|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
nhiều ủy khuất, hắn thấy đau lòng vô hạn, nhìn nương tử dung nhan ưu sầu, hắn siết chặt tay nàng hơn một chút.
“Đám ác nhân đó, chẳng những làm cho phụ thân thay đổi tính tình, tán gia bại sản không nói, ngay cả hai đệ muội của thiếp cũng bị ép bán đi cho người ta làm nô tài, mẫu thân thiếp không chịu nổi đả kích mà thắt cổ tự vẫn.” Nói đến đây, lệ dâng lên mắt, từng giọt từng giọt thổn thức rơi xuống.
Nhìn thấy nước mắt nương tử, Độc Cô Thanh Ưng căng thẳng vô cùng, đối với hắn mà nói thấy nương tử khóc thực so với bị vạn tiễn xuyên tâm, vẫn là nghiêm trọng hơn.
“Nàng đừng khóc nữa, vi phu sẽ giúp nàng đem hai đệ muội về.”
“Tướng công nói thật?” Đôi mắt đẹp đẫm lệ ngước nhìn hắn đầy hy vọng.
“Đại trượng phu nhất ngôn cửu đỉnh, tuyệt không nuốt lời.”
Hắn thích được thấy nàng cười, mỗi khi nàng cười, thế giới của hắn trở thành trời cao biển rộng, nàng vừa khóc, thế giới của hắn cũng lập tức mây đen dầy đặc, chỉ cần có thể làm cho nương tử nở nụ cười vui, hắn hội hết sức hoàn thành tâm nguyện của nàng.
Quả nhiên, nương tử nghe xong lời hắn. Ưu sầu tan biến, lại mở miệng cười tươi rói xinh như đóa hoa mẫu đơn sau mưa.
“Khụ…khụ…” Tiếng ho của nàng nhắc nhở hắn đã đến giờ uống thuốc.
“Nàng hảo hảo nghỉ ngơi, ta ra phòng bếp lấy thuốc cho nàng.”
Nàng gật gật đầu, nằm thoải mái lên giường, Độc Cô Thanh Ưng kéo chăn đắp cho nàng rồi đứng lên nhanh chóng rời đi.
Mấy ngày nay Quan Ngọc Nhi nằm dưỡng bệnh trên giường, Độc Cô Thanh Ưng không ngại mình là một nam nhân đỉnh thiên lập địa, chỉ biết dồn hết sức lực, thức đêm chăm sóc chiếu cố nàng, lòng những mong nàng sớm khỏe lại.
Nhìn dáng điệu vội vã của hắn, Quan Ngọc Nhi không khỏi cảm thấy trong lòng tràn đầy xúc động.
Trải qua mấy ngày liền điều dưỡng, lại được tướng công tận tình chăm sóc, Quan Ngọc Nhi nguyên bản chỉ là do bị nhiễm phong hàn, nay là dần dần khang phục.
Nàng rất nhớ nhà, bệnh cũng đã gần như khỏi hẳn, bởi vậy nhân ngày đẹp trời nọ, ra sân ngồi phơi nắng, Độc Cô Thanh Ưng cũng ngồi ở một bên để thuận tiện chăm sóc nàng, hai người ngồi trên ghế đá ở hậu hoa viên, sau khi uống xong dược tướng công đưa, nàng buông chén xuống hướng qua tướng công đề nghị
“Tướng công, thiếp đã cảm thấy khá hơn nhiều, chúng ta có thể sớm trở về Hàng Châu không?”
Độc Cô Thanh Ưng cẩn thận suy nghĩ một lát rồi gật đầu. “Cũng tốt, đã quấy nhiễu lâu ngày ở đây, cũng là nên ra đi.”
Quan Ngọc Nhi trong lòng vui sướng, vội hỏi, “Sáng sớm nay, Hướng cô nương tới tìm thiếp, rủ chúng ta đi cùng, từ đây tới gia hương của thiếp còn rất xa, nhân cơ hội Lí công tử cũng cùng hành trình, chi bằng chúng ta cứ đi theo thương đội của Lí công tử?”
“Không được.”
Nàng sửng sốt, không ngờ hắn lại từ chối ngay lập tức như vậy.
“Vì sao?”
“Bọn họ đi lộ trình bọn họ, chúng ta đi lộ trình của chúng ta.”
Ngọc Nhi nhíu đôi mày ngài, chu môi hồng nhỏ xinh “Thiếp nói cùng một hành trình, đi theo bọn họ cho tiện, cũng không phải là yêu cầu khó khăn gì, vì cái gì lại không được?”
“Ta sẽ bảo hộ nàng hồi gia hương an toàn, cũng sẽ mướn xe ngựa cho nàng hảo thoải mái, không phải chịu dằn xóc.”
“Nhưng là cùng bọn họ đi chung, nhiều người vẫn tốt hơn, chẳng may có chuyện gì cũng có thể hỗ trợ nhau.”
“Không được.” Hắn vẫn như cũ, nhất mực từ chối.
Quan Ngọc Nhi cả giận, rút đôi tay nhỏ khỏi đại chưởng của hắn, nhìn trừng trừng, tức giận nói, “Cho dù phản đối, thì cũng phải nói ra lý do chứ?”
Hắn luôn luôn thuận theo ý nàng, đột nhiên lại có thái độ chống đ
đối kiên quyết như vậy, làm cho nàng cảm thấy rất hụt hẫng, nhịn không được nên dỗi.
Độc Cô Thanh Ưng hốt hoảng vội vươn ra chụp lại tay nàng, nhưng nàng vẫn nhất mực thu hồi không cho hắn đụng vào, trên mặt còn để lộ vẻ ưu sầu khôn tỏ.
Thấy thần sắc u sầu của nương tử, trong lòng hắn căng thẳng nhỏ giọng nói ra nguyên nhân.
“Ta không thích tên Lí Mạo Duẫn.”
Nàng cả kinh, không ngờ đáp án của hắn lại như vậy.
“Người ta không hề trêu chọc ngươi, vì cái gì không thích người ta?”
Độc Cô Thanh Ưng mặt tối sầm, trầm mặc hạ giọng. “Bởi vì hắn có chủ ý với nàng.”
Quan Ngọc Nhi nhảy dựng, sẵng giọng nói, “Ngươi nói bậy cái gì vậy?”
“Ta không nói bậy, vừa nhìn hắn, ta đã phát hiện hắn nhìn nàng với ánh mắt không bình thường.” Thoạt nhìn hắn có vẻ thô hán tử, nhưng như vậy không có nghĩa là hắn không cẩn thận, đều là nam nhân, chỉ nhìn thoáng qua là hắn đã hiểu.
Ngọc Nhi sắc mặt bình tĩnh lại, ngữ khi trở nên ôn nhu.
“Chàng đừng để ý đến hắn là được, huống chi, hắn cũng biết thiếp và chàng đã thành than, Lí công tử là quân tử, sẽ không làm ra chuyện vượt rào.”
“Không, ta cảm thấy người này có vấn đề.”
“Lí công tử sẽ có cái gì vấn đề?”
“Không biết, dù sao ta cảm thấy hắn chính là có vấn đề, tóm lại, chúng ta cùng bọn họ mỗi người đi một ngả ra đi.”
Nguyên nhân nói ra không hợp lý, rõ ràng là nói xạo, Quan Ngọc Nhi lại lần nữa nghiêm mặt.
“Ngươi chỉ nói xàm, không thích đồng hành cùng bọn họ, nên gán đại một tội danh cho người ta nha.”
“Không phải. Ta chỉ là lo lắng.”
Thấy hắn có vẻ chần chờ, tức giận hỏi dồn, “Lo lắng gì?”
Chăm chăm nhìn hắn đột nhiên nàng bừng tỉnh, tức giận. “Ta đã biết, ngươi không tin ta, sợ ta có tư tình.”
Mắt nàng bắt đầu ngân ngấn nước, Độc Cô Thanh Ưng hốt hoảng.
“Ôi, sao lại khóc? Oan uổng cho ta lắm!”
“Lí công tử muốn báo đáp ân cứu mạng của ngươi nên xuất riêng một mã xa cho chúng ta, hơn nữa trên đường sẽ hảo chiếu cố chúng ta, ta cũng là suy nghĩ cho ngươi mới đề nghị như vậy, mà ngươi lại đem lòng hoài nghi ta….”
Hai hàng lệ tuôn dài trên mặt ngọc, biểu lộ thật thương tâm, Độc Cô Thanh Ưng hoảng hốt, vụng về lau nước mắt cho nàng.
“Hảo…hảo…hảo, theo ý nàng, đừng khóc, là ta có lỗi.”
Nương tử khóc, hắn liền mềm lòng, ngoài cảm giác không ổn, vẫn không thể phủ nhận là, hắn xác thực có ghen tuông.
Lí Mạo Duẫn kia tướng mạo khôi ngô, nhã nhặn khí khái, thật là hoàn toàn trái ngược với vẻ quê mùa thô kệch của hắn, nương tử xinh đẹp như thế, lại bị bắt gả cho hắn chứ không phải nàng tự nguyện, cho nên hắn khó tránh khỏi trong lòng dâng lên nỗi ghen tỵ.
Khó lòng tỏ cho nàng hiểu được suy nghĩ đó của hắn, đường đường một đại trượng phu đỉnh thiên lập địa, nhưng lại so đo nhỏ nhặt, lòng dạ hẹp hòi như vậy, bất giác hắn cũng tự thấy hổ thẹn trong lòng.
“Cứ theo ý tứ của nương tử, sẽ đồng hành cùng họ, nàng đừng nóng giận nữa được không?”
Vừa dỗ dành vừa an ủi nàng, rồi lại giải thích, chỉ thiếu là không tự chặt đầu mình xuống để đền tội với nàng nữa mà thôi.
Thấy hắn luống cuống lo lắng đến độ mồ hôi tuôn đầy trên trán, nàng liền hết ưu tư, lập tức nín khóc, đôi môi hồng nhỏ cong lên một chút có ý cười.
Nụ cười thật quyến rũ, làm mê hoặc lòng người, hắn nhất thời mất hồn, nhịn không được liền tiến đến hôn lên đôi môi nàng một cái.
Hành vi thật lớn mật nha, nàng hoảng hốt, mím chặt môi, sững sờ nhìn hắn.
Trước đây mà nói, nếu hắn chỉ cần có hơi chút cử chỉ vọng động, khẳng định là nàng trợn mắt trừng trừng nhìn hắn, sau đó nếu dám có thêm hành vi cường đạo nào, nàng nhất định sẽ tự vẫn để bảo toàn trinh tiết.
Nhưng đến hôm nay trải qua nhiều biến cố, nàng nhận thấy hắn đối với nàng thật tốt, từng ngày tháng trôi qua, từng hành động từng việc một đã làm nàng thật cảm động, dần dần đã mất đi cảnh giác đối với hắn, luôn nhớ đến sự săn sóc ôn nhu của hắn, bất tri bất giác đối với hắn đã nảy sinh tình cảm.
Đột nhiên bị hắn hôn, nàng phát hiện ra mình cư nhiên không hề tức giận, ngược lại trong lòng xuất hiện cảm giác hồi hộp xen lẫn hoan hỉ.
Độc Cô Thanh Ưng chờ bị nàng thưởng cho vài tát tai, hắn biết mình da thô thịt dày, không ngại bị nàng đánh, hắn chỉ lo lắng một nỗi, chính mình nhất thời xung động, nhịn không được, hôn trộm nàng một cái, chỉ sợ làm nàng tức giận mà khóc rồi có thể giận hắn luôn ba ngày không thèm để ý đến hắn mà thôi.
Nhưng đợi một hồi lâu, vẫn không có cái tát tai nào, mà xem chừng nàng lại có vẻ thẹn thùng e lệ, ánh mắt mê hồn còn thể hiện chút cảm tình.
Hình như đối với hắn không hoàn toàn là không hũu ý.
Nàng đối với hắn đã động tâm.
Độc Cô Thanh Ưng vừa mừng vừa sợ, như chim ưng nhanh như cắt bắt lấy chim nhỏ, lại lần nữa khóa trụ môi nàng, đôi môi nóng rực của hắn hối hả hôn lên hai cánh hồng đào hé mở.
Nàng rên nhẹ một tiếng, hơi thở hổn hển, hai tay run rẩy đẩy khuôn ngực rắn chắc ấm áp của hắn ra, thậm chí còn phát nhẹ hắn một cái.
Bị hôn càn như vầy làm nàng có chút hốt hoảng.
Cái lưỡi rắn rỏi của hắn xâm nhập miệng nàng, tựa như muốn đoạt đi tất cả hơi thở ngọt ngào của nàng, tham lam dây dưa hưởng thụ.
Được một tấc lại muốn tiến thêm một thước, đôi song chưởng cuồn cuộn cơ bắp ôm siết nàng vào lòng, dường như sợ nàng trốn chạy.
Quan Ngọc Nhi biết không thể chống cự lại, phát hắn vài cái nữa, vẫn là không có tác dụng gì,
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




