|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
hiểu mình hoảng cái gì, chỉ cảm thấy mặt nóng, quá nóng, tim đập thật nhanh, thật nhanh……
Giống như có đáp án càng lúc càng rõ ràng, dường như là miêu tả sinh động, Phàn Ngọc Hương có chút sợ hãi đáp án đó, nàng không cho chính mình nghĩ nhiều, cũng không dám nghĩ nhiều, ép mình nhắm mắt ngủ, nhưng trong đầu lại luôn hiện lên lời nói của Nhậm Thương Diêu, hơi ấm của y còn lưu lại, như còn có thể cảm nhận được độ mạnh yếu của cánh tay y, còn có tiếng tim đập của y, luôn luôn vang lên bên tai nàng.
Phàn Ngọc Hương kinh hãi mở to mắt, trong thụ động chỉ có mình nàng, nàng không nhịn được ló đầu, vụng trộm nhìn ra ngoài thụ ngoài, Nhậm Thương Diêu an vị dưới tàng cây, đã qua nửa đêm, lửa vẫn sáng.
Y thủ đêm, cũng thủ nàng.
Nếu trong dĩ vãng, Phàn Ngọc Hương sẽ cảm thấy đây là đương nhiên, Nhậm Thương Diêu là nô của nàng, vốn nên đối với nàng như vậy, mà lúc này nàng lại nhận ra mình không thể cho rằng như vậy nữa, nàng đột nhiên phát hiện điều Nhậm Thương Diêu làm dường như đã vượt qua việc một tên nô nên làm.
Nàng vốn chỉ yêu cầu Nhậm Thương Diêu trung thành, nhưng Nhậm Thương Diêu lại làm càng nhiều, y biết tất cả mọi sở thích của nàng, mặc kệ nàng nói cái gì, y sẽ làm tất cả.
Nàng thích ăn thịt, Nhậm Thương Diêu tự nướng thịt cho nàng, nàng sợ nóng lại không muốn sờ, Nhậm Thương Diêu liền xé thịt thành từng khối từng khối đút nàng ăn, nàng quen quay đầu liền thấy y, cho nên y luôn đứng ở nàng phía bên phải bảo vệ nàng.
Đám cưới của đại tỷ, nàng thấy đại tỷ lôi kéo Nhậm Thương Diêu đến một góc nói chuyện, nàng cảm thấy không có gì, không để ở trong lòng, nhưng kỳ thực trong lòng luôn luôn để ý, hôm sau thừa dịp Nhậm Thương Diêu không theo bên người, nàng lập tức tìm đại tỷ, hỏi đại tỷ nói cái gì với Nhậm Thương Diêu.
Phàn Ngọc Lâm không trả lời nàng, chỉ nhíu mày cười hỏi nàng, “Muội thì sao? Muội xem Nhậm Thương Diêu làm cái gì?”
Phàn Ngọc Hương không chút nghĩ ngợi đáp, “Đương nhiên là nô của muội.”
“À.” Phàn Ngọc Lâm vuốt cằm, nhìn chằm chằm tứ muội nhà mình, “Thật là như vậy?”
“Bằng không thì sao?” Nàng hỏi trở lại, mất hứng nhìn đại tỷ. Rõ ràng là nàng hỏi tỷ ấy, “Rốt cuộc tỷ nói với A Diêu cái gì?”
Phàn Ngọc Lâm cũng không chọc tính tình tứ muội nhà mình.
“Sao muội không tự mình hỏi y.” Sau đó lại bổ sung một câu, “Lão Tứ, tỷ chưa từng thấy chủ tử này có ham muốn chiếm hữu với nô của mình nặng như vậy, muội không biết là mình có vấn đề sao?”
Thật sự không nhìn nổi nữa, nàng không nhịn được muốn đánh thức tứ muội nhà mình.
Có mắt đều nhìn ra được, Phàn Ngọc Hương quả thực là giữ Nhậm Thương Diêu quá chặt, như là rất sợ Nhậm Thương Diêu chạy trốn.
Hai người này, đến bây giờ cũng chưa có kết quả, một cái không dám hành động, một cái cố chấp nhận định đối phương chính là nô, Phàn Ngọc Lâm thật sự không nhìn nổi nữa, không nhịn được nhúng tay.
Nhưng Phàn Ngọc Hương lại nghe không ra thâm ý của Phàn Ngọc Lâm.
Nàng có vấn đề gì? Nhậm Thương Diêu thuộc về nàng, nàng có ham muốn chiếm hữu mạnh với thứ mình sở hữu vật là chuyện bình thường, mà Nhậm Thương Diêu đối tốt với nàng là điều hiển nhiên.
Nhưng bây giờ nàng lại biết Nhậm Thương Diêu đối tốt với nàng, không chỉ đơn thuần là trung thành, mà là……
Phàn Ngọc Hương, ta thích nàng.
Tâm Phàn Ngọc Hương áy náy, nàng vuốt ngực mình, mê hoặc.
Y không xem nàng là chủ tử…… còn nàng thì sao?
Phàn Ngọc Hương mê hoặc, sau đó, nàng ngủ mất.
Lúc ánh nắng mỏng manh dâng lên, Phàn Ngọc Hương dường như là trừng mắt. Nàng thế mà lại mất ngủ, hơn nữa cả đêm đều suy nghĩ về Nhậm Thương Diêu…… Nàng làm sao vậy?
Phàn Ngọc Hương vô tâm
lần đầu bối rối.
Lúc nàng đang xoa đau đầu lại phát hiện không khí quanh mình không đúng, nàng nhíu mày, đang muốn bước ra thụ động lại nghe Nhậm Thương Diêu lên tiếng.
“Đừng đi ra.”
Phàn Ngọc Hương dừng lại, nàng thấy được.
Một người lại một người thú tộc mắt vàng không biết đã vây quanh bốn phía từ khi nào, mà đầu lĩnh chính là nữ thú tộc gặp được ngày hôm qua, nhưng lần này nữ thú tộc lại dùng hai chân đi đường. Không chỉ nàng, các người thú tộc khác cũng vậy.
Bọn họ ẩn sau cây cối, đi ra, mấy cặp mắt vàng khóa lên hai người.
Phàn Ngọc Hương hiểu được, bọn họ bị bao quanh.
Chương 7
Phàn Ngọc Hương nghĩ, trên đời này hẳn là không có ai sẽ có kinh nghiệm bị hơn mười người thú tộc vây quanh đi? Nghe đồn người thú tộc có thể một địch trăm, như vậy, hơn mười người thú tộc có thể được coi là thiên quân vạn mã không?
Hơn nữa Phàn Ngọc Hương cảm nhận được, địch ý của người thú tộc không phải nhằm vào Nhậm Thương Diêu, mà là nàng.
Nhậm Thương Diêu cũng nhận ra, y lạnh mặt, đứng ở trước cây, ánh mắt sát khí thích huyết.
Y sẽ không để cho đám người thú tộc này thương tổn Phàn Ngọc Hương, cho dù bọn họ là tộc nhân của y.
Đang lúc không khí hết sức căng thẳng, Phàn Ngọc Hương lại đột nhiên nhảy xuống thụ động.
“Ngao!” nữ thú tộc đầu lĩnh nhìn Phàn Ngọc Hương phát ra tiếng gầm nhẹ, trong mắt tràn đầy địch ý.
Nhậm Thương Diêu nhanh chóng che phía trước Phàn Ngọc Hương, ánh mắt cảnh cáo nhìn nữ thú tộc kia, rồi nói với Phàn Ngọc Hương: “Không phải bảo nàng đừng xuống dưới rồi sao!”
Ngữ khí trách cứ khiến cho Phàn Ngọc Hương nhíu mày, nàng mất hứng kéo Nhậm Thương Diêu ra phía sau, đã quên chính mình bây giờ không có võ công, nàng đứng ở phía trước Nhậm Thương Diêu, giống như đang bảo hộ, mà miệng lại không nói.
“Khẩn trương cái gì? Bọn họ thật sự muốn công kích thì đã sớm phác lên.” Sau đó nàng nhìn nữ thú tộc kia.
“Này, các ngươi tìm Nhậm Thương Diêu đi? Hừ, lúc trước để y một mình trên núi, bây giờ tìm đến y làm gì?”
Lúc trước không cần Nhậm Thương Diêu, bây giờ thấy nàng nuôi Nhậm Thương Diêu tốt như vậy, muốn mang về sao? Không có cửa đâu!
Nhìn Phàn Ngọc Hương như gà mái bảo hộ gà con, Nhậm Thương Diêu dở khóc dở cười, nhưng trong lòng lại tràn ngập lo lắng, bóng lưng bé bỏng rõ ràng chỉ tới y ngực, nhưng giờ phút này lại cường đại như vậy, mà lời của nàng…… Đây là bất bình vì y sao?
Nhậm Thương Diêu cảm thấy tâm mình trong nháy mắt nhuyễn thành nước, vì sao nàng luôn có thể làm cho y bất ngờ, làm cho ánh mắt của y càng lúc càng không rời được nàng, làm cho y càng lúc càng muốn có được nàng.
Nhậm Thương Diêu cong khóe môi, đi đến bên cạnh Phàn Ngọc Hương, ánh mắt phiếm cười nhìn thẳng nàng, “Nàng nói, bọn họ không hiểu.”
Ý cười trong mắt Nhậm Thương Diêu làm cho Phàn Ngọc Hương không được thoải mái. Sao lại dùng loại ánh mắt kỳ quái này nhìn nàng! Nàng mới không vì y mà nói chuyện, nàng, nàng chỉ là……
Chỉ là cái gì, Phàn Ngọc Hương cũng không nói nên lời, nhưng ánh mắt Nhậm Thương Diêu lại làm cho nàng bối rối, cuối cùng, nàng chỉ có thể chật vật trừng y một cái, khó chịu nói, “Ngươi biết cách khai thông với bọn họ đúng không? Đi! Tường thuật lời của ta lại cho bọn họ nghe!”
Phàn Ngọc Hương mới nói xong, nữ thú tộc đột nhiên nhìn bọn họ trầm thấp gầm vài tiếng, Nhậm Thương Diêu không khỏi nhìn về phía nữ thú tộc.
Phàn Ngọc Hương lập tức hỏi: “Nàng nói cái gì?”
Nhậm Thương Diêu nhíu mày, chần chờ một lát mới mở miệng, “Nàng nói chúng ta đi cùng bọn họ.”
Không biết thế nào, Nhậm Thương Diêu có cảm giác quỷ dị, hình như nữ thú tộc này nghe hiểu lời Phàn Ngọc Hương nói, nhưng điều này làm sao có thể……
Phàn Ngọc Hương nhíu mày.
“Vậy đi thôi.” Sau đó Phàn Ngọc Hương nâng cằm lên hừ hừ, “Xem xem bọn họ muốn làm gì! Này, dẫn đường đi!”
Một câu cuối cùng là nói với nữ thú tộc.
Nữ thú tộc liếc Phàn Ngọc Hương một cái, lập tức mang nhóm thú tộc xoay người đi về phía trước.
Phàn Ngọc Hương lập tức theo sau.
Nhậm Thương Diêu biết mình ngăn cản không được quyết định của Phàn Ngọc Hương, cũng chỉ có thể bất đắc dĩ đuổi kịp, y đi bên cạnh Phàn Ngọc Hương, vừa khéo đứng ở góc độ có thể ngăn được tập kích.
Phàn Ngọc Hương liếc y một cái, “Này, nữ nhân kia hình như nghe hiểu lời ta nói.”
Vừa rồi nàng chỉ thử nói chuyện với nữ nhân kia một chút, không ngờ nàng ta thật sự dẫn đường.
“Ừ.” Nhậm Thương Diêu nhíu mày. Nếu là bình thường, người thú tộc hẳn sẽ không hiểu tiếng người, trừ khi có người dạy…… Điều này làm cho thần sắc của Nhậm Thương Diêu càng nghiêm cẩn.
“Không cần ngươi nói, ta cũng biết.” Phàn Ngọc Hương hừ lạnh, “Hối hận cho ta ăn tán công hoàn đi!”
Xem, bây giờ phải thời thời khắc khắc lo lắng cho nàng.
“Không, ta không hối hận.” Nhậm Thương Diêu vẫn nhìn chằm chằm đám người thú tộc dẫn đường trước mắt.
Nghe một câu đó, Phàn Ngọc Hương khó chịu. Người này rốt cuộc có hiểu hai chữ xấu hổ hay không!
“Mặc kệ nàng có võ công hay không, ta đều sẽ lo lắng, bảo hộ nàng.” Cho dù võ công nàng cao hơn y, y vẫn sẽ che phía trước nàng, tín niệm bảo hộ nàng đã sớm xâm nhập vào cốt tủy của y.
Phàn Ngọc Hương đang muốn nói chuyện, lại nghe được những lời này, những lời muốn ra khỏi miệng nhất thời nuốt lại vào trong cổ họng.
Nhậm
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




