watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 06:28 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4311 Lượt

công nhanh như vậy đã xong việc?

Nàng một lòng tưởng tướng công xử lý sự tình tốt, cho nên mới sớm trở về như thế, vội vàng vui sướng ra nghênh đón, không suy nghĩ gì nhiều.

Mở cửa, nhìn thấy đối phương nàng ngây ngẩn cả người.

Ngoài cửa là một nữ tử xa lạ, chưa từng gặp qua, trong lòng không khỏi lấy nghi hoặc cất tiếng hỏi, “Xin hỏi, ngươi là…” Chưa dứt lời, đối phương đột nhiên vung tay lên, chặt lên gáy nàng một cái dứt khoát.

Không kịp la một tiếng, trước mắt chỉ là một màn đen, nàng hôn mê bất tỉnh.

Chương 8

Quan Ngọc Nhi không biết mình đang ở nơi nào.

Vừa tỉnh lại, đã thấy mình nằm trong một căn phòng xa lạ, kích động muốn chạy trốn, nhưng ngoài cửa lại có người trông giữ, làm cho nàng không thể nào trốn thoát.

Nàng bị giam cầm trong này, lại có người trông coi. Không hề thốt một câu nào, ngày ba bữa, có người đem thức ăn vào đặt lên bàn, sau đó rời đi.

Người đang trông giữ nàng ngoài cửa, nhìn không ra là nam hay nữ, nàng thật không hiểu được bọn họ hà cớ gì phải vây khốn nàng.

Bị nhốt tại nơi này, tương lai mờ mịt, hồi ức đáng sợ ngày ấy lại trở về làm nàng kinh hãi.

Lúc trước bị ác nhân bắt cóc, đưa đến một nơi thật xa bán làm thiếp, may mắn gặp gỡ tướng công, cứu thoát nàng khỏi nguy hiểm.

Chỉ cần có tướng công bên cạnh, nàng sẽ không cần phải sợ hãi như vầy.

Nhưng hiện tại, không có tướng công ở bên, lại không hiểu được mình bị đưa đến nơi nào? Những người kia có lai lịch ra sao? Giam giữ nàng với mục đích gì?

Đối mặt với những điều không hiểu, không biết đó, nàng rất sợ hãi, nhịn không được lại rớt nước mắt.

Đến giờ phút, nàng bỗng phát hiện ra, vị trí của tướng công trong lòng nàng vô cùng trọng yếu, nàng rất nhớ hắn, tự dưng nàng nhịn không được sợ hãi suy nghĩ nếu sẽ không còn được gặp hắn thì phải làm sao? Nàng còn có rất nhiều điều chưa nói với hắn nha.

Nàng chưa nói với hắn, kỳ thật nàng rất nguyện ý trở thành nương tử của hắn, ngay từ đầu có lẽ là bị bức, nhưng từng ngày trôi qua, đối với hắn đã thực sự nảy sinh tâm ý.

Ngồi ở trên giường, nàng khóc tức tưởi, cũng không biết đã khóc bao lâu, mệt mỏi, cứ vậy ngả người lên giường ngủ thiếp.

Trong tâm trạng hoảng sợ như thế này làm cho nàng cảm thấy bị giam cầm một ngày cứ như một năm, đến một đêm nọ, nàng khóc đã mệt mỏi, ở trên giường nặng nề ngủ.

Trong lúc ngủ mơ, bị tiếng đao kiếm giao kích đánh thức, rồi trong tích tắc, có một vòng tay ấm áp bao bọc lấy nàng.

“Đừng sợ, là ta.”

Hơi thở quen thuộc, lồng ngực rắn chắc thân thuộc làm cho nàng trong tức khắc liền nhận thức được.

Vòng tay âu yếm này đúng là của tướng công Độc Cô Thanh Ưng.

Hắn tới cứu nàng!

Quan Ngọc Nhi tràn ngập hoan hỉ, trong ánh sáng nhập nhoạng, nhìn thấy khuôn mặt lo lắng của Độc Cô Thanh Ưng.

Hắn đã tới cứu nàng, tại thời khắc khó khăn nàng chợt nhận ra, nam nhân này nhất định sẽ tìm được nàng, mặc kệ có khó khăn trắc trở như thế nào đi chăng nữa, hắn cũng sẽ vì nàng giơ vai gánh vác.

Nước mắt sợ hãi vẫn chưa kịp khô giờ lại tuôn dài vì vui sướng.

“Tướng công – ” Nàng dụi đầu vào vòng tay ôm ấp ấm ấp của Độc Cô Thanh Ưng, chợt nghe hắn rên một tiếng đau đớn, đồng thời cảm thấy trên ngực hắn ươn ướt, nghe qua như mùi máu?

“Tướng công, chàng bị thương?”

“Ta không sao, nhưng còn nàng, nàng bị đau ở đâu mà sao lại khóc?”

Nàng lắc đầu, “Bọn họ giam cầm ta ở đây, không thể trốn thoát, nên ta sợ hãi mà khóc.”

“Đừng sợ, có ta ở đây, không ai có thể thương tổn nàng.”

Kỳ thật, điều mà nàng chân chính sợ đó là sẽ không còn được gặp lại hắn, nàng không thể tưởng tượng được một ngày không còn hắn bên cạnh thì sẽ ra sao, vừa nghĩ tới đó, bất giác rùng mình.

May mắn, tướng công đã tìm ra nàng, nàng sẽ không bao giờ rời xa hắn nữa.

“Chúng ta đi.” Hắn dìu nàng, cùng bước ra cửa phòng.

Đây là một ngôi nhà to lớn xa lạ, bước ra khỏi phòng, dưới ánh trăng sáng tỏ nàng thấy được rõ ràng, trên người tướng công đầy máu.

“Lão Thiên a! Tướng công, chàng bị thương nặng?”

“Yên tâm, vết thương nhỏ thôi.”

Vết thương nhỏ? Người sáng suốt nhìn thấy cũng biết đây là vết thương nghiêm trọng.

Lúc này nàng liền hiểu được, tướng công vì cứu nàng, mạo hiểm tánh mạng, lại không lời than thở, chỉ một lòng an ủi nàng, lo làm nàng sợ hãi.

Nước mắt vòng quanh, lòng của nàng thực đau, thực rất đau.

“Tướng công không phải đao thương bất nhập sao? Tại sao lại bị thương?”

“Ta trúng kịch độc.”

Nghe được kịch độc. Quan Ngọc Nhi sắc mặt trắng bệch. “Sao có thể? Tướng công không phải bách độc bất xâm sao?” Nhất thời nhớ đến đêm đầu tiên mới quen biết tướng công, nàng đã dùng thuốc diệt chuột hạ độc mà hắn cũng vô sự.

Độc Cô Thanh Ưng trầm sắc mặt, “Là Lí Mạo Duẫn.”

“Lí công tử? Hắn đã làm gì?”

“Ta tuy rằng bách độc bất xâm, nhưng chung quy vẫn không phải là thần tiên, cũng là có nhược điểm, một khi bị hắn khám phá ra, hạ kịch độc làm suy yếu nội lực, rốt cuộc không thể đao thương bất nhập – ngô!” Hai chân hắn mềm nhũn, loạng choạng, suýt té nhào.

“Tướng công!” Quan Ngọc Nhi cuống cuồng níu lại, nỗi lo lắng trong lòng lộ hết ra ngoài.

“Đừng quá lo, ta tuy trúng độc, nhưng vẫn đủ năng lực giải độc, chỉ cần có thời gian – nguy rồi, có người đến!” Chưa kịp dứt lời, chợt nghe có tiếng chân vội vã chạy đến.

Độc Cô Thanh Ưng nắm chặt tay nàng, chạy vội đi, chỉ tiếc hắn có thương tích trong người, không thể đi nhanh, không bao lâu đã bị vô số người bao vây xung quanh, đó là những tên hán tử lưng hùm vai gấu, tay cầm đại đao, vừa thấy Độc Cô Thanh Ưng liền chém xuống.

Hắn cùng lúc đối phó những tên này, cùng lúc che chở cho nàng, cắn răng chống đỡ, không để thê tử của hắn bị thương tổn.

Những người này, Quan Ngọc Nhi nhận ra quả nhiên là thủ hạ của Lí Mạo Duẫn.

Độc Cô Thanh Ưng bảo hộ nàng ở sau lưng, một mình ra sức đối kháng, mặc dù bản thân bị trọng thương, nhưng uy lực không hề giảm sút, một đao quét tới làm năm tên đồng loạt lùi lại.

Cơ hồ dùng nhiều khí lực đã làm tổn thương nội lực, Độc Cô Thanh Ưng nhịn không được ói ra một bụm máu, làm Quan Ngọc Nhi vô cùng sợ hãi! Mọi người thấy thế, lúc nãy nguyên bản còn kiêng kị ba phần, nay tận dụng thời cơ, chậm rãi siết chặt vòng người chuẩn bị dốc toàn lực tấn công.

“Tướng công” Quan Ngọc Nhi gấp đến độ gương mặt tái nhợt, hận bản thân mình cái gì cũng không giúp được.

Độc Cô Thanh Ưng biết chính mình không thể chống đỡ được lâu, những người này đang đợi hắn sức cùng lực kiệt mà ngã xuống. Khi đó nhất định bọn chúng sẽ thừa dịp mà cùng lúc xông lên ra đòn kết liễu. Hắn không thể để sự việc đến nước đó! Nhìn nương tử khóc đỏ hồng đôi mắt, hắn thề cho dù chết, cũng tuyệt đối không để nàng rơi vào tay những tên này.

Cho dù hiện tại trên người hắn đầy thương tích, máu đổ đầm đìa nhưng cả người vẫn phát ra sát khí làm cho bọn hán tử vẫn như cũ không dám có hành động thiếu suy nghĩ, không ai muốn làm kẻ đầu tiên xông vào chịu chết, đều nhất nhất chờ hắn ngã xuống mới dám động thủ.

Đột nhiên, từng người từng người kêu la thảm thiết, tiếp theo đó giống như quân bài té ngã la liệt trên mặt đất, kinh hoàng thấy mình bị ám toán, hoảng loạn tay chân quơ quào chống đỡ tuyệt vọng.

Không biết phi tiêu bắn ra từ hướng nào, phóng vào bả vai, vào chân từng tên một, làm bọn chúng vội vàng núp trốn phi tiêu, vẫn là chưa kịp nhìn ra là ai, liền sau đó có một bóng dáng khinh công đến trước mặt Độc Cô Thanh Ưng.

“Ưng gia, mau theo ta!” Người đó chính là Hướng Tịnh Tuyết, vội vàng thúc giục bọn họ mau chóng theo nàng.

Độc Cô Thanh Ưng không thốt một lời, lập tức ôm Ngọc Nhi vào lòng, cấp tốc rời đi.

Cứ theo Hướng Tịnh Tuyết dẫn đường, bọn họ tránh được đám thuộc hạ, chân cất bước chạy không ngừng nghỉ, không dám trì hoãn sợ bọn Lí Mạo Duẫn rượt đuổi đến nơi.

Chạy được không bao lâu, Độc Cô Thanh Ưng chống đỡ hết nổi ngã xuống đất, ói ra một bụm máu to làm Quan Ngọc Nhi cùng Hướng Tịnh Tuyết sợ hãi vô cùng.

“Tướng công!” Quan Ngọc Nhi cả kinh hô lớn, bước lên trước dìu hắn, không biết phải làm sao, chỉ nhìn Hướng Tịnh Tuyết cầu cứu, “Giờ phải làm sao? Sắc mặt tướng công ngày càng tối sầm lại.”

Hướng Tịnh Tuyết cũng chạy lại, phụ nàng nâng Ưng gia sắc mặt tối đen lên, trong lòng vô cùng căng thẳng.

“Ưng gia trúng độc của biểu ca, phải nhanh chóng giải độc, đáng tiếc ta không có thuốc giải.” Hướng Tịnh Tuyết oán hận cắn răng nói, “Đều tại ta, sớm không phát hiện ra dã tâm của biểu ca, vì bức Ưng gia giao ra võ công bí kíp Đao thương bất nhập, đã dùng kế bắt đi ngươi, bởi vì hắn biết, chỉ có vậy mới khiến Ưng gia ngoan ngoãn đè nén nội lực, tự nguyện uống độc dược, làm độc tính phát tán toàn thân, sẽ dễ dàng chịu sự khống chế của hắn.”

Quan Ngọc Nhi đột nhiên bừng tỉnh, nguyên lai nhược điểm của tướng công, chính là nàng a.

Hắn vì nàng, sẵn sàng uống độc dược, ngay cả tính mệnh chính mình cũng không màng.

Lòng của nàng vô cùng kích động không thể nào bình tĩnh lại.

“Lí

Trang: [<] 1, 16, 17, [18] ,19 ,20 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT