watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 18:32 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4624 Lượt

nhưng cũng yêu kiếm tiền.

Đối với đạo kinh thương, Phàn Ngọc Hương luôn có biện pháp của mình, hơn nữa Úy Phạm Thiên lưu cho nàng sáu vị quản sự ai ai cũng là nhân tài, chuyện gì nàng không hiểu sẽ không vờ hiểu, luôn tiếp thu ý kiến của quản sự.

Nguyên tắc nàng làm việc cũng rất đơn giản, có công liền thưởng, có tội liền phạt, tuy rằng yêu tiền, nhưng với thủ hạ của mình, nàng sẽ không keo kiệt.

Trầm Hương sơn trang dưới sự tiếp quản của Phàn Ngọc Hương, chẳng những không xuống dốc, thậm chí địa vị ở võ lâm còn cường thịnh hơn cả khi Úy Phạm Thiên tại vị, người ở Trầm Hương sơn trang đều nhất trí cho rằng này toàn bộ điều này là do trang chủ đại nhân uy vũ cường đại của họ ban tặng.

Ngay từ đầu cũng không phải không có người đến gây phiền toái, mặc dù có âm dương song ma làm bài học, nhưng con người có đôi khi luôn ôm tâm lý may mắn, ai bảo Phàn Ngọc Hương còn nhỏ tuổi, bộ dạng lại dịu dàng yếu ớt đâu?

Đối mặt với lời đồn hoài nghi, Phàn Ngọc Hương hoàn toàn không để vào mắt, đối với nàng người không động ta, ta không động người, nhưng người phạm đến nơi quan trọng của nàng, như vậy cũng đừng trách nàng không khách khí.

Phương pháp Phàn Ngọc Hương không khách khí cũng thực rõ ràng, dám động đến Trầm Hương sơn trang của nàng, vậy đừng trách nàng nhổ hết toàn bộ thế lực của người phạm, hơn nữa sẽ nhổ vô cùng sạch sẽ, ngay cả gia sản của đối phương, nàng cũng lấy hết, một chút bạc cũng không lưu, nạp vào kim khố của Trầm Hương sơn trang.

Nàng sâu sắc cảm nhận được cách này kiếm tiền tốt hơn mọi cách khác, khó trách nhiều người như thích làm đạo phỉ như vậy, rốt cục nàng đã hiểu.

Thủ đoạn đánh trả khủng bố của Phàn Ngọc Hương rốt cục dọa đến mấy tên tiểu nhân tính toán quấy nhiễu. Này, này thật sự rất tàn nhẫn nha! Thu địa bàn của người ta thì thôi, ít nhất cũng lưu lại chút tiền cho người ta qua ngày đi? Nhưng Phàn Ngọc Hương sẽ không! Nàng lấy hết mọi thứ đáng giá của kẻ địch không để lại một mảnh, ngay cả quần lót cũng không thoát khỏi số phận, lấy làm khăn lau cũng được, tóm lại, nàng chính là một chút cặn cũng không lưu.

Việc đến tai mấy tên nhân sĩ hay tám gà tám vịt, làm cho Phàn Ngọc Hương trừ bỏ cái danh yêu nữ, còn thên cái danh nữ cướp.

Sau đó thì sao? Lại có thêm ác ma nữ, yêu quái, ác quỷ…… Tóm lại, ác danh của Phàn Ngọc Hương vô số kể.

Trầm Hương sơn trang dưới tác phong ác bá không hề giới hạn của trang chủ, trở thành thế lực ác lớn nhất Bắc võ lâm.

Mà trên giang hồ không người không biết thế lực ác chỉ dưỡng trung khuyển bên người, chủ tử nói đông, trung khuyển tuyệt đối sẽ không đi tây, một người một khuyển dường như là như hình với bóng, khó trách có người sẽ nói sau lưng ác chủ nhân luôn có tên tôi tớ độc ác trung tâm.

Mà Phàn Ngọc Hương đối với trung khuyển của mình cũng vô cùng tốt — ít nhất, nàng tự nhận là chưa từng bạc đãi.

Nàng cho phép Nhậm Thương Diêu có vinh hạnh ngồi cùng bàn ăn với nàng, nàng ăn cái gì, Nhậm Thương Diêu sẽ ăn cái đó. Nàng để sư phó chuyên phụ trách ăn mặc của Trầm Hương sơn trang mỗi ba tháng liền giúp Nhậm Thương Diêu may quần áo, xuân hạ thu đông, quần áo bốn mùa cho tới bây giờ chưa từng thiếu. Nhậm Thương Diêu thích ăn đồ ngọt, sau ba bữa nàng đều cung cấp điểm tâm ngon miệng cho y, thậm chí nàng còn cho y ở Hương các, phân cho y phòng lớn thứ hai!

Nhìn xem, nàng đối với y không tốt sao? Trên đời này tuyệt đối không tìm thấy chủ tử nào tốt giống nàng.

Nhưng Nhậm Thương Diêu thế nhưng không biết cảm ơn, còn dám đòi lương với nàng? Nhậm Thương Diêu muốn gì có đó, muốn lương bổng làm gì? Hơn nữa, y là nô của nàng! Nếu không, tự do của y từ đâu mà có? Cho dù không có khế bán mình, y cũng phải bán cho nàng, cả đời báo ân.

Tóm lại, Nhậm Thương Diêu đòi tiền nàng, chính là động vào giới hạn của nàng, một tên nô mà cũng dám đòi tiền chủ tử, muốn chết!

Phàn Ngọc Hương trực tiếp giáo huấn, bởi vậy ba ngày này, Nhậm Thương Diêu đều mang đầu heo đi gặp người.

Võ công Nhậm Thương Diêu rất cao, nhưng võ công của y là Phàn Ngọc Hương dạy, lúc Phàn Ngọc Hương lật bàn đánh người, đương nhiên y tránh, tuy rằng y tránh mau, nhưng động tác Phàn Ngọc Hương mau hơn.

Bởi vậy, mặt trái của y vô cùng rõ ràng sưng lên một khối, khóe mắt phải cũng xanh tím một khối, vừa khéo hòa vào vết bớt trước mắt, về phần vết thương dưới lớp quần áo thì không đếm được.

Phàn Ngọc Hương trong trạng thái phẫn nộ sẽ xuống tay vô cùng ác, nhưng thể lực cùng giới hạn chịu đau của Nhậm Thương Diêu vô cùng tốt, cho nên cho dù bị đánh thành đầu heo, y vẫn là có thể đi đường.

Phàn Ngọc Hương cũng sẽ không cho y cơ hội nằm trên giường giả chết, bởi vậy trong phòng nghị sự, Phàn Ngọc Hương ngồi ở bị trí thượng tọa, một người đầy vết thương Nhậm Thương Diêu đứng ở phía sau.

Sáu vị quản sự yên lặng nhìn đầu heo của Nhậm Thương Diêu, trong đó thân là nữ tử Thường quản sự còn chậc chậc thở dài trong lòng. Người này nhìn đẹp mắt không giống người khác, dù tiểu tử Nhậm Thương Diêu này toàn vết bầm tím, dáng vẻ vẫn hào sảng suất kính.

Nhưng mà Nhậm Thương Diêu đã làm chuyện gì, sao lại chọc trang chủ phát hỏa lớn như vậy? Phải biết rằng địa vị của Nhậm Thương Diêu cũng không giống người khác, tuy rằng là nô của trang chủ, nhưng trên cơ bản chẳng khác nào vị chủ tử thứ hai của Trầm Hương sơn trang, mà trang chủ luôn phóng túng Nhậm Thương Diêu, người trong trang còn từng nghi ngờ hai người này có gian tình gì đâu!

Khi ở phòng ngủ của hai người, trang chủ đối mặt với Nhậm Thương Diêu cũng không giống thái độ của nữ nhi, luôn lạnh lùng nhàn nhạt, vênh mặt hất hàm sai khiến, tuy rằng hai người luôn như hình với bóng, nhưng khi các huynh đệ thị vệ trong trang từng kéo Nhậm Thương Diêu tới hoa lâu chơi đùa, muốn biết trang chủ sẽ có phản ứng gì, mà Phàn Ngọc Hương phản ứng gì cũng không có, như gió nhẹ mây bay, rốt cục mọi người phải xác nhận hai người này thực sự chỉ đơn thuần là chủ tớ — đây là vì bọn họ không biết kết cục sau khi Nhậm Thương Diêu trở về từ hoa lâu.

Kỳ thực sở dĩ Nhậm Thương Diêu đi hoa lâu, cũng là vì muốn nhìn xem Phàn Ngọc Hương sẽ có phản ứng gì, bởi vậy trước khi đi hoa lâu, y còn xin phép riêng Phàn Ngọc Hương.

Nhưng mà thái độ của nàng lại rất bình thản, làm cho Nhậm Thương Diêu thực thất vọng, kéo theo đó, tâm tình cũng buồn theo, đến hoa lâu, đối mặt với hoa nương luôn luôn thiếp tới, một chút hứng thú Nhậm Thương Diêu cũng không có.

Y chỉ chuyên tâm uống rượu buồn.

Chờ tất cả mọi người ôm cô nương đi khoái hoạt, Nhậm Thương Diêu mang theo một thân mùi rượu, yên lặng về Trầm Hương sơn trang, khi chuẩn bị trở về phòng mình, nơi đình hóng mát trong vườn lại bay tới thanh âm sâu kín.

“Hừ! Biết trở về sao?”

Nhậm Thương Diêu sửng sốt, y nhìn về phía đình hóng mát.

Phàn Ngọc Hương mặc nội sam màu trắng đơn bạc ngồi trên cột ngang, trong lòng vẫn ôm con hồ ly mập chướng mắt kia.

“Chủ tử?”

Phàn Ngọc Hương trừng y, “Ai chuẩn ngươi về trễ như vậy?”

Sau đó, nàng nhảy xuống cột ngang, đi tới Nhậm Thương Diêu, ngửi thấy mùi tục phấn son tục diễm trên người y, không khỏi nhíu mày, “Người ngươi thối chết!”

“Ách……” Nhậm Thương Diêu ngửi người mình. Có sao? Rõ ràng là thơm nha!

Nghe được y nói nhỏ, Phàn Ngọc Hương khó chịu trừng mắt.

“Ta nói thối chính là thối!” Sau đó nàng lại hỏi y, “Khai bao? Như thế nào? Hoa nương nơi đó đẹp sao?”

Lời này, bất giác mang theo vị chua.

Nhậm Thương Diêu ngẩn người, không ngờ Phàn Ngọc Hương sẽ hỏi y điều này, y thiếu chút nói ra ba chữ “không bằng ngươi”, nhưng y không dám.

Mà y do dự lại làm cho Phàn Ngọc Hương hiểu lầm, cho rằng y thực sự bị hoa nương trong thanh lâu mê hoặc, điều này làm cho nàng nheo mắt, ngón tay bất giác nhéo lông bạch hồ ly.

Bạch hồ ly run lên, chạy nhanh nhảy xa ra khỏi ôm ấp của chủ nhân.

“Lại đây, chúng ta đối luyện một chút.” thanh âm Phàn Ngọc Hương lạnh lùng nói.

A? Nhậm Thương Diêu còn chưa phản ứng lại, Phàn Ngọc Hương đã tung nắm đấm qua.

Tối đó đối luyện, Nhậm Thương Diêu bị đánh thật sự thảm, nhưng miệng vết thương đều ở phía dưới quần áo, cho nên trong trang không có người biết.

Mà Phàn Ngọc Hương đánh người ta xong, bỏ xuống một câu “Về sau không cho ngươi đi thanh lâu”, sau đó trở về phòng.

Nhậm Thương Diêu thực nghe lời, từ đó không bước vào thanh lâu nữa, nhưng lại không nhịn được suy tư về phản ứng của Phàn Ngọc Hương tối đó, không khỏi ước ao, y có thể cho rằng đây là biểu hiện Phàn Ngọc Hương để ý y sao?

Nhưng thái độ của Phàn Ngọc Hương đối với y vẫn giống nhau không thay đổi, điều này làm cho y không rõ ràng, mà y không rõ nên càng ngày càng mơ hồ.

“Các ngươi tính ngẩn người tới khi nào?” rốt cục Phàn Ngọc Hương cũng lên tiếng, một thân hồng y sấn lên làn da trắng của nàng, tay vân vê cái chén phỉ thúy, vành tai mang khuyên tai ngân diệp, con ngươi lạnh lùng liếc sáu quản sự một cái.

“Ta trả lương cho các ngươi, là để các ngươi ngẩn người ở đây sao?” khi nói đến lương, giọng điệu Phàn Ngọc Hương không khỏi tăng thêm, có hương vị nghiến răng nghiến lợi, tay cầm chén phỉ thúy cũng nắm chặt hơn, nếu không

Trang: [<] 1, 4, 5, [6] ,7,8 ,24 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT