|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
thòi gian không ngắn, khả năng Độc Cô Thanh Ưng sắp trở về rất cao. Nàng nhanh chóng thay đổi xiêm y, mặc vào bộ trang phục mộc mạc, búi mái tóc dài óng ả mượt mà, dùng khăn bao lại, trông dáng vẻ của nàng lúc này cứ như một thôn cô (BS: dịch đơn giản là gái quê ý, bởi vậy để thôn cô nghe cho có vẻ thần bí)
Thừa dịp Lưu thẩm và con gái bận bịu ở nhà bếp, nàng len lén ra ngoài, đi thẳng đến cổng chính, nhẹ nhẹ nhàng nhàng mở cửa, lẻn ra ngoài không một tiếng động.
Đi từ ngõ nhỏ ra đường lớn, nhìn xung quanh, không có chút gì quen thuộc, nàng liền hỏi thăm một người qua đường, cuối cùng cũng hiểu ra mình bị Triệu lão đại cùng bọn chân tay đưa đến đây, gọi là Ngọc Thành trấn, chỗ này rất là xa.nhà nàng.
Từ đây về đến nhà nàng ở Hàng Châu, đường xá thật xa xôi cách trở, nàng phải suy tính kỹ càng mới được.
May mắn làm sao, khi thành thân, trên người nàng có vài món trang sức, lúc lén trốn khỏi nhà trọ, nàng cũng thuận tiện cầm theo, nếu đem cầm mấy món này, hẳn là có thể được không ít bạc.
Tuy rằng không biết rõ Độc Cô Thanh Ưng là người thế nào, nhưng hôm qua hắn đã cứu nàng, hẳn cũng không phải là người xấu, chắc chắn sẽ không so đo, tính toán ít trang sức mọn này với nàng.
Cùng lắm thì chờ nàng hồi gia, sẽ tìm cơ hội trả lại cho hắn sau cũng được.
Vận khí của nàng quả là tốt, cầm trang sức xong, vừa lúc gặp được đoàn thương nhân chuyên vận chuyển hàng và đưa người tới phương Nam
Trên mã xa (BS: xe ngựa) ngoài nàng ra còn có rất nhiều lão nhược phụ nhụ 0, tất cả ngồi túm tụm cả lại, tuy rằng rất bất tiện và khó chịu nhưng ít ra cũng là có bạn.
Xe ngựa từ từ ra khỏi thành, lăn bánh trên đường cái quan, Quan Ngọc Nhi cùng mọi người chen chúc trên xe, chừng nào mệt thì ngủ gà gật, chừng nào đói thì ăn tạm bánh bao nguội lạnh đã chuẩn bị sẵn từ trước, thật mệt nhọc nha.
Mấy ngày đầu tiên, xe khá êm ả, nhưng sau ngày thứ ba vừa đi tới núi Tử Lộ, đường đi trở nên xóc nảy rất nhiều.
Quan Ngọc Nhi say xe dữ dội, bao tử co thắt, không ngừng nôn mửa, khổ sở không nói ra lời.
Chạng vạng, thương đội dừng lại, quyết định tạm thời nhóm lửa nghỉ lại ở bên dòng suối, nhờ đó nàng mới có cơ hội nghỉ ngơi lấy lại chút hơi sức.
Xuống xe ngựa, nàng đi ra bờ suối rửa mặt, được dòng nước mát lành vỗ nhẹ vào mặt tất cả mệt nhọc dường như đẩy lui.
“Quan cô nương, ngươi có khỏe không?”
Quan Ngọc Nhi ngước mặt, thấy một nam tử, ngày thường luôn nhã nhặn tuấn lãng đang đứng ở một bên, nàng nhận ra đó là đại đương gia của thương đội – Lí Mạo Duẫn.
Nàng đứng lên, thấp đầu nhẹ giọng trả lời, “Ta khỏe lắm, cảm tạ Lí công tử quan tâm.”
Lí Mạo Duẫn đã chú ý đến nàng từ lâu, tuy rằng nàng cố ý che dấu, ăn mặc thật giản dị, nhưng vẫn làm cho hắn không thể tự chủ được mà luôn để ý đến nàng.
Giờ được nhìn thấy nàng đem mặt tẩy tịnh, được thấy rõ ràng vẻ kiều tư diễm dung của nàng.
Thấy ánh mắt nhìn chăm chú của hắn, Quan Ngọc Nhi thập phần không được tự nhiên, nàng cảm tháy Lí công tử có chú ý đặc biệt tới nàng. Đi cùng nhóm thương nhân, không chỉ có một mình nàng là nữ nhân, nhưng Lí công tử lại chiếu cố đặc biệt tới nàng, không muốn bị chú ý quá nhiều như vậy, cho nên nàng cẩn thận bào trì khoảng cách với Lí công tử.
“Cô nương đang trên đường hồi hương phải không?”
“Đúng vậy.”
“Tại hạ thấy hình như sắc mặt cô nương không được tốt lắm, chen chúc chật chội cùng mọi người, ắt hẳn rất khó chịu, hay là ta an bài cho cô nương đến đoàn xe ngựa đằng trước, xe lớn hơn, muốn nằm muốn ngồi đều thuận tiện hơn nhiều.”
“Cảm tạ hảo ý của công tử, tiểu nữ tâm lĩnh (BS: biết ơn), nhưng ta ở cùng mọi người cũng quen rồi”
Sau khi đáp lời Lí công tử , Quan Ngọc Nhi liền xoay người cất bước, làm cho Lí Mạo Duẫn hụt hẫng, ngay cả cơ hội được cùng nàng trò chuyện cũng không có chỉ có thể tro mắt nhìn theo bóng lưng của giai nhân, cứ đứng ngây ngốc mà nhìn theo.
“Đừng nhìn nữa, nước miếng chảy tùm lum kìa, người ta đã đi rồi, còn nhìn cái gì?” Lí Mạo Vinh thăm dò bước tới, vỗ vai hắn vừa cười vừa nói, cũng đưa mắt theo hướng nhìn của hắn.
Lí Mạo Dẫn liếc hắn một cái sắc như dao “Muốn nghỉ ngơi thì ra kla mà nghỉ, đừng làm phiền ta.” (BS: nam tử cũmg bày đặt liếc, hứ….)
“Đó là ta quan tâm ngươi nha, đại ca.” Lí Mạo Vinh cố tình bĩu môi, chỉ về hướng Quan Ngọc Nhi “Đại ca coi trọng nữ nhi kia à?” (BS: chứ gì nữa, heheheh, ta khoái chọt)
“Nhiều chuyện.”
“Ha…ha….Không thể tin được, đi chuyến nam hạ này, đại ca cư nhiên động phàm tâm, đối với rất nhiều thiên kim tiểu thư thì đại ca đều chướng mắt, nguyên lai đại ca thích thôn cô nha.”
“Nàng không phải là thôn cô bình thường.”
“Sao đại ca biết?”
“Khí chất của nàng cùng các cô nương khác không giống nhau.”
“Nha? Không giống thế nào?” Lí Mạo Vinh tò mò hỏi.
“Mấy ngày qua, ta đã quan sát nàng rất kỹ càng, mỗi khi chúng ta dừng mã xa, phân phát lương thực cho mọi người, các thôn dân đều như ong vỡ tổ nhao nhao tới nhận, còn nàng thì cứ lẳng lặng ở một bên chờ đợi, đợi cho mọi người lĩnh xong hết, mới tiến tới nhận, hơn nữa khi nhìn cái miệng nhỏ của nàng khiết (BS: ăn), cử chỉ thập phần tao nhã, không thấy chút nào là hành vi của thôn cô cả.”
“Hắc, nghe những lời huynh vừa nói, hình như cũng đúng nha.”
“Không những vậy nàng còn luôn chiếu cố người khác, dìu già dắt trẻ, chính mình khiết vẫn chưa no, vẫn đem thức ăn chia sẻ cho lão nhân gia hoặc tiểu nhụ nhi, ta hỏi qua, nàng cùng những người đó, hoàn toàn không có chút quan hệ gì.”
Lí Mạo Vinh gật gù. “Nghe qua, quả thật thấy cô nương này quả có khí chất hơn người.”
“Các ngươi nói ai a?”
Một tiếng nói thanh thúy dễ nghe từ phía sau hai huynh đệ truyền đến, vừa nghe thấy tiếng quay lại đã thấy người, Hướng Tịnh Tuyết đi đến bên cạnh hai huynh đệ, tò mò hỏi.
Ngày thường nàng luôn vui vẻhoạt bát nhanh nhẹn. Cùng với các tiểu thư khuê các bình thường khác có chút bất đầu, nhưng cùng với nam nhi thì lại hào sảng vô cùng.
“Đại biểu ca, nhị biểu ca, ta tìm các ngươi đã lâu, hai ngươi trốn ở đây chi vậy?”
“Lý do tại sao trốn ngươi để ý làm gì, rốt cuộc cũng bị ngươi tìm được rồi.” Lí Mạo Vinh chọc nàng.
“Hướng Tịnh Tuyết liếc hắn một cái, rồi quay qua hỏi đại biểu ca.
“Các người vừa nói tới vị cô nương có khí chất hơn người nào đó đó?”
“Người mà chúng ta nói tới là Quan cô nương, không phải nói ngươi.” Lí Mạo Vinh chĩa mỏ qua đáp.
“Thối Lí Mạo Vinh, ngươi muốn chết à, dám chọt ta.”
Nàng bậm môi, phùng má, nhướng mày trừng mắt nhìn hắn, Lí Mạo Vinh thấy vậy càng cười vui vẻ.
“Nhìn coi, vừa nói ngươi một câu, liền giương nanh múa vuốt, ngươi nên học Quan cô nương, ôn nhu một chút mới giống nữ nhi.”
“Hứ, nàng chỉ là một thôn cô bình thường.”
Cho dù là thôn cô, nhưng người ta vẫn được hoan nghênh hơn, nhìn xem, nam nữ lão ấu, mọi người ai cũng đều thích nàng.”
“Ai nói mọi người? Ta không nằm trong số đó.”
“Quan Ngọc Nhi không trêu chọc ngươi, tại sao ngươi lại không thích nàng?”
“Tuy nàng không trêu chọc ta, nhưng người thì lại chọc tới ta.”
“Nha, ta đã hiểu, nguyên lai ngươi đang uống dấm chua nha! Vậy sao không nói sớm, ngươi yên tâm a, so sánh ngươi với nàng, ta thích biểu muội ngươi nhiều hơn một chút.” (BS: uống dấm chua: đại để là ghen tỵ đó mà)
“Lí Mạo Vinh, ngươi muốn chết a!”
Đứng là oan gia, vừa đụng mặt, nói không quá hai câu đã bắt đầu đấu võ mồm, Lí Mạo Vinh luôn luôn thích chọc ghẹo biểu muội này, nhìn bộ dáng nàng thở phì phò tức giận, càng làm hắn thập phần khoái trá.
“Các người đừng ầm ĩ, thiên thanh bạch nhật, thật là không ra thể thống gì cả.” Lí Mạo Dẫn mở miệng ngăn lại.
Hướng Tịnh Tuyết dẩu miệng kháng nghị, “Đại biểu ca, là hắn khi dễ ta trước.”
“Nhị đệ chỉ muốn đùa với ngươi, đi thôi, quay về xe thôi.” Nói xong, liền xoay người bỏ hai người lại, quay về mã xa.”
Hướng Tịnh Tuyết bất lực, chỉ biết tức giận đùng đùng quay lại với nữ quyến trên mã xa.
“Xảy ra chuyện gì? Tịnh Tuyết, xem vẻ mặt tức giận của ngươi kìa.” Một phu nhân trung niên khoảng chừng bốn mươi tuổi phong vận rất u nhã cất tiếng hỏi.
“Còn không phải do tên Lí Mạo Vinh đáng ghét kia hay sao, mỗi lần gặp đều chọc ghẹo nữ nhi không à.” Nàng đem chuyện hồi nãy nói cho mẫu thân nghe.
“Nha?” Hướng mẫu để lộ ánh mắt lấp lánh sáng ngời, vui vẻ nói “Xem ra nhị công tử đối với rất ngươi rất có ý tứ.”
Hướng Tịnh Tuyết vừa nghe xong, lập tức kháng nghị, “Nữ nhi không thích hắn, lúc nào cũng buông lời chọc ghẹo, phiền chết a”
“Im miệng!”
Mẫu thân đột nhiên nghiêm giọng, làm cho nàng co rúm người lại “Dạ, nương”
“Hành trình lần này đến Hàng Châu kéo dài ít nhất cũng hơn nửa tháng, nương thật sự rất vất vả mới thuyết phục được Lí gia cho mẹ con ta đồng hành, trên danh nghĩa là đi Hàng Châu tìm người, nhưng thật chất là tạo cơ hội cho người nhân dịp tốt này mà tiếp cận hai huynh đệ Lí gia. Hy vọng đem ngươi gả cho một trong hai người đó, chỉ cần như vậy, gia tài bạc triệu của Lí gia sẽ nằm trong tay hai mẹ con ta.”
Hướng Tịnh Tuyết
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




