watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 06:28 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4317 Lượt

có thể tiến thêm một bước.

Vì thận trọng, đại chưởng đặt tay lên người nàng có chút sờ soạng, vẫn như cũ không thấy nàng có chút kháng cứ. Lòng của nàng cũng là đang nóng a.

Nàng nguyện ý tối nay thật sự trở thành nữ nhân của hắn!

Hắn vừa mừng vừa lo, lập tức chờ không kịp ôm lấy nàng hướng đến phía giường.

Vì thời khắc này, hắn chờ đợi thật là khổ sở nha! Có bao nhiêu đêm, hắn mong mỏi được cùng nàng ân ái mặn nồng, được hôn lên cánh môi mềm, nghe được tiếng thở của nàng, cảm thụ được nàng cùng mình hòa tan làm một, nghe nàng nũng nịu rên nhẹ trong vòng tay.

Tối nay, hắn muốn nàng trở thành thê tử thật sự của mình.

Đặt nàng nhẹ nhàng lên giường, hắn đứng bên cạnh, hướng đôi mắt đầy dục hỏa nhìn nàng.

Quan Ngọc Nhi, một tay đặt lên ngực nhìn Độc Cô Thanh Ưng thoát áo, lộ ra khuôn ngực màu đồng rắn chắc, tráng kiện, có một vài vết sẹo nho nhỏ, thân hình tràn ngập dã tính, thật hấp dẫn.

Nàng thẹn thùng, nhưng không có cách nào dời mắt, bởi vì nàng cũng bị thân hình hắn hấp dẫn mãnh liệt.

Nam nhân này đã thật sự chiếm được một vị trí đáng kể trong tim nàng.

Nhất tưởng đến chính mình sắp cùng chàng động phòng, nàng cảm thấy khẩn trương nhưng lại không biết nên làm gì cho phải.

Trong mắt chàng trắng trợn biểu lộ khát vọng muốn nàng, nàng cảm nhận được, cũng vì thế tâm động thẹn thùng, cuối cùng vẫn là bị đôi mắt nồng cháy thiêu đốt làm nàng phải quay đầu đi.

Đại chưởng kéo nhẹ cằm nàng, không muốn buông tha bất kỳ một biểu lộ thẹn thùng xấu hổ trên mặt nàng. Là vì hắn một lòng muốn khắc thật sâu hình ảnh này trong tâm.

“Tướng công – ngô – ” thanh âm mỏng manh bị hắn nuốt hết.

Tham lam hôn nghiến lấy môi nàng, giống như lửa cháy lan trên đồng cỏ khô, hừng hực nóng rẫy, dây dưa không dứt.

Đôi môi nóng bỏng bá đạo chiếm lấy môi nàng, một tay nhẹ nhàng lần tìm đến khuôn ngực căng mẩy làm nàng không kìm được rên nhẹ một tiếng.

Xiêm y mỏng manh không cách gì ngăn được sự thiêu đốt của lòng bàn tay ấm áp, làn da mẫn cảm của nàng phút chốc run nhè nhẹ.

“Thật đẹp” Thanh âm khàn khàn thoát ra.

Tiểu thê tử của hắn thật xinh đẹp động lòng

người, nhẹ nâng đôi tay ngà ngọc, đôi môi vẫn khóa trụ đôi môi nàng, không thể không cẩn thận một chút, quá mạnh tay sẽ làm nàng đau a.

Trong giây phút nghe được tiếng rên rỉ của nàng, hắn như được khuyến khích, liên tục sờ soạng, hôn không dứt

Đại chưởng rốt cuộc chịu không được, thoát vội y phục trên người nàng, tham lam luồn tay vào trong yếm nhỏ, cảm nhận đôi nhũ hoa trắng hồng nõn mịn, so với sự tưởng tượng của hắn vẫn thập phần mê hoặc hơn nhiều.

Hắn muốn nàng!

Hơi thở hổn hển, áp chặt thân hình ấm nóng lên trên người ngọc, chuẩn bị nhấm nháp.

“Cộc…cộc…” Có tiếng đập cửa, hoàn toàn không đúng lúc vang lên.

Quan Ngọc Nhi nguyên bản bị những nụ hôn cuốn lấy đến mơ mơ màng màng, nhất thời tiếng đập cửa làm nàng định thần lại đôi chút.

“Tướng công”

Cộc…cộc…cộc….

“Tướng công, có người gõ cửa”

“Mặc kệ.” Hàm hồ nói, tham luyến hôn lên bờ vai trần trắng nõn, này môi hồng, này làn da mịn, này eo nhỏ, tất cả đều là của hắn.

“Nhưng mà…” Chưa kịp nói xong đã bị nụ hôn nóng bỏng phủ lên nàng, người nam nhân này, không hề có ý định ngừng lại, chỉ một lòng tiếp tục hướng vào đôi tai nhỏ của nàng mà cắn nhẹ.

“Ưng gia, Ưng gia, ngài có trong đó không?” Tiếng đập cửa nóng vội, giọng nói đầy khẩn cấp.

Quan Ngọc Nhi vội đẩy hắn ra, ngượng ngập nói, “Có người tìm chàng kìa, hình như là có việc gấp, mau đi xem xem là ai!”

Độc Cô Thanh Ưng toàn thân cứng ngắc, bởi vì nửa chừng bị quấy rầy việc tốt, nên sắc mặt khó coi vô cùng, rất giống như ai quịt của hắn mấy trăm vạn lượng bạc.

Lời nói của nương tử tựa như thánh chỉ, hắn không thể không nghe.

Bụng đầy tức giận, hướng về phía cửa phát tiết, tròng mắt hung hăng

“Ai?”

Ngữ khí tức giận chất vấn đầy khí thế uy hiếp, người tới làm phiền tốt nhất là có một lý do chính đáng, nếu không hắn sẽ lột da róc xương a.

Phảng phất cảm nhận được sự tức giận trong giọng nói, người ngoài cửa co rúm lại, thanh âm cũng trở nên rụt rè.

“Có chuyện quan trọng cần tìm Ưng gia.”

“Hắn chết rồi! Đi địa phủ mà tìm!” Nói xong quay người lại, cúi xuống muốn tiếp tục nhấm nháp thê tử.

Quan Ngọc Nhi vừa tức giận vừa buồn cười đẩy hắn ra. “Dừng tay nha, mau ra xem có sự tình gì!”

Thật là, có ai lại nguyền rủa mình chết!

Độc Cô Thanh Ưng mặc dù không muốn dừng, nhưng là nương tử không chịu, hắn cũng không có biện pháp, thật không cam lòng từ bỏ cơ hội, hắn căm giận mặc vội quần áo, bốc hỏa ra mở cửa, dùng ánh mắt giết người đầy sát khí nhìn người trước mặt.

Ngoài cửa là gia nhân của Lí Mạo Duẫn, nhìn thấy nét mặt đầy thâm trầm của Độc Cô Thanh Ưng, liền bị dọa đến hoảng sợ, lùi lại hai bước, sau đó ấp úng hụt hơi mở miệng,

“Ưng gia,”

“Có chuyện gì? Nói.”

Tên gia nhân nuốt nuốt nước miếng, rồi khiếp sợ nói, “Là như vầy, thương đội xảy ra chuyện, Lí công tử sai tiểu nhân đến thỉnh Ưng gia giúp đỡ…”

“Nói với hắn, ta không rảnh!” Nói xong, liền đóng cửa lại.

Ôiiii…, Ưng gia thật đáng sợ, chỉ cần giương khuôn mặt thiết diện Diêm La, ánh mắt uy vũ ra nhìn liền có thể làm cho người trước mặt són đái ra quần, nhưng nếu không thỉnh được hắn, Lí công tử sẽ trách tội, nên vội giơ tay chụp cửa lại

Độc Cô Thanh Ưng khẩu khí không còn kiên nhẫn. “Bỏ ra, bằng không ta sẽ hủy hoại xương cốt nhà ngươi, biến người thành nhân cầu.”

Vừa nghe vậy, mặt hắn liền trắng bệch.

Độc Cô Thanh Ưng võ công cao cường, bọn họ đều đã được nhận thức qua, cũng biết hắn không hề biết nể nang mặt mũi một ai, lập tức tiến thoái lưỡng nan, khóc không ra nước mắt.

“Có việc gì?” Phía sau truyền đến một thanh âm nhẹ nhàng, làm cho Độc Cô Thanh Ưng nhịn không được thở dài một hơi, quay người lại, quả nhiên nhìn thấy Ngọc Nhi.

“Không có gì.” Vẻ băng lãnh trên mặt lập tức tan biến, ngay cả ngữ khí cũng trở nên ôn nhu.

