watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 06:28 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4314 Lượt

chân tay, vo người lão Triệu thành 1 cục tròn như quả bóng người ý, hình như đây là tuyệt chiêu của Ưng ca, mỗi lần Ưng ca ra tay thường hay xuất tuyệt chiêu này lắm)

Khi hắn ra tay, xương cốt của Triệu chưởng quầy vang lên răng rắc làm mọi người chấn động.

Quan Ngọc Nhi đứng sau cửa, sững sờ nhìn màn trừng phạt kinh dị đó.

Những người ngoài sân chính là đám ác nhân đã bắt giữ nàng, giam cầm nàng, lúc đó đám hung thần ác sát bao nhiêu thì nay lại nhu nhược, sợ hãi bấy nhiêu, kẻ nào kẻ nấy toàn thân đều run rẩy không ghìm nổi, sợ hãi túm tụm một góc với nhau, trố mắt nhìn cảnh nam nhân trước mặt dường như không cần vận sức mà chỉ trong phút chốc biến lão đại của bọn họ thành ra một nhân cầu.

Mọi người sợ tới mức xanh xám cả mặt mày.

Có kẻ lén lút tính trốn vì nghĩ ở đây có nhiều người sẽ không ai để ý tới hắn.

Độc Cô Thanh Ưng không thèm liếc mắt, tích tắc rút đai lưng lão Triệu, vung tay lên, đai lưng thoáng chốc như linh xà sống động, cuốn lấy chân người nọ, tươi sống tha trở về.

“Muốn chạy trốn? Không dễ dàng như thế đâu.” Độc Cô Thanh Ưng, một tay bắt lấy chân người nọ, quăng mạnh hắn ra trước mặt, lửa giận phừng phừng.

“Oa…tha mạng! Đại hiệp! Tha mạng nha!”

Độc Cô Thanh Ưng không nói thêm lời nào, một lần nữa xuất chiêu, đem tên hán tử thân ngũ thước bẻ quặt lại thành một nhân cầu nữa, rồi quăng qua một bên.

Một đám nam nhân, đầu-mông lẫn lộn, miệng sùi bọt mép, trợn mắt trắng dã, một đám hán tử đều sợ đến mức hồn phi phách tán, chắp tay lạy rối rít, không ngừng quỳ gối dập đầu van xin. (BS: hihihi, tại bọn họ quỳ lạy rối rít, liên tục chổng mông dập đầu xin tha mạng nên mới có cảnh này)

“Tha mạng a đại hiệp!”

“Chúng ta có mắt như mù, thỉnh cầu đại hiệp khai ân tha thứ!”

“Chúng ta không dám nữa!”

Biết không đủ sức đối chọi, chỉ còn lại duy nhất đường tử nên tất cả đều cố sức dập đầu trước

mặt hắn, cầu xin lòng từ bi mà tha cho họ.

“Người mà các ngươi nên dập đầu tạ tội là nương tử của ta.”

Độc Cô Thanh Ưng vừa dứt lời, đám nam tử đang quỳ lạy nhất loạt đều quay đầu nhìn về phía Quan Ngọc Nhi, làm cho nàng bất giác nghẹn thở.

Cả đám hán tử nối đuôi nhau lết lết đến trước mặt nàng, rồi quỳ gối dập đầu lạy liên hồi.

“Tha mạng nha, cô nãi nãi!”

Lúc trước, đám ác nhân này còn giương nanh múa vuốt hoành hành bá đạo, hiện tại như bầy chuột nhắt, gương mặt tái nhợt, hướng phía nàng khóc rống xin tha mạng.

Độc Cô Thanh Ưng, vẻ mặt đang âm trầm nhưng khi hướng về phía nàng, vẻ sát khí thoáng chốc biến mất không còn chút tăm hơi.

“Ta giúp ngươi giáo huấn những người này, không biết ngươi có cao hứng chút nào không?” Hắn cố ý dùng ngữ điệu ôn nhu, lấy lòng hỏi, chỉ sợ tình cảnh nãy giờ dọa nàng sợ hãi.

Cao hứng?

Quan Ngọc Nhi nhìn đám người này, lại hồi tưởng đến một tháng qua đã phải chịu đựng nhiều ủy khuất, có những đêm sợ hãi tột cùng không dám ngủ, ngày ngày sống giữa sợ hãi, nàng như thế nào bây giờ lạ

lại có thể cao hứng được?

Cho dù giáo huấn những người này thì thế nào? Nương của nàng rốt cuộc cũng không thể sống lại, đệ muội của nàng cũng không biết lưu lạc phương nào, thật là thống khổ!

Đôi mắt buồn sa xuống, lệ cũ chưa kịp khô, lệ mới đã tuôn trào, từng giọt từng giọt rơi rơi rất thương tâm.

Nàng khóc.

Độc Cô Thanh Ưng cứng người lại, hoàn toàn không biết phải làm gì, hàng ngàn ý nghĩ lướt qua, thần kinh căng lên, nghĩ tới nghĩ lui, chỉ còn một cách, chính là trừng trị tên đầu sỏ để nàng hả giận.

Cố gắng dứt ánh nhìn khỏi đôi mắt buồn đẫm lệ, hắn nhìn trừng trừng vào bọn chúng đầy sát khí, càng làm cho bọn chúng thêm phần kinh hoảng, ra sức dập đầu lia lịa.

“Tha mạng nha! Chúng ta đã làm sai rồi!”

“Cô nãi nãi! Ngươi…..ngươi đừng khóc!”

“Chúng ta lần sau không dám nữa!”

Quan Ngọc Nhi nước mắt rơi như mưa. “Ta không cần các ngươi quỳ lạy! Các ngươi mau cút hết đi!”, đau khổ bưng lấy mặt, nàng quay gót quay trở vào phòng.

Ôi, nhìn mỹ nhân như hoa như ngọc đau đớn thương tâm, đúng là đau lòng người mà, tựa như hàng ngàn mũi dao đâm vào ngực, toàn là do lũ người thối tha này ban tặng. Gương mặt Độc Cô Thanh Ưng thâm trầm, hung hăng nhìn thẳng vào đám hán tử hèn hạ, hắn bẻ các đốt ngón tay kêu răng rắc, khanh khách cười vang.

Chỉ trong thoáng chốc, tiếng heo kêu thảm thiết nổi lên khắp bốn phía, hắn làm cho từng người từng người thành nhân cầu, trực tiếp hạ thủ từng tên, không tên nào may mắn thoát khỏi.

Nàng rất rất đau lòng, lệ tuôn như suối.

Cũng không biết bao lâu, trong người mệt mỏi, tựa hồ như toàn thân mất sức, nàng nhẹ người nằm lên giường hỉ, trong phút chốc mơ mơ màng màng đi vào giấc ngủ.

Được ngủ một giấc dài, không mộng mị, khi tỉnh lại, tinh thần nàng đã tốt hơn nhiều.

Cả ngày hôm qua, nàng chưa được ăn tí gì, thoang thoảng có mùi đồ ăn, bụng nàng bất giác kêu lên thành tiếng. Nàng vội ngồi dậy, đang lúc hoang mang nửa mê nửa tỉnh, cửa phòng bị nhẹ nhàng đẩy ra.

“A, ngươi đã tỉnh rồi **.”

Một vị đại thẩm bưng bát cháo tiến vào, vừa thấy nàng liền tươi cười khả ái tiêu sái.

Gặp đối phương là một vị phu nhân, hơn nữa hòa ái dễ gần, làm cho Quan Ngọc Nhi yên tâm không ít, đồng thời cũng dùng thái độ hòa nhã mà đáp lại.

Đại thẩm đem cháo cùng nước ấm đặt lên bàn, rồi cười nói “Ngươi tối qua cũng chưa ăn cơm, chắc chắn là đói bụng lắm rồi, đến đây nào, rửa mặt mũi, chải đầu, rồi ăn chút cháo cho ấm bụng nhé!” Thấy vẻ mặt ngơ ngác của Quan Ngọc Nhi, thẩm thẩm cười giải thích, “Ta là Lưu thẩm, chuyên cho thuê phòng trọ, Ưng gia thuê phòng này của ta để ở, tạm thời dùng làm phòng hỉ, phu nhân cứ việc an tâm nghỉ ngơi.”

Quan Ngọc Nhi nghe xong, thấy an lòng không ít, rồi cất tiếng hỏi, “Hắn đâu?”

“Phu nhân hỏi Ưng gia a, sáng sớm nay hắn đã đi đến nha môn rồi.”

“Đến nha môn?”

“Là vì tối hôm qua Ưng gia bắt được vài người, bọn chúng chuyên buôn bán dân nữ nhà lành, khẳng định cùng thổ phỉ có liên quan, hẳn là tỉnh thành lân cận cũng đang truy nã bọn chúng, nên Ưng gia đưa chúng đến nha môn lĩnh thưởng.”

Nói đến đây, dường như không nhịn được, Lưu thẩm giơ ngón cái lên.

“Thật là bội phục Ưng gia, những người đó a, trước giờ chuyên làm điều xằng bậy, nhiều người trong thành có oán không dám đòi, có khổ không dám báo, không ai dám đụng chạm đến Triệu chưởng quầy cùng nhóm người kia, vậy mà chỉ trong phút chốc, bất chấp tất cả, Ưng gia liền bắt giữ những người đó, thật sự là hả lòng hả dạ.”

Hắn đem bọn người đó đến nha môn, không phân phó ai giám sát ở đây, nàng có thể đào tẩu?

Hơn nữa hiện tại hắn đến nha môn, nhân lúc này nàng có thể lợi dụng cơ hội mà rời khỏi đây?

Quan Ngọc Nhi suy tính, vạch kế hoạch, nghĩ rằng trong thời gian ngắn, Độc Cô Thanh Ưng hẳn là sẽ không mau chóng quay lại, nếu nàng muốn trốn thoát, trước tiên là phải ăn cho no bụng đã.

Nghĩ là làm, nàng nhanh chóng rửa mặt chải đâu, đi đến trước bàn, ngồi xuống, cầm lấy đũa, ăn cháo cùng đồ ăn. Nhân lúc nàng đang ăn, Lưu thẩm đi đến giường sắp xếp mền gối, vừa làm vừa nói.

“Ưng gia mỗi hai tháng thì đến thành này một chuyến, thuê phòng của ta ở, không ngờ lần này lại để cưới nương tử, đại thẩm thật là mừng cho các ngươi ….úi…?

Quan Ngọc Nhi dừng đũa, quay đầu lại nhìn Lưu thẩm, thấy trên mặt thẩm thẩm có nét xấu hổ.

“Không có gì, không có gì.”

Lưu thẩm như là đang che giấu gì đó, bất chợt nhìn thấy bị đan trên tay thẩm thẩm (BS: cái mền), Quan Ngọc Nhi lập tức tỉnh ngộ, nhẹ giọng nói “Đêm qua, chúng ta không hề động phòng.”

Nàng hiểu được, Lưu thẩm vì không thấy lạc hồng cho nên trong lòng kinh ngạc. (BS: hihihi, bạn nào đọc nhiều chắc cũng biết đây là gì, dành cho bạn nào chưa biết, ngắn gọn thôi, là dấu tích để lại của virgin sau khi động phòng)

Sự nghi hoặc lẫn bối rối trên mặt Lưu thẩm khi nãy liền tan biến, bà gật gù “Đúng rồi, trí nhớ của ta thật tệ a, đêm qua Ưng gia đi đánh bọn người xấu, chắc chắn là mệt muốn chết rồi, không quan hệ gì, không quan hệ gì, động phòng đêm nay cũng được mà.” Nói xong, liền trải lại mền hỉ lên giường.

Nàng sẽ không cùng hắn động phòng.

Quan Ngọc Nhi thấp đầu, trong lòng suy nghĩ, dự tính lát nữa sẽ trốn đi, đương nhiên, việc này không thể nói cho Lưu thẩm.

“Thẩm thẩm a, ta có thể nhờ người giúp một việc hay không?”

“Phu nhân, xin đừng khách khí, có việc gì, cứ nói một tiếng, ta sẽ giúp ngay.”

“Đa tạ, người có thể cho ta mượn một bộ xiêm y đơn giản không, bởi vì ta không có bộ y phục nào khác để thay cả.” Muốn chạy trốn, trước hết nàng phải thay bộ y phục tân nương lộ liễu này ra đã.

“Không thành vấn đề, không thành vấn đề, nếu phu nhân không ngại, có thể mặc đỡ xiêm y của nữ nhi ta!”

“Đa tạ”

Có xiêm y đơn giản, làm gì cũng sẽ dễ dàng hơn.

Nàng vừa ăn xong, liền thấy Lưu thẩm đem tới hai bộ trang phục nữ nhân, còn nói muốn đem nước nóng cho nàng tịnh thân (BS: tắm), nhưnng nàng đành từ chối.

Cuối cùng, thật rất vất vả nàng mới nói khéo cho Lưu thẩm ân cần, hiếu khách để nàng lại một mình, tính ra cũng đã mất một khoảng

Trang: [<] 1, 2, 3, [4] ,5,6 ,20 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT