watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 18:32 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4623 Lượt

bẩn hề hề.

Sau đó chính là huấn luyện nam hài trở thành người bình thường.

Quá trình này, hai chữ huyết lệ tuyệt đối không thể hình dung đủ, chỉ cần Nhậm Thương Diêu không cầm đũa, mà là lấy tay bốc đồ ăn, Phàn Ngọc Hương liền trực tiếp tát một cái.

Nhậm Thương Diêu đương nhiên có thể tránh, nhưng y tránh, Phàn Ngọc Hương vẫn có thể đánh trúng y, sau đó bữa đấy y sẽ không được ăn, bởi vì y không nghe lời.

Nô không nghe lời phải nhận trừng phạt, Phàn Ngọc Hương sẽ không quất y, sẽ chỉ làm y đói bụng.

Mà Nhậm Thương Diêu vô cùng không kiên nhẫn với cái đói. Người ăn qua mỹ thực sẽ nhớ mãi không quen, dù có là thú chưa khai hóa cũng vậy.

Bây giờ Nhậm Thương Diêu có thể bình thường như vậy, toàn nhờ công Phàn Ngọc Hương tỉ mỉ dạy dỗ, nhưng đoạn thời gian bị huấn luyện kia, Nhậm Thương Diêu hoàn toàn không muốn nhớ lại.

Y đi đến cửa phòng.

Trầm Hương sơn trang rất lớn, Phàn Ngọc Hương sẽ ngụ ở chủ viện lớn nhất.

Chủ viện này vốn không gọi là Hương các, Phàn Ngọc Hương luôn thích lấy tên mình đặt tên cho những thứ của mình, ví dụ như Trầm Hương sơn trang, cũng ví dụ như Nhậm Thương Diêu — sau khi biết chữ Nhậm Thương Diêu có lúc sẽ nghĩ, y có nên cảm động vì Phàn Ngọc Hương lấy tên y là tên đồng âm không, bằng không một đại nam nhân tên Hương, có thể nghe sao?

Hương các trừ người Phàn Ngọc Hương tín nhiệm, những người khác không thể tùy ý tiến vào, ngay cả tôi tớ Hương các cũng tuyển chọn tỉ mĩ, mà thân là nô, Nhậm Thương Diêu vô cùng vinh hạnh được Phàn Ngọc Hương cho phép, để y cùng ở trong chủ viện. Y trụ phòng phòng lớn thứ nhì Hương các, rất gần phòng Phàn Ngọc Hương, để Phàn Ngọc Hương gọi là đến ngay.

Không gõ cửa, Nhậm Thương Diêu trực tiếp đẩy cửa mà vào.

Y biết lấy tâm cảnh giác của Phàn Ngọc Hương thì từ lúc y đứng ở cửa, nàng đã tỉnh.

Phòng Phàn Ngọc Hương chỉ có hai chữ để hình dung — xa hoa, nhưng không phải như loại nhà giàu mới nổi không biết thưởng thức, lấy hoàng kim làm vách tường xa hoa, Phàn Ngọc Hương luôn yêu cầu rất cao.

Trong phòng nàng tất cả đều dùng gỗ sưa chế thành, lư hương điêu khắc hình kỳ lân bước trên mây nhàn nhạt tỏa mùi hương, trường kỷ quý phi phô tơ lụa mềm mại đặt ở ban công.

Tường trụ nước sơn dát lá vàng còn có một viên dạ minh châu, tấm rèm đặc biệt do tơ vàng dệt thành buông thả, nội thất và ngoại thất dùng tấm bình phong khảm hình tứ thú và ngọn núi lớn bằng ngọc thạch ngăn lại, Nhậm Thương Diêu thật sâu cảm thấy từ đồ án trên

bình phong là có thể nhìn ra cá tính bá đạo của Phàn Ngọc Hương.

Vòng qua bình phong đi vào nội thất, liếc mắt một cái liền thấy cái giường lớn do gỗ hoa lê đặc chế ở trung gian, màn màu vàng kim che khuất giường lớn, màn là dùng giao tiêu dệt thành, giao tiêu cực trân quý, có tiền cũng không nhất định có thể mua được, đặc thù ở chỗ người bên ngoài không nhìn thấy bên trong, nhưng người bên trong lại có thể thấy rõ ràng tình hình bên ngoài.

“Lúc nào rồi?” Trong màn bay ra một giọng nói mềm mại, âm sắc còn mang theo buồn ngủ, ngữ điệu thì thầm mềm yếu mang theo một chút yếu ớt.

“Giữa trưa.” Bất đồng với giọng nói mềm nhũn của nàng, âm sắc của Nhậm Thương Diêu vừa cứng rắn, lại mang theo một tia không chút để ý.

Phàn Ngọc Hương luôn n

ngủ thẳng tự nhiên tỉnh, nàng không có thói quen luyện võ, muốn nàng dậy sớm, quả thực là muốn mệnh của nàng, hơn nữa không ngủ no sẽ làm nàng cả ngày không có tinh thần.

Tuy rằng không dậy sớm, nhưng Phàn Ngọc Hương có thói quen trễ ngủ, hơn nữa càng trễ càng có tinh thần, bởi vậy thời gian nàng luyện võ không giống với người khác, người ta là ngày luyện võ, nàng là buổi tối tập võ.

Đối với võ thuật, Phàn Ngọc Hương chắc chắn là thiên tài võ học trời sinh, xem qua chiêu thức một lần, nàng có thể diễn luyện ra.

Minh chứng rõ ràng là võ lâm đệ nhất cao thủ Úy Phạm Thiên ngày xưa đều sợ hãi than thiên tư của Phàn Ngọc Hương, võ công của Phàn Ngọc Hương tất cả đều do Úy Phạm Thiên tự tay truyền thụ. Ông và thê tử không sinh được, mà Phàn Ngọc Hương lại cực có duyên với Úy Phạm Thiên, Úy Phạm Thiên hoàn toàn xem Phàn Ngọc Hương là nữ nhi thân sinh của mình mà yêu thương.

Thậm chí Úy Phạm Thiên còn nhận lời với Phàn Ngọc Hương, chỉ cần nàng có thể đả bại ông, ông sẽ đưa Hạo Nhiên sơn trang của ông cho nàng, mà lúc nàng mười lăm tuổi năm ấy đả bại ông, cũng nhận luôn lễ vật nàng luôn luôn muốn.

Ngay cả thú tộc mạnh mẽ cường đại Nhậm Thương Diêu cũng không thể không ghen tị tư chất học võ thiên tài của Phàn Ngọc Hương, công phu của y tất cả đều do Phàn Ngọc Hương dạy y, Úy Phạm Thiên cũng chỉ thu Phàn Ngọc Hương là đồ đệ, tuy rằng cốt cách tư chất y không sai, nhưng so với Phàn Ngọc Hương lại yếu hơn, Úy Phạm Thiên làm sao vừa mắt.

Hơn nữa ham muốn chiếm hữu với đồ vậy thuộc về mình của Phàn Ngọc Hương rất mạnh, cho dù Úy Phạm Thiên có dạy, nàng cũng không cho, Nhậm Thương Diêu là nô của nàng, hết thảy của y chỉ có nàng có thể truyền thụ.

Tại chợ nô lệ kia, Úy Phạm Thiên nói muốn mua một hộ vệ trung tâm cho nàng, nàng liếc mắt một cái liền nhìn trúng con thú mắt vàng kia, một khắc lúc nàng nhìn, Nhậm Thương Diêu đã định là vật tư hữu của nàng.

Nghe thấy đã giữa trưa, Phàn Ngọc Hương lười biếng ngáp, Nhậm Thương Diêu đi về phía trước, khẽ kéo dây kéo trên tường một chút.

Chỉ chốc lát sau, bốn thị nữ chuyên môn hầu hạ Phàn Ngọc Hương rửa mặt chải đầu bước vào nội thất, các nàng nhất tề cung kính phúc thân hướng Nhậm Thương Diêu, mới đi tới giường gỗ hoa lê.

Tử Tô đi trước cầm chậu nước trong tay đặt lên bàn bạch ngọc bên cạnh, Phục Linh theo sau dùng dây cột màn giường, Hạ Thảo đi đến tủ quần áo chọn lựa quần áo Phàn Ngọc Hương muốn mặc, Đào Chi đỡ Phàn Ngọc Hương rời giường.

Hoàn toàn là một dạng thiên kim tiểu thư, Nhậm Thương Diêu sớm thành thói quen hình ảnh này, an tĩnh mà đứng tại chỗ.

Màn vừa mở ra, hồ ly tuyết trắng mập mạp liền nhảy ra, dừng bên cạnh ghế, nằm sấp xuống, mắt tím híp lại, cúi đầu liếm lông.

Nhậm Thương Diêu nhìn chằm chằm hồ ly lông rối tung, mắt vàng hơi hơi nheo lại.

Hồ ly chết tiệt này lại trèo lên giường !

Hồ ly màu trắng nhận ra nguy hiểm, lông dựng thẳng, nhưng lại nghĩ đến có chủ nhân ở đây, ánh mắt thị uy liếc Nhậm Thương Diêu, còn đắc ý nhếch môi với y.

Nhậm Thương Diêu hoàn toàn không để thị uy của con súc sinh mập ú này vào mắt.

Hồ ly chết tiệc! Chờ Phàn Ngọc Hương không ở đây, xem ta thu thập ngươi thế nào.

Một người một hồ trừng mắt, lúc Phàn Ngọc Hương từ trên giường đứng dậy, một người một hồ đều lập tức thu hồi ánh mắt, làm như cái gì cũng chưa phát sinh.

Phàn Ngọc Hương không khác lúc mười lăm tuổi là mấy, ngũ quan tựa như bạch ngọc vẫn tỉ mỉ, khuôn mặt nho nhỏ, thân mình cũng xinh xắn lanh lợi, tóc đen như mây tản ra, làn da oánh bạch ngọc nhuận như tuyết, nhu nhược làm cho người ta muốn thương yêu.

Nhưng Nhậm Thương Diêu so với ai càng hiểu được đây là biểu hiện giả dối, Phàn Ngọc Hương thật sự rất mạnh, tay không xử lý một mãnh hổ cũng không thành vấn đề.

Vẻ mặt Phàn Ngọc Hương vẫn nhất quán lạnh nhạt, để bốn nha hoàn hầu hạ, thay áo ngủ mỏng manh, thân thể tuyết trắng mềm mại chỉ có cái yếm màu hồng đào cùng tiết khố, một chút cũng không để ý trong phòng còn có đại nam nhân đang đứng.

Nhậm Thương Diêu lặng lẽ ngước mắt, Phàn Ngọc Hương đưa lưng về phía y, nhìn tấm lưng tuyết trắng nõn không tỳ vết, mắt vàng nhanh chóng hiện lên một tia tham lam cùng khát vọng.

Phàn Ngọc Hương nhíu mày, nàng quay đầu, thấy Nhậm Thương Diêu cúi mắt, thực đúng mực mắt xem mũi, lỗ xem tâm, nghĩ chắc là do mình đa tâm, Nhậm Thương Diêu không dám nhìn lén.

Nhận thấy ánh mắt Phàn Ngọc Hương, sắc mặt Nhậm Thương Diêu không thay đổi, phảng phất như chuyện gì cũng chưa phát sinh, khóe mắt liếc thấy ánh mắt khinh bỉ của hồ ly mập đang nằm rên ghế — nó thấy được vừa rồi Nhậm Thương Diêu nhìn lén.

Nhìn thấy thì thế nào? Hồ ly chết tiệc ngươi có thể mở miệng nói tiếng người cáo trạng với Phàn Ngọc Hương sao?

Phàn Ngọc Hương quay đầu lại, tiếp tục để bốn thị nữ hầu hạ thay quần áo.

Nàng dám ở trước mặt Nhậm Thương Diêu thay quần áo, chính là biết Nhậm Thương Diêu không dám nhìn, y là nô, không dám mạo phạm chủ tử.

Rõ ràng biết ý nghĩ của Phàn Ngọc Hương, khóe môi Nhậm Thương Diêu nhếch lên, ẩn ẩn đùa cợt.

“Cười cái gì?” Phàn Ngọc Hương thay một thân xiêm y màu phượng vỹ, ngồi trước bàn trang điểm, từ kính nhìn thấy Nhậm Thương Diêu đứng ở phía đang cười.

Nhậm Thương Diêu ngẩng đầu, mắt vàng đối diện với tầm mắt trong kính, y nhếch môi, lười biếng tươi cười để lộ khiêu khích lưu manh, “Bây giờ làm nô ngay cả cười cũng phải được chủ tử ngươi cho phép sao?”

Chủ tử, Trầm Hương sơn trang chỉ có Nhậm Thương Diêu gọi Phàn Ngọc Hương như vậy, mà không phải như những người khác xưng Phàn Ngọc Hương là trang chủ hoặc Hương tiểu thư, bởi vì y là nô chỉ thuộc về nàng.

“Đương nhiên.” Phàn Ngọc Hương một chút cũng không cảm thấy có gì không đúng, giọng điệu đương nhiên, “Cười cái gì? Nói!”

Về phần khiêu khích trong nụ cười của Nhậm Thương Diêu, Phàn Ngọc Hương thực

Trang: [<] 1, 2, 3, [4] ,5,6 ,24 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT