|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
tử?”
Hướng Tịnh Tuyết trầm ngâm một lát, rồi nói tiếp, “Vốn là cũng không có gì không vui, nhiều người muốn được gả vào Lí gia lắm, Lâm gia tỷ muội kia cũng có chủ ý này, mọi người hiểu rõ lòng nhau hết, chỉ có điều là không nói ra mà thôi.”
“Hai vị Lí công tử là nhân tài võ học, gia thế lại tốt, khó trách được nhiều cô nương yêu thích, những cô nương chưa thành gia lập thất, ai cũng đều hy vọng tìm được lang quân giống như họ.”
“Ban đầu ta cũng nghĩ vậy, nhưng trên đường đi, trải qua nhiều sự việc, ta phát hiện, ta cũng không thực sự muốn như thế”
“Nha? Sao nói vậy?”
Hướng Tịnh Tuyết đột nhiên thần bí kéo màn cửa lên một chút, sau khi xác định không có ai nghe lén, vẻ mặt nghiêm trọng quay đầu lại, thận trọng nói, “Nói thực ra, hiện tại ta một chút cũng không muốn gả cho bọn hắn.”
Quan Ngọc Nhi vì có chút bất ngờ, đồng thời bị thái độ thần bí của Hướng Tịnh Tuyết ảnh hưởng, cũng nhỏ giọng thì thầm hỏi “Vì cái gì?”
“Bởi vì ngươi”
“Ta?” Quan Ngọc Nhi chỉ chính mình, kinh ngạc sửng sốt.
“Ở Ngô đại phủ, mấy ngày ngươi bị nhiễm phong hàn, Ưng gia thức trắng đêm chăm sóc ngươi, tự mình bồi ngươi uống thuốc, nấu cháo, chăm sóc tận tình. Giờ trên suốt hành trình vẫn đi bên cạnh ngươi. Hắn thật rất chiếu cố cho ngươi nha, tự mình đưa nước đưa đồ ăn, trời lạnh sợ ngươi cảm, trời bức sợ ngươi nóng, luôn ân cần thăm hỏi, nhìn thấy như vậy, ta thật hâm mộ.”
Quan Ngọc Nhi nghe xong mặt đỏ bừng, thập phần ngượng ngùng. “Phu thê chúng ta làm cho Hướng cô nương chê cười rồi.”
Hướng Tịnh Tuyết lắc nhẹ. “Không cười, không cười, là cảm động a, ta lần đầu tiên thấy một thiết hán tử nhưng lại có thể có vẻ mặt ôn nhu như vậy. Ngươi có biết, trước mặt người khác, Ưng gia thật uy vũ dọa người, giáo nhân kính sợ, nhưng ở trước mặt ngươi, liền cười hì hì giống như con mèo nhỏ, cái này giống câu người ta thường hay nói, đó là con người sắt đá nhu tình.”
Quan Ngọc Nhi vô cùng sửng sốt, nguyên lai tướng công ở trước mặt người khác lại nghiêm túc như vậy a? Ở trước mặt mình lại không hề thấy thế, nghe vậy, trong lòng không khỏi dâng lên một cảm giác lo lắng.
Hướng Tịnh Tuyết thở dài thườn thượt, “Nhìn qua đại biểu ca và nhị biểu ca có vẻ đúng là nhân tài võ học nhưng bọn họ vẫn là tâm cao khí ngạo, đi đâu cũng có người xu kẻ nịnh, cơm bưng nước rót, muốn bọn họ hầu hạ người khác? Có mà nằm mơ!”
Nàng thật thà nhìn Quan Ngọc Nhi, nói nhỏ, “Ta cảm thấy, muốn tìm trượng phu, sẽ tìm người chí tình chí nghĩa giống Ưng gia. Từ khi sinh ra đến giờ, ta chỉ nghe nói thê tử hầu hạ trượng phu, chứ chưa từng gặp trượng phu nào lại tự tay làm hài cho thê tử, hơn nữa lại là một đại trượng phu đỉnh thiên lập địa giống Ưng gia, rõ ràng là một cao thủ võ công cái thế, lại ẩn tàng thần bí, nếu không phải từng thấy qua thân thủ của hắn, chỉ sợ đến giờ, chúng ta còn tưởng hắn chỉ là một thôn phu.” (BS: giống như thôn cô vậy, ý là người quê mùa)
Nghe Hướng Tịnh Tuyết nói liền một mạch, làm Quan Ngọc Nhi trong lòng dâng lên một cảm giác lạ lùng, tướng công đối với nàng thật tốt, nàng đều cảm nhận được, chỉ là nghe điều này từ miệng người khác nói ra, cảm thấy dễ chịu không ít a.
Trong lòng cảm khái, bàn tay thon thả nhẹ nhàng kéo rèm cửa sổ qua một bên nhìn ra ngoài.
Nguyên bản nàng chỉ muốn nhìn xem tư thế oai hùng trên lưng tuấn mã của tướng công, không ngờ hắn vừa liếc mắt thấy nàng có động tĩnh, liền lập tức thúc ngựa đến gần, cười tươi hớn hở hỏi “Nương tử, nàng cần gì? Khát nước? Hay là đã đói bụng?”
Quan Ngọc Nhi nhất thời không biết trả lời thế nào, nàng không hề khát lẫn đói bụng, chỉ là muốn nhìn hắn thôi.
Nhìn khuôn mặt tươi cười kia, đúng như lời Hướng cô nương nói, hắn đúng là một nam tử sắt đá nhu tình, đối với nàng chỉ biết thủy chung che chở bảo bọc, bất giác nàng thấy lòng mình càng ngày càng xao động trước hắn.
Càng suy nghĩ, hai má càng nóng bừng.
Thấy nàng không trả lời, mặt lại hồng lên như vậy, Độc Cô Thanh Ưng lập tức tỉnh ngộ.
“Nha, ta hiểu rồi, nương tử muốn đi ngoài đúng không? Ta lập tức gọi bọn hắn ngừng…”
“Không có!” Nàng nhanh miệng ngăn cản, chỉ sợ hắn nội lực thâm hậu, lại đan điền hữu lực, tiếng nói sang sảng, mọi người đều nghe, không có chuyện gì mà bị hắn làm náo động, “Thiếp…thiếp chỉ là muốn nhìn phong cảnh thôi, không có việc gì.”
Vội buông màn, không dám liếc hắn một cái, quay đầu lại, thấy Hướng cô nương đang ngồi trên ghế, mặt rõ là có ý cười.
Kể từ lúc đó, Hướng Tịnh Tuyết đều ngồi cùng một xe với nàng, đỡ phải nghe mẫu thân càu nhàu không ngừng, cả ngày lúc nào cũng nhắc nhở, muốn nàng phải thân cận hai vị biểu ca, nghe riết làm lỗ tai nàng muốn ù đặc.
Có Hướng Tịnh Tuyết bầu bạn, hành trình không còn cô đơn, Quan Ngọc Nhi – phong thái tinh tế dịu dàng, Hướng Tịnh Tuyết – hoạt bát hào sảng, cả hai chẳng mấy chốc mà đã trở thành đôi bạn tâm giao.
Đến ngày thứ năm, thương đội đã vào thành, đêm không cần ngủ trên mã xa, mọi người đều tìm một khách điếm để nghỉ ngơi.
Đêm nay nghỉ ở khách điếm nên cũng thập phần thoải mái hơn, trừ bỏ lưu lại vài người trông coi hàng hóa ở bên ngoài, những người khác đều trở về phòng.
Nàng cùng Độc Cô Thanh Ưng là phu thê, đương nhiên nghỉ cùng một phòng.
Sau bữa tối, sau khi tẩy tịnh, thay y phục, Quan Ngọc Nhi ngồi ở trước gương đồng, nhẹ nhàng cầm lược gỗ, chải mái tóc đen dài.
Cửa hé ra, một thân ảnh rất cường tráng tiêu sái bước vào.
Nhìn qua gương đồng thoáng thấy bóng dáng đã biết là tướng công, nhưng nàng không xoay người, vẫn ngồi chải tóc.
Độc Cô Thanh Ưng vừa vào cửa, ánh mắt liền bị hút chặt vào nàng, ngẩn người si ngốc, tầm mắt nóng rực nhìn nàng từ đầu đến chân.
Cứ như thế hắn ngắm nàng, tuy rằng không có hành vi lỗ mãng, nhưng nàng có thể cảm nhận được sức nóng từ ánh mắt của hắn, ngập tràn dục vọng như muốn lột trần nàng.
Đôi tay nhỏ bé đột nhiên bị nắm chặt, tim đập dồn dập, nàng ngẩng đầu lên nhìn hắn dò hỏi.
“Để ta.” Thanh âm ôn nhu, ánh mắt thâm thúy.
Nàng đỏ mặt, không chút cự tuyệt, lược gỗ trên tay nàng giờ đang nằm bàn tay thô kệch của hắn.
Đại chưởng ôn nhu, động tác hết sức nhẹ nhàng một tay vuốt tóc, một tay cầm lược chải, cẩn thận chải nhẹ mái tóc suôn dài óng ả, mỗi một động tác đều tràn ngập nhu tình.
Hơi thở phả vào tai, làm nàng không khỏi hít một hơi thật sâu, chỉ sợ chính mình không cẩn thận phát ra thanh âm không nên thì thật là mắc cỡ nha.
Nên làm thế nào cho phải, chính mình đối với hắn ngày càng có cảm giác, cũng là trở nên kìm lòng không đặng.
Nếu hắn muốn nàng đêm nay, nàng nên làm sao?
Cắn nhẹ môi hồng, giờ nàng không còn chắc chắn như trước nữa.
Hiện tại trong tâm nàng bất tri vị trí của hắn bất giác đã chiếm một chỗ khá lớn, lớn đến nỗi nàng không có biện pháp nào đè nén tình cảm, mà đêm nay lại chung giường, càng làm cho nàng không thể không khẩn trương, thậm chí có đôi phần chờ mong.
Nhất tưởng đến cảnh đồng sàng cộng chẩm, vừa nghĩ đến đó bất giác hai tai nàng đều đỏ ửng. (BS: chung chăn gối, để làm gì thì ai cũng hiểu,…khửa…khửa….)
Ôi, nàng tưởng cái gì. Lại không nhất định sẽ phát sinh a.
Nàng hiểu được, nam nhân này rất sợ nàng, chỉ cần nàng chau mày, hắn liền ngoan ngoãn quỳ rạp trên đất, không dám vọng động.
Nhưng ngẫm lại, vẫn có chút cảm giác không ổn, hắn mặc dù sợ nàng, giờ đôi mắt sáng quắc của hắn lại đang hướng thẳng vào nàng, dục hỏa dâng trào như muốn trắng trợn nói ra rằng muốn ăn nàng, hại nàng tâm cuồng trí loạn a.
Chỉ cần có cơ hội, hắn chắc chắn không bỏ qua, cho nên không có lý do gì tối nay hắn sẽ không thừa cơ ăn nàng.
Bởi vì trầm tư quá mức, khi nàng hoàn hồn lại, rõ ràng phát hiện gương mặt Độc Cô Thanh Ưng, không biết tự khi nào, đang ở rất gần nàng, ý đồ thực rõ ràng.
Theo bản năng, nàng định lùi lại, nhưng vừa nhỏm người, phát hiện ra tay hắn đã sớm đặt lên eo nhỏ của nàng tự lúc nào, vừa nhỏm dậy chính là lại rơi vào trong vòng tay ôm chặt của hắn.
“Ôi, chàng muốn làm gì?” Cất giọng chất vấn, một chút khí thế cũng không có, mà trái lại nhẹ nhàng êm dịu, vô cùng thẹn thùng, khiến hắn càng tâm hỏa sôi trào.
Khuôn mặt đỏ bừng, đôi mắt huyền mê ly sớm đã bán đứng nàng.
Trong phút chốc Độc Cô Thanh Ưng dùng những nụ hôn nóng bỏng để trả lời cho câu hỏi của nàng, hơi thở giao hòa, dây dưa.
Ngay từ đầu, hắn còn không dám làm càn, bởi vì mỗi khi xung động muốn phát tiết, nhưng đối mặt với sự kháng cự mãnh liệt của nàng, hắn lại cố gắng kềm nén vì không muốn làm cho nương tử chán ghét hắn.
Đối mặt với một nương tử mảnh mai nhưng quyết liệt như vậy, hạng võ phu thô thiển cũng nhất nhất phải cẩn thận tôn trọng nàng a.
Tuy hôn nàng, hắn vẫn là cố gắng tỉnh táo kềm chế bản thân để không mạo phạm đến nàng. Nhưng hôn một hồi, hắn kinh ngạc phát hiện, nương tử hoàn toàn không có ý giãy dụa mà là mềm mại tiếp nhận nụ hôn của hắn.
Động thái này có nghĩa là nàng nguyện ý?
Độc Cô Thanh Ưng có chút nghi ngờ, sợ mình lầm, có lẽ nàng không ngại hắn hôn, nhưng cũng không có nghĩa là hắn
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




