|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
trên giường dưỡng bệnh, hắn đều thức trắng đêm, đến tận bây giờ vẫn chưa từng chợp mắt đâu.”
Quan Ngọc Nhi kinh ngạc ngẩng đầu, “Đã ba ngày rồi hắn chưa ngủ?”
“Nha, Ưng gia là lo lắng cho bệnh tình của ngươi, ba ngày liền trấn thủ ở cửa, chúng ta đã khuyên hắn nghỉ ngơi, ở đây đã phân phó tiểu Thúy cùng tiểu Chi, hai nha đầu hội thay phiên gác đêm chăm sóc ngươi, nhưng Ưng gia không chịu, giống như thần giữ cửa, cứ án ngữ ngoài đó suốt ba ngày nay.”
Tiểu Chi ngắt lời nói, “Ưng gia biết phu nhân nhìn thấy hắn sẽ không vui, cho nên đều thừa dịp phu nhân ngủ, mới vụng trộm chạy vào thăm.”
Tiểu Thúy cũng nhịn không được, bổ sung, “Buổi đêm chúng nô tỳ thay phiên nhau trông chừng phu nhân, mỗi khi có gì cần, toàn Ưng gia cướp đi làm, hắn còn vụng trộm nói với chúng ta đừng cho phu nhân biết.”
Quan Ngọc Nhi sững sờ một hồi lâu, nửa ngày vẫn không thốt ra lời. Độc Cô Thanh Ưng thật tâm chiếu cố nàng nhiều đến như vậy, cả mấy ngày nay cũng chưa hề ngủ?
“Từ hồi xưa đến giờ, chúng ta chưa từng được gặp nam nhân nào si tình và chu đáo đến như vậy đâu.”
“Vậy đó, cả ba ngày không chợp mắt, mọi người nhìn thấy thật đau lòng a.”
“Ưng gia thật sự có dụng tâm tới ngươi, chúng ta ở một bên cũng thấy cảm động, muội tử à, người cũng đừng tức giận hắn nữa, tha thứ hắn đi.” Ngô phu nhân khuyên nhủ, hai nha hoàn cũng gật gật đầu liên tục, đều vì hắn cầu tình.
Quan Ngọc Nhi vẫn như cũ sửng sốt nhìn bát cháo trên tay.
Hắn vì nàng, ba ngày thức trắng?
Mỗi khi nàng say ngủ, hắn đều vào thăm nàng, chiếu cố nàng?
Vì nàng, hắn tỉ mỉ bỏ tâm sức nấu bát cháo này?
Bát cháo nóng nóng trên tay, hương vị vẫn còn lưu trên đầu lưỡi, cảm giác ấm áp, ngọt ngào, cảm động ngập tràn trong tâm.
Trước mặt nàng, Ngô phu nhân cùng các nha hoàn còn chớp chớp mắt nhìn nàng, chờ phúc đáp, nàng do dự hít một hơi vào, cuối cùng nhẹ nhàng gật đầu.
Vừa thấy nàng gật đầu, giống như là công thành cáo trạng, ba người lập tức vui sướng quay đầu nói vọng ra ––
“Ưng gia, phu nhân hết giận rồi.”
“Ưng gia, phu nhân nói cháo này ăn hảo ngon nha.”
“Ưng gia, ngài nghe xong có vui không?”
Quan Ngọc Nhi ngây ngốc nhìn ra, thuận theo hướng các nàng ấy đang nhìn.
Cửa nhẹ nhàng mở ra một chút, một cái đầu ló vào, là khuôn mặt Độc Cô Thanh Ưng, nhếch môi ngây ngốc nhìn nàng cười vui sướng.
Hai gò má Quan Ngọc Nhi bất giác ửng đỏ.
(hết chương 5)
Chương 6
Độc Cô Thanh Ưng bước hẳn vào phòng, đôi mắt sáng rực nhìn thẳng vào khuôn mặt đã khôi phục khí sắc xinh đẹp của Quan Ngọc Nhi. Cứ thế si ngốc nhìn hoài, làm nàng phải cúi đầu, gò má nóng bừng.
“Phu thê các ngươi nhất định có nhiều điều muốn nói, chúng ta không quấy rầy nữa.”
Ngô phu nhân cùng hai nha hoàn lập tức thức thời đứng lên, Quan Ngọc Nhi ngay cả ngăn cản đều không kịp, liền như thế các nàng bước đi bỏ nàng lại.
Lúc gần đi, trên mặt ba nàng ấy còn có ý cười trộm nha.
Lập tức, nội phòng hiện tại chỉ còn nàng cùng Độc Cô Thanh Ưng, hai người.
Độc Cô Thanh Ưng cứ như thế đứng yên như tượng, dục hỏa bốc lên trong mắt, trắng trợn không hề có ý che dấu, làm nàng toàn thân không được tự nhiên, cũng không biết nên đặt tay ở đâu, chỉ có thể thấp mặt cố gắng tiếp tục ăn cháo.
Nương tử không đuổi hắn ra ngoài, chính là thuận lòng cho hắn chăm sóc nàng.
Độc Cô Thanh Ưng quyết không thể để lỡ cơ hội, lặng lẽ tới gần, ngồi lên ghế tựa cạnh giường.
Nhớ lại lúc trước, chỉ cần hắn tới gần nàng trong phạm vi năm bước, đôi mắt đẹp kia sẽ nhìn trừng hắn cảnh cáo, làm cho hắn phải sợ hãi mà lùi lại, không như bây giờ. Chỉ cần cứ như thế này, được ngồi ở cạnh nàng, hắn đã thấy hạnh phúc vô cùng.
Thấy nương tử vẫn như cũ thấp đầu, ăn bát cháo bát bảo, thấy hắn tới gần cũng không hề phản đối, Độc Cô Thanh Ưng trong lòng không khỏi reo mừng.
Hai người không trao đổi lời nào, nội phòng im ắng, tràn ngập một bầu không khí ám muội, cảm nhận được sức nóng trong ánh mắt hắn, vẫn thủy chung hướng vào nàng, không hiểu sao, lòng của nàng dâng lên cảm giác hồi hộp khôn tả.
Nam nhân ngồi đó vẫn nhất quyết không nói lời nào, cứ hướng tầm nhìn mãnh liệt như vậy vào nàng, nhất thời làm cho nàng xấu hổ đến nỗi tay chân luống cuống, ngay cả cầm bát cháo cũng không muốn xong, run run muốn đổ.
Ngay lập tức, đại chưởng trước mặt nhanh nhẹn chụp đôi tay thon mềm của nàng để bát cháo không bị đổ vào người nàng.
Quan Ngọc Nhi giật mình nâng mâu quang, bốn mắt giao nhau, ánh mắt e lệ của nàng đang chống chọi cùng ánh mắt nồng cháy của hắn.
Nàng không thích bị hắn nhìn thấy dáng điệu xấu hổ, mặt đỏ bừng của mình, cũng cùng lúc trong lòng hỗn loạn, muốn rút tay về, lại bị nắm quá chặt, không thể rút ra.
“Làm gì vậy? Buông ra!”
Thật vất vả mới được nắm tay nàng, hắn đương nhiên là không dễ dàng buông tay, hơn nữa xét biểu tình của nương tử tuyệt không có ý gay gắt, ngoài ra còn được lửa lòng tiếp sức, có cơ hội mà không thừa cơ được một tấc lại tiến thêm một thước, chẳng phải đáng tiếc lắm ru?
“Bàn tay nương tử thật mềm mại mịn màng nha.” Hắn cười hì hì miêu tả.
Nàng nghe xong vừa tức giận lại vừa buồn cười, người này nói chuyện thẳng như ruột ngựa a, không hề biết quanh co lòng vòng, cứ như vậy mà bày tỏ tình cảm với nàng.
Liếc hắn một cái, nhưng vẫn để yên tay cho hắn nắm, không hề giãy dụa. Dù sao giãy dụa cũng vô dụng, người này chính là mặt dày mà, nhưng dù sao….cũng không hẳn là kẻ đáng ghét.
Được nương tử thỏa hiệp, hắn vui như nhặt được đồ quý, vui sướng lộ hẳn ra mặt, bàn tay thô kệch rắn chắc cứ nắm lấy đôi tay thon mềm nhỏ nhắn, cứ như vầy mà nói, không chừng ngày kìa là có thể động phòng a.
“Chỉ cho sờ tay, không cho phép sờ chỗ khác.”
Hắn gật đầu liên tục. “Hảo, chỉ sờ tay, chỉ sờ tay”
Hôm nay sờ tay.
Ngày mai sờ chân.
Ngày kia hẳn là có thể hôn được khuôn miệng anh đào nhỏ xinh, cứ thuận lợi như vậy, nói không chừng ngày kìa là có thể động phòng.
Nhất thời nghĩ đến động phòng, hắn liền động tâm, mơ màng mộng tưởng, chờ mong giờ phút được ôm mĩ nữ trong lòng, cho dù bị thiên đao vạn quả cũng cam tâm. (BS: quả có nghĩa là bị róc thịt a, tóm lại câu này là ý dù bị ngàn đao róc thịt cũng cam tâm, dịch ra không hay nên mình giữ nguyên văn)
Đừng thấy hắn đại quê mùa, dáng bộ giống như cái gì cũng không để ý mà lầm, kì thật rất biết tính toán và có quyết tâm.
Tựa như chim non lần đầu tiên mở mắt nhìn thấy bất cứ động vật nào liền nhận định ngay đó là mẫu thân, hắn cũng vậy, đêm thành thân đó nhìn thấy nàng như lần đầu tiên mở mắt, đã liền nhận định nàng ngay lúc đó. (BS: bó tay Ưng ca, ví dụ gì mà coi Nhi tỷ như mẫu thân vậy)
Nữ nhân khác hắn không tưởng đến, chỉ tưởng một mình nàng mà thôi.
Chỉ cần nàng liếc mắt một cái, hồn phách hắn đều bị câu dẫn. (BS: dụ dỗ, lôi kéo; vẫn là để nguyên văn hay hơn)
Nàng ngượng ngùng cúi đầu, đôi tay nhỏ nhắn được bao bọc trong lòng bàn tay to lớn, thực ấm áp nha.
Trong tâm cảm nhận rõ, hắn đối với nàng thực tốt, nếu không có Ngô phu nhân nói cho nàng hay, đến bây giờ chắc nàng vẫn không biết, nguyên lai ba ngày đêm ròng rã khi nàng mê man, đều là hắn tận tâm chiếu cố, thức trắng không ngủ ngồi cạnh bên lau mồ hôi, đắp khăn cho nàng.
Phần tâm ý này thật làm cho nàng ấm lòng.
Khâu hài, làm kiệu, nấu cháo, hầu hạ là chuyện thê tử nên làm, hắn thì trái lại, làm cho nàng nguyên bản đánh chết cũng không thuận theo ý hắn, giờ đã dần dần dao động.
Hắn đối tốt với nàng như thế, chỉ cần nàng yêu cầu gì, hắn lập tức làm theo. Hắn hẳn là thật sự có tâm ý với nàng.
“Tướng công”
Độc Cô Thanh Ưng không khỏi kinh hỉ, đây là lần đầu tiên nàng mở miệng gọi hắn tướng công, vui sướng ngập lòng, vội vàng đáp lại.
“Chuyện gì, nương tử?”
“Thiếp có một chuyện muốn nhờ chàng giúp.”
“Nàng cứ nói, chuyện gì ta cũng đáp ứng hết.” Hắn rất là cao hứng, buột miệng nói ngay, lời vừa thốt ra, trong lòng liền cảm thấy bất an, khẩn trương bổ sung thêm một câu. “Trừ bỏ việc nàng hưu ta.” (BS: ly hôn ạ)
Nàng bất ngờ, không kiềm được cười nhẹ một tiếng.
Ôi, nam nhân này nha, bản tính rất thật thà, làm nàng không thể nhịn cười được mà.
Hưu hắn? Nàng còn không có ý nghĩ như vậy đâu.
Xưa nay chỉ có thê tử lo lắng bị trượng phu hưu, tướng công nàng lại sợ hãi cầu xin nàng đừng huu hắn.
Thấy nương tử cười, trong lòng hắn như nở hoa.
“Nương tử cười đẹp quá, thật mê người.”
Hắn cực kỳ yêu lúm đồng tiền của nàng, so với ngàn vạn đóa hoa trên đời, vẫn là của nàng đẹp hơn hẳn. Đây là lần đầu tiên ở trước mặt hắn cười xinh
đẹp như thế, thật là làm cho toàn thân hắn bay bổng phiêu bồng.
Hắn chỉ biết chiếu theo sự thực mà khen ngợi nàng, tuy nhiên lại làm mặt nàng ửng đỏ.
Nhẹ nhàng thu hồi lại nụ cười, dung nhan kiều diễm chuyển sang u buồn.
“Trước khi cùng tướng công thành thân, thiếp vốn ở tại Hàng Châu, bất hạnh lâm vào hoàn cảnh nghiệt ngã, bị ác nhân bắt đi, bức bán làm thiếp, sự việc tới đây hẳn tướng công đã rõ.”
Độc Cô Thanh Ưng gật đầu, nghĩ đến nương tử chịu
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