Thê tử trên người tuy có khoác áo choàng, nhưng Độc Cô Thanh Ưng không nghĩ tới việc để thê tử xinh đẹp bị người ở bên ngoài nhìn thấy, lập tức che ở đằng trước nàng.

Tên gia nhân vừa nghe được thanh âm của Độc Cô phu nhân, cảm thấy sự tình có chút hy vọng, thừa cơ cất cao giọng.

“Phu nhân, là thương đội có biến, Lí công tử phái ta đến thỉnh Ưng gia giúp đỡ.”

Ngọc Nhi lập tức nhướng đôi mi thanh tú. “Thương đội có biến gì?”

“Có người đến gây chuyện, đại công tử ứng phó không được, cho nên muốn thỉnh Ưng gia hỗ trợ.”

“Vậy sao?”

Dọc trên đường đi, Lí công tử ít nhiều cũng hỗ trợ, cấp cho họ một mã xa tiện nghi, còn cả đồ ăn thức uống, nay có việc nhờ không tiện chối từ, vì thế Quan Ngọc Nhi nhìn trượng phu, ngữ khí mềm mỏng.

“Tướng công, chàng đi xem thế nào.”

Độc Cô Thanh Ưng sắc mặt tối sầm, phảng phất như chết rồi, thập phần khó coi, có trời biết, hắn ngàn vạn lần không muốn tại thời điểm này phải rời nàng mà đi đâu.

Quan Ngọc Nhi hiểu tâm tư của hắn, nhưng lại không thể bỏ mặc thỉnh cầu của người ơn. Cắn nhẹ môi, nhón chân, ghé vào tai hắn nhỏ giọng nói thầm vài câu, sau đó đỏ mặt c

cúi đầu.

Độc Cô Thanh Ưng cả người chấn động, trợn to mắt, gắt gao nhìn thẳng khuôn mặt ửng hồng. “Nàng nói thật?”

Nàng gật nhẹ, khóe môi khẽ cười, làm Độc Cô Thanh Ưng tâm thần rung động, vui sướng vô ngần.

Tinh thần hắn thập phần phấn chấn không thôi vì nương tử hắn đã hứa hẹn, chỉ cần hắn vì nàng đi giúp người, nàng sẽ nguyện ý cho phép hắn thoải mái đụng chạm nàng.

Nhất tưởng đến động phòng sẽ có hi vọng, cả người hắn thần thái sáng ngời, xoa tay vội cất bước, ước gì đi nhanh về nhanh.

“Hảo, đi thôi.”

Nghe được Ưng gia đồng ý, gia nhân kinh hỉ, nhếch miệng cười ngây ngốc.

Trước khi rời đi, Độc Cô Thanh Ưng nhịn không được hướng về phía thê tử mở miệng nói nhỏ, “Chờ ta một lát, rất nhanh ta sẽ trở lại.”

Quan Ngọc Nhi xấu hổ gật đầu, mặt lại đỏ bừng, cơ hồ muốn làm cho hắn say.

Hít một hơi, hắn bước nhanh qua cửa, vẻ mặt khôi phục vẻ uy vũ băng lãnh, ra lệnh, “Dẫn đường.”

Tên gia nô không dám chậm trễ, vội dẫn đường.

Sau khi tướng công xuất môn, Ngọc Nhi trở lại, ngồi ở mép giường, nhẹ nhàng vuốt tay lên chăn và gối, cảm nhận được chút hơi ấm ban nãy của chàng vẫn còn lưu lại, nhịn không nổi nàng nhoẻn miệng mỉm cười.

Hồi tưởng lại từng sự chăm sóc, chiếu cố đầy dịu dàng tận tâm của hắn, từng việc từng việc một dần tích lũy lại càng làm cho nàng cảm thấy vô cùng hạnh phúc.

Tuy rằng chàng là một thô hán tử nhưng thật là người chính trực, nương ở suối vàng nếu biết được nữ nhi gả cho một phu quân ôn nhu như vậy, chắc cũng yên lòng.

Nàng đột nhiên nhớ lại, từ đó đến giờ, cũng là chưa từng hỏi qua về gia cảnh của phu quân. Là người ở đâu? Gia cảnh thế nào?

Có lẽ chờ sau khi hồi gia hương nàng, chuộc lại hai đệ muội, nàng sẽ hảo hỏi thăm tướng công.

Tiếng đập cửa lại vang lên làm ngắt dòng suy nghĩ, nàng đứng lên.

Tướng

Trang: [<] 1, 15, 16, [17] ,18,19 ,20 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT