|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
cuối cùng chỉ nhéo nhẹ vào người hắn, hơi thở run run chỉ biết thả lỏng chịu trận để mặc hắn khinh bạc.
Một lòng chỉ muốn âu yếm thê tử, da mặt hắn liền trở dày như tường đồng vách sắt.
Được hôn đôi môi ngọt ngào mềm mại, làm hắn như say như tỉnh, mơ mơ thực thực, bất giác làm cho hắn tự vấn lại mình, có phải hay không là đang mơ?
Này là đôi môi nóng bỏng, mềm mại xen lẫn với chút ngượng ngùng.
Như nắng hạn gặp mưa rào, khổ tận cam lai, hắn kìm lòng không đặng càng lúc càng muốn hơn nữa, hơn nữa.
Ôm nàng trong lòng, cảm nhận được hơi thở nàng, được cảm giác của nàng, không hề đối với hắn lãnh đạm.
Đôi môi hồng ngọt ngào say đắm này là của hắn.
Làn da mịn màng non mềm này là của hắn.
Nàng là nữ nhân của hắn, nữ nhân của hắn.
Bất giác nhận thức được ý đồ của hắn, Quan Ngọc Nhi kinh hoảng giãy dụa, ra sức đẩy hắn, thở hồng hộc cầu xin.
“Chàng đừng làm vậy, thiếp vẫn là chưa chuẩn bị gì, hơn nữa giờ đang giữa thanh thiên bạch nhật.” Nàng kéo vội vạt áo, vẻ mặt ngây ngốc không biết làm sao, đôi mắt bắt đầu ứa lệ.
Không cần thủ đoạn gì cao siêu, tiểu nương tử chỉ cần giương đôi mắt to thơ ngây ngân ngấn lệ nhìn hắn, lập tức hắn giơ hai tay đầu hàng.
Độc Cô Thanh Ưng không khỏi thở dài, cứ như hiện giờ dục hỏa đốt người thật muốn bốc khói toàn thân, chỉ hận không thể ôm nàng vào động phòng ngay lập tức, vẫn là phải áp chế dục vọng kia, nếu nương tử bị dọa sợ mà chạy mất thì hắn muốn khóc cũng không kịp đâu.
Thôi, dục tốc bất đạt , động phòng vẫn là từ từ sẽ đến.
“Nương tử đừng sợ, vi phu chỉ vì xung động nhất thời, nương tử đừng trách móc, là ta không tốt.” Nói rồi từ tát mình mấy cái, ngoài miệng cứ lặp đi lặp lại, “Ta đáng chết, ta đáng chết.”
Đường đường một đại nam nhân, vì xin tội với nương tử lại tự tát tai mình, trông dáng điệu rất ư buồn cười, quả nhiên đã làm nương tử nín khóc mỉm cười.
“Đừng đánh, thiếp không trách chàng.”
“Thật không?”
Nàng ngượng ngùng gật đầu, khóe miệng có ý cười làm hắn cả đời quyến luyến.
Nương tử đã không tức giận, đại chưởng liền thừa cơ vuốt đôi má hồng hồng non mịn, hồi nãy bị chiếm tiện nghi nàng không giận mà giờ còn cười với hắn nữa.
“Thật tốt quá, nàng tử khóc, ta đau lòng lắm.”
Quan Ngọc Nhi bị hắn khiến cho dở khóc dở cười, cũng không biết tại sao, bàn tay nhỏ nhắn thuôn dài bị hắn sờ, toàn thân lại thấy rần rần như có luồng điện chạy qua người.
Hắn liền như thế chăm sóc nàng, khiến nàng vui vẻ, làm cho một người đang đứng lẳng lặng ở góc hành lang do dự, đi cũng dở, ở cũng không xong, vừa lúc đó tầm mắt của Quan Ngọc Nhi lướt qua vai Độc Cô Thanh Ưng, nhìn thấy Hướng Tịnh Tuyết, liền cuống quít đứng lên.
“Hướng cô nương,”
Vẻ mặt Quan Ngọc Nhi thập phần bối rối, không biết đối phương đứng ở đó đã bao lâu, có nhìn thấy hay không tình cảnh vừa nãy?
Hướng Tịnh Tuyết trầm mặc nhìn hai người, trên mặt hiện lên vẻ suy tư, một lát sau mới đi đến trước mặt hai người.
“Giờ Mẹo ngày mai, chúng ta sẽ xuất phát, đại biểu ta muốn ta đến thông tri các ngươi, đề nghị của biểu ca lúc trước, không biết các ngươi thương lượng thế nào?” (BS: tương tự như xác nhận, hay hỏi ý gì đấy)
“Phu thê ta quyết định ngày mai cùng các ngươi đồng hành, làm phiền Hướng cô nương chuyển lời cho Lí công tử, chúng ta thực sự cảm ơn hảo ý.”
Hướng Tịnh Tuyết gật nhẹ, nhưng vẫn chưa có ý rời đi, tựa hồ có chút gì muốn nói, nhưng vẫn là không thể mở lời.
“Hướng cô nương, có chuyện gì nữa sao?”
Hướng Tịnh Tuyết liếc nhẹ qua Độc Cô Thanh Ưng, đối với hắn có chút kính sợ, vội lắc đầu.
“Không có gì, ta đi đây không quấy rầy hai vị.” Nói xong, liền xoay người rời đi, ước chừng đi một đoạn đã cách đủ xa, nàng núp ở góc hành lang, nhịn không được lại lén liếc mắt nhìn bọn họ một lần nữa.
Nhìn hình ảnh tình cảm mặn nồng của bọn họ, trong lòng Hướng Tịnh Tuyết dậy lên cảm giác hâm mộ không ít.
Phu thê nên là như thế? Thuở nhỏ nàng bị nương giáo huấn, trưởng thành chỉ có thể được gả cho biểu ca, làm thiếu phu nhân, trước đây nàng không hiểu, nghĩ rằng lời nương nói tất đúng, cũng từng cho rằng nên gả cho biểu ca.
Nhưng hiện tại, nàng lại không chắc.
Đã nhiều ngày qua, Ưng gia đối với Quan cô nương thật sự tốt, nàng được tận mắt chứng kiến, cảm thấy vô cùng ấn tượng, nương cùng phụ thân cũng chưa từng như thế ân ái, phụ thân của nàng tam thê tứ thiếp, nương của nàng cùng các thê thiếp khác tranh đấu gay gắt, cuối cùng đến khi phụ thân tán gia bại sản, nương mới tập trung tài lực vào nàng, cấp tốc tìm cho nàng một nhà chồng tiền muôn bạc vạn.
Nàng chưa từng nghĩ tới hoặc thấy qua, một đại nam nhân sẽ vì nương tử mà khâu hài, nấu cháo, chăm sóc một bên, mặc kệ người khác chỉ trỏ, một lòng chỉ lo lắng cho bệnh tình của thê tử.
Một nỗi niềm xúc động dâng trào trong lòng nàng.
Hướng Tịnh Tuyết nhìn hình ảnh bọn họ ân ái thật lâu, sau mới lẳng lặng tránh đi, hướng về phía khách viện của đại biểu ca mà cất bước.
Thông báo với đại biểu ca, Quan cô nương sẽ đồng hành cùng bọn họ vào ngày mai.
“Ta biết rồi,” Lí Mạo Duẫn gật đầu, nghe được tin tức này thực làm hắn vừa lòng không ít.
Hướng Tịnh Tuyết đứng tại chỗ, nhìn biểu ca, vẫn chưa rời đi, Lí Mạo Duẫn khẽ nhíu mày, “Sao? Còn có việc gì?”
Ánh mắt Lí Mạo Duẫn trong phút chốc nhíu lại đầy thâm trầm.
Hướng Tịnh Tuyết là người thẳng thắn, nghĩ gì nói đó, cũng không sợ chọc tức biểu ca.
“Ta biết biểu ca thích nàng, nhưng nàng đã thành thân, biểu ca đừng có làm chuyện có lỗi với người ta.”
Lí Mạo Duẫn mâu quang tức giận, chỉ hừ giọng nhếch mép cười nhẹ, nói, “Yên tâm đi, đoạt thê tử của ngươi, ta không có hứng thú.”
Tuy rằng biểu ca phủ nhận hoàn toàn, nhưng Hướng Tịnh Tuyết vẫn có cảm giác vô cùng nghi hoặc, tiếp tục chăm chăm nhìn biểu ca, tựa hồ như vẫn còn muốn nói.
“Còn chuyện gì nữa?”
Đôi mắt sắc bén nguy hiểm phóng thẳng vào nàng làm nàng không khỏi tâm sinh khiếp đảm. Định mở miệng, nhưng rốt cuộc không thể thốt nên lời, chỉ lắc lắc đầu.
“Không có.”
“Không có chuyện gì thì lui ra đi.”
“Nga”
Hướng Tịnh Tuyết xoay người lui gót, trước khi rời đi vẫn vụng trộm liếc biểu ca một cái, thần thái âm trầm khó dò kia của biểu ca làm lòng nàng thật nghi hoặc, bất an.
Bất giác, không hiểu sao, nàng cảm giác thật quỷ dị, tựa hồ thấy đại biểu ca giống như người xa lạ.
Ở Ngô phủ quấy nhiễu nhiều ngày qua, đại biểu cả người đều thay đổi, bên ngoài vẫn vậy nhưng trông ra lại vẫn không giống trước kia, nàng cảm thấy không ổn lắm, trong lòng không hiểu sao lại có sự khiếp sợ trước đại biểu ca.
Nàng phát hiện, chính mình cũng không thật sự hiểu hết con người bên trong của đại biểu ca, nhịn không được nàng tự vấn bản thân, có thật sự mình muốn gả cho biểu ca?
Giờ phút này, trong lòng nàng tư tưởng hỗn loạn, thập phần suy tư.
(hết chương 6)
Chương 7
Sáng tinh mơ, Lí gia huynh đệ cáo biệt Ngô đại phu, cùng thương đội lên đường.
Quan Ngọc Nhi ngồi bên trong mã xa, Độc Cô Thanh Ưng cưỡi tuấn mã màu nâu nhạt, đi một bên.
Thương đội thẳng tiến về hướng nam, ban ngày thì đi, tối thì hạ trại nghỉ ngơi, trên đường không gặp gió không gặp mưa., cũng coi như là thông thuận.
Một ngày nọ, vừa quá ngọ, Hướng Tịnh Tuyết, vốn ngồi chung mã xa với mẫu thân, đột nhiên tìm đến nàng.
“Ta ngồi chung xe với ngươi được không?”
Quan Ngọc Nhi mặc dù có đôi chút bất ngờ, nhưng vẫn gật đầu mỉm cười.
“Hướng cô nương, nếu không chê, thỉnh nàng ngồi với ta.”
Hướng Tịnh Tuyết gật rồi khinh thân nhảy lên xe. Nàng cùng các cô nương bình thường khác vẫn là bất đồng, ngoài ra vì còn có chút võ nghệ nên cử chỉ cũng có vẻ không câu nệ tiểu tiết, hơn nữa tính cách nàng hào sảng, không giống Lâm gia tỷ muội, tuy rằng khách khí, nhưng lại làm cho người khác cảm thấy họ rất cao ngạo vô cảm.
Hơi đứng lên, Quan cô nương thực thưởng thức vẻ hoạt bát thẳng thắn của Hướng cô nương.
Hai người ngồi ở mã xa, không nói gì, bầu không khí vô cùng bối rối, nàng liếc mắt nhìn thần sắc đối phương, cảm giác được Hướng cô nương tựa hồ không vui vẻ, nhẹ giọng hỏi.
“Hình như Hướng cô nương có chút tâm sự?”
Hướng Tịnh Tuyết nhìn nàng, trầm mặc một lát, liền gật đầu.
“Nếu không ngại, Hướng cô nương có thể hay không chia sẻ với ta để ta cùng cô nương phân ưu?”
Quan Ngọc Nhi vẻ mặt dịu dàng, ngữ khí ôn nhu, đôi mắt xinh đẹp mở to đầy thành thật và cảm thông. Làm cho Hướng Tịnh Tuyết, nguyên bản có chút do dự, liền cảm thấy trong lòng nhẹ nhõm.
Nàng xác thực đang cần một người lắng nghe tâm sự, lại không thể tùy tiện tìm đại một người, giờ phút này chỉ còn Quan Ngọc Nhi là người duy nhất mà nàng có thể nói hết.
“Thực ra, chuyến đi tới Giang Nam này là chủ ý của nương ta, mục đích muốn ta cùng hai vị biểu ca có cơ hội tiếp cận nhau, bởi nương hi vọng có thể gả ta vào Lí gia.”
Quan Ngọc Nhi gật gật đầu, tỏ vẻ hiểu ý.
“Như vậy lí do Hướng cô nương không vui là có liên quan đến hai vị Lí công
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




