói bên tai nàng.
“Đại tiểu thư nói, ta không có ký khế ước bán mình cho ngươi, làm sao ngươi nói gì ta phải nghe nấy, lại thật đáng thương, ngay cả lương bổng cũng không có, cẩn thận ngẫm lại, hình như đúng là như vậy thật.”
Năm đó thật đúng là y vì một khối điểm tâm nho nhỏ mà bán chính mình, tuy rằng lúc đầu, Phàn Ngọc Hương ra giá ba mươi vạn lượng, nhưng bọn buôn người lại bị y cắn chết, cho nên cuối cùng Phàn Ngọc Hương không bỏ ra một xu nào.
Nhậm Thương Diêu cảm thấy giá của bản thân mình thật là rẻ.
“Chủ tử, ngươi muốn ta bán mình cũng có thể, nhưng ít nhất cũng trả lương bổng ngươi nợ ta mười hai năm đi!”
Sau đó, không chút ngoài ý muốn, Phàn Ngọc Hương lật bàn.
Phàn Ngọc Hương trừ chuyên chế ương ngạnh, ham muốn chiếm hữu cường, còn có một cấm kỵ lớn nhất, đó là hận nhất có người đòi tiền nàng, bởi vì — nàng vô cùng yêu tiền.
Chương 2
Phàn Ngọc Hương ở Phàn gia đứng hàng thứ thứ tư, trên có ba tỷ tỷ, dưới có một đệ đệ, mà đứng hàng thứ đối với Phàn Ngọc Hương mà nói là vô cùng có lợi.
Nàng không cần giống đại tỷ gánh vác trách nhiệm trưởng tỷ, cũng không cần giống Nhị tỷ tiến triều đình, lại càng không giống Tam tỷ phải học y, may mắn nhất là dưới nàng còn có một nam đinh trân quý duy nhất Phàn gia, tất cả mọi sự quan tâm của người trong nhà đương nhiên đều đặt lên người Phàn gia đệ đệ.
Bởi vậy, Phàn Ngọc Hương đứng hàng thứ thứ tư ở Phàn gia tuy rằng không thể nói không được coi trọng, nhưng quả thật cũng thường bị bỏ qua — Phàn Ngọc Hương không bất mãn về điều này, thậm chí còn vô cùng thích thú.
Bởi vì Phàn gia đối với Phàn Ngọc Hương không có yêu cầu gì quá lớn, cho nên Phàn Ngọc Hương ở Phàn gia vô cùng tự do, chính là muốn làm sao thì làm. Nàng thích tập võ, cũng có thiên phú, thiên tư xuất chúng, ngay cả Phàn Ngọc Lâm được xưng là truyền kỳ Phàn gia so ra cũng kém.
Mọi người ở Phàn gia biết Phàn Ngọc Hương hoàn toàn triệt để là võ si, nhưng nàng tuyệt đối không phải là cái loại võ si không biết mùi nhân gian khói lửa — cho dù bộ dạng nàng lừa nhân gạt thế, không phải dạng tiên nữ nhân gian khói lửa, nhưng nàng có rất nhiều khuyết điểm, một trong số đó chính là vô cùng tham hảo hưởng thụ.
Ăn muốn ăn tốt, dùng muốn dùng tốt, ở muốn ở tốt…… Tóm lại, Phàn Ngọc Hương ăn mặc ngủ nghỉ cái gì cũng phải tốt, mà cái gì đều tốt thì điều kiện tiên quyết là phải có tiền.
Phàn gia có tiền, nhưng tổ huấn của Phàn gia quy định con cháu Phàn gia không thể tùy ý lãng phí, cuộc sống không thể xa xỉ kiêu căng, hơn nữa có Phàn lão thái quân quản lý, tiền tiêu vặt của Phàn Ngọc Hương thật đúng là thiếu đáng thương, đừng nói là hưởng thụ, ngay cả đồ ăn vặt cũng không thể mua nhiều.
Đại khái là oán niệm tích lũy dài ngày, làm cho Phàn Ngọc Hương vô cùng yêu tiền, nguyên nhân lớn nhất để năm mười lăm tuổi nàng đả bại Úy Phạm Thiên chính là vì Úy Phạm Thiên đã nhận lời nếu nàng thắng liền tặng Hạo Nhiên sơn trang cho nàng, này cho nàng động lực vô cùng lớn.
Hạo Nhiên sơn trang không chỉ vang danh ở võ lâm, thanh danh ở thương trường cũng không nhỏ. Sản nghiệp Hạo Nhiên sơn trang kinh doanh dường như trải rộng cả Tuyết Tầm Quốc, ngân hàng tư nhân, quần áo, đồ cổ, tửu lâu…… Cũng từng đọc lướt qua, bởi vậy ở trong lòng Phàn Ngọc Hương, Hạo Nhiên sơn trang chính là một núi tiền cho nàng tiêu xài nha!
Khi trở thành chủ nhân núi tiền, ham muốn chiếm hữu cường Phàn Ngọc Hương lập tức khắc tên mình lên núi tiền, thay tên thành Trầm Hương Sơn trang.Cácbạnđangđọctruyệntạihttp:
Trầm Hương sơn trang cách xa Tuyết U thành của Phàn gia trăm dặm, ỷ vào Phàn lão thái quân quản không đến, Phàn Ngọc Hương triệt để phóng túng bản tính yêu tiêu xài của chính mình, cuộc sống dễ chịu hơn cả khi ở Phàn gia.
Nhưng mà Phàn Ngọc Hương không phải chỉ biết tiêu xài phá sản, bằng không Úy Phạm Thiên cũng sẽ không giao Hạo Nhiên sơn trang cho nàng, nàng vô cùng hiểu được đạo lý miệng ăn núi lở, nàng yêu tiêu xài,
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




