|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
“Éc…” lên một tiếng.
Độc Cô Thanh Ưng chậm rãi xoay người, phóng ánh mắt giết người vào tên thổ phỉ đang đứng đằng sau, gương mặt lạnh lùng đầy sát khí, rất giống Địa ngục Diêm la, làm gã thổ phỉ thốt lạnh đến xương.
“Ta đang bận nói chuyện, các ngươi mắc cái chứng gì mà nhào vào làm loạn?” Ngữ khí uy hiếp, tràn ngập mùi thuốc súng. (BS: ặc, từ ngày nguyên văn là của Mạc Nhan nha, ta không có chế)
“Ta…ta…đang là cướp mà” Thổ phỉ sợ hãi nhỏ giọng trả lời, so với giọng điệu hung hăng khí thế hồi nãy thật không giống là của cùng một người.
“Không thấy ta đang bận sao?”
“Hiện tại ta thấy rồi.”
“Đồ chết bầm các nguơi, không có việc gì ở đây cứ hô giết giết, ăn no rửng mỡ đi chọc ghẹo thiên hạ hả?”
“Đối, thực xin lỗi”
Độc Cô Thanh Ưng tiến lên một bước, tên thổ phỉ lại lùi một bước, vẻ mặt run run kỳ lạ.
Quan Ngọc Nhị hồi nãy bị dọa ba hồn bảy vía bay mất, giờ mới hoàn hồn, đứng ở ngay sau lưng hắn, vươn tay, tò mò rờ rẫm khắp người hắn! (BS: hé…hé…., Nhi tỷ trả miếng nà)
Không chảy máu.
Ngoại trừ quần áo ở bên ngoài bị rách, trên người hắn, ngay cả vết hằn cũng tuyệt nhiên không có.
Hắn đã từng nói qua, hắn là đao thương bất nhập, hôm đó nàng cũng đã từng dùng chủy thủ đâm hắn vài nhát mà hắn cũng đâu có chết.
Giờ phút này, Độc Cô Thanh Ưng phi thường, phi thường, phi thường bốc hỏa, nổi giận này cần phải được phát tiết, bọn thổ phỉ chết dẫm này cố tình đến làm chướng mắt hắn, quấy rầy cơ hội tâm sự của hắn cùng thê tử, vậy thì đừng trách vì sao hắn trút giận lên người chúng à.
“Ai các ngươi không bắt, lại đi bắt thê tử của ta, đúng là muốn gặp Diêm vương mà.”
Đôi mi thanh tú của Quan Ngọc Nhi chớp một cái, chen một câu. “Ta không phải là thê tử của ngươi.”
Cứng đờ!
Thoáng chấn động một phen như trời long đất lở, như vạn tiễn xuyên tâm thẳng vào tim Độc Cô Thanh Ưng, làm cho sắc mặt hắn xanh mét, so với người chết vẫn là khó coi hơn. (BS: tội Ưng ca quá, nựng nựng nà, thương thương nà, á….., Nhi tỷ bỏ tai ta ra, đau lắm a, ta không có luyện cái đao thương bất nhập à, hức…hức…bỏ tai ta ra…)
“Bay nà”
Một quyền quét tới, chỉ trong chớp mắt.mấy tên thổ phỉ không biết sống chết dám cười trộm đã bị đánh bay, từng tên từng tên một, chồng chất lên nhau thành một đống.
Nhóm người của Lí Mạo Duẫn nãy giờ đang tập trung hết lực lượng chiến đấu với đám đạo phỉ người đông thế mạnh, nhưng không bao lâu đã có dấu hiệu thua cuộc, cùng lúc phải bảo vệ hàng hóa cùng nữ nhân, thật không phải dễ a. Vậy mà đột nhiên, chỉ trong chớp mắt, các thanh đao trên tay đám thổ phỉ đều bị đánh rơi xuống đất, dường như là bị cái gì cấp đánh tới.
Nhóm Lí Mạo Duẫn vô cùng sửng sốt, chỉ thấy một nam tử lửa giận bừng bừng, chưởng quyền sở đánh, đám thổ phỉ bị đẩy lui, có tên bị đánh văng xuống núi, có tên bị đá bay lên trời.
Người này đi đến đâu, đám thổ phỉ như chẻ tre tới đó, tốc độ của hắn nhanh như quỷ mị, đến nổi không thể thấy được chiêu thức hắn ra tay, chỉ thấy trong thoáng chốc, đám đạo đã nằm rạp xuống.
Chưa bằng thời gian uống một chén trà nhỏ, đám đạo phỉ đã bỏ chạy trối chết, tên nào đủ sức thì chạy, chạy không nổi thì đi, đi không nổi thì bò, còn bò không nổi thì lết…lết…lết….. (BS: hehehe, được rồi ta nhận, đoạn bò và lết là do ta chế)
“Lão Thiên a, đó là ai vậy?”
“Thật là lợi hại nha, hoàn toàn đánh bằng tay không”
“Tốc độ hắn cũng thật nhanh nha!”
“Ôi Thiên à, đao chém vào hắn cư nhiên bị gẫy? Hẳn là hắn đao thương bất nhập ?”
“Trên tay hắn có ôm người nào kìa!”
“Di? Là Quan cô nương!”
Ngay trước mặt, mọi người đều chính mắt trông thấy vị cao nhân này ôm Quan Ngọc Nhi trong tay, khinh công
đi mất trong tích tắc. Một lúc lâu sau đó, tình cảnh vừa rồi đều lưu lại sự nghi ngại trong lòng mọi người. Nhưng rốt cuộc vẫn không hiểu sự tình thế nào cả.
Quan Ngọc Nhi ngồi trên một tảng đá to, hai tay che mặt, khóc rống.
“Không, ta không về.”
Lệ nàng rơi không ngừng, dáng ngọc đầy thương tâm, thật vất vả đào tẩu, mới được vài ngày yên ổn, lại gặp bọn đạo phỉ.
Độc Cô Thanh Ưng mím môi, thâm trầm lẳng lặng ở một bên, vẻ mặt dũng mãnh phi thường hồi nãy biến mất tự lúc nào, hiện tại hắn gấp đến độ không biết làm thế nào cho phải, chỉ biết giương đôi mắt cam chịu nhìn nàng khóc.
Giơ tay, ngây ngốc muốn giúp nàng lau nước mắt, bàn tay nhỏ bé không chút cảm kích gạt tay hắn ra.
“Ta nói là ta không về với ngươi đâu, có nghe rõ chưa.”
“Chúng ta đã bái đường, nàng là thê tử của ta mà” Hắn kiên trì.
Nàng cắn môi, đôi mắt đỏ hoe đẫm lệ oán hận nhìn hắn, nhưng trong lòng vẫn hiểu lời hắn nói là sự thật, mặc kệ là nàng tự nguyện hay bị ép buộc, nàng cùng hắn đã thật sự thành thân.
Nhớ đến sự thật đó, trong lòng đau xót, càng thêm thương tâm khôn xiết.
Tự dưng bị người ta đem đi bán, bị người ta mua về làm lão bà, đã bái đường, dù không tự nguyện, nàng với hắn đã thành vợ chồng, chỉ có điều là chưa động phòng mà thôi. (BS: lão bà – vợ, lão công – chồng; mình thấy từ này hay nên giữ lại)
Vì sao mệnh nàng lại khổ như thế, cư nhiên bị gả cho một nam nhân xa lạ, trong lòng có những lời ủy khuất khó nói thành lời, mà nam nhân này còn ở bên diễn bộ mặt đau khổ nữa chứ. Thật là chướng mắt mà!
“Nam nhân đều như vậy, chỉ biết khi dễ nữ nhân”
“…”
“Ta là bị buộc thành thân.”
“…”
“Ta muốn trở về nhà”
“…”
Nhìn nàng khóc lóc lê hoa mang vũ bộ dáng, làm vẻ mặt căng thẳng của hắn càng thêm phần trầm trọng.
Hắn phải nhanh chóng nghĩ cách dỗ nàng.
Nhưng mà…dỗ làm sao?
Tuy hắn võ công cao cường, nhưng lại không biét nói làm sao khi đối phó với nước mắt thê tử!
Hắn trời không
sợ, đất không sợ, thật vất vả mới cưới thê, kết quả thê tử không chịu nhận nợ, lúc này còn khóc lóc sướt mướt, làm cho hắn thấy thật thương tâm.
Tính lau nước mắt cho nàng, vừa giơ tay, đã bị nàng gạt ra, không cho phép hắn đụng vào.
Muốn nói vài câu dỗ dành nàng, tự hỏi mình cả buổi, rốt cuộc cũng không thể nào phun được một câu.
Cuối cùng, việc duy nhất hắn có thể làm là lẳng lặng canh giữ ở một bên, nàng đi, hắn liền đi theo, nàng dừng, hắn cũng dừng, chỉ biết nhắm mắt theo đuôi nàng.
“Đừng có đi theo ta!” Nàng tức giận cảnh cáo.
“Nàng là thê tử của ta!”
Hắn vẫn là chỉ biết lặp lại câu đó, ý tứ là, hắn sẽ không để thê tử của hắn một mình tại núi non hoang dã này, rất nguy hiểm a, mặc kệ nàng muốn đi đâu, hắn cũng đi theo.
Quan Ngọc Nhi cắn môi, chà chà chân. Không để ý đến hắn, tiếp tục đi thẳng về trước. Hắn muốn đi cùng, mặc kệ hắn, tóm lại, nàng tuyệt không cùng hắn trở về.
Nàng mù quáng tiêu sái, cũng không nghĩ tới mình chỉ là một cô nương tay yếu chân mềm, không có thương hội bảo hộ, đã vậy còn mất hết hành lý, đường về gia hương đường xá xa xôi, biết tới năm nào tháng nào có thể đến nơi.
Giờ phút này, nàng vừa đói lại vừa mệt, mấy ngày liền bôn ba, vốn không được ngủ an ổn, hơn nữa trải qua cơn kinh hãi khi gặp lũ thổ phỉ vừa rồi làm cho nàng cả thể xác lẫn tinh thần đều hoàn toàn suy sụp.
Đi ở ngọn núi hoang vu này đã một lúc lâu, đừng nói người, ngay cả quỷ ảnh cũng chưa nhìn thấy, cũng không biết cách thị trấn có xa lắm hay không, cứ như vậy hạ sơn cũng không phải là biện pháp tốt.
Suy nghĩ một lúc, nhịn không được, nàng quay đầu lại, bóng người khôi ngô kia, vẫn như cũ yên lặng theo nàng.
Không biết tại sao, nhìn thấy hắn, nàng cảm thấy an tâm không ít a.
Cứ như vậy đi đã được một canh giờ. Đi đến chân đau ê ẩm, nàng liền ngồi xuống một tảng đá bên đường nghỉ ngơi.
Nhìn xuống chân mình, đôi hài nhỏ gần như đã hư hỏng hoàn toàn. Nàng hiện tại, vừa đói vừa khát lại vừa mệt.
Giống như đáp lại tiếng lòng của nàng, Độc Cô Thanh Ưng chuyền qua cho nàng một túi nước.
Khuôn mặt nhỏ nhắn đang mệt mỏi sửng sốt, ngẩn đầu nhìn gương mặt trầm mặc kia, lại nhìn bàn tay to ngăm đen của hắn đang cầm túi đầy nước đưa cho nàng.
Quan Ngọc Nhi ngập ngừng do dự, cuối cùng vẫn là không thể nhịn được cơn khát, nàng sợ hãi vươn tay cầm lấy, sau đó lại sợ hãi liếc hắn một cái.
Hắn xoay người tránh ra, để nàng có chút không gian riêng tư, đi đến một góc ngồi xuống.
Quan Ngọc Nhi nâng cao túi nước, tu ừng ực từng ngụm lớn.
Nước trong mát vừa trôi qua họng, nàng lập tức thấy thoải mái cực kỳ.
Lau đôi môi hồng bằng tay áo, đôi mắt lơ đãng ngắm nhìn xung quanh, phát hiện ra không biết tự bao giờ bên cạnh có một cái bao gì đó, nàng tò mò cầm lên mở ra, bên trong có một cái gói được bọc bên ngoài bằng giấy dầu, thoang thoảng mùi quế hoa.
Bàn tay thon nhỏ nhắn nhẹ nhàng gỡ từng lớp từng lớp giấy dầu, phát hiện ra bên trong là bánh quế hoa.
Đôi mắt huyền lại hướng về phía Độc Cô Thanh Ưng, hắn biết nàng đói bụng, nên đem thứ này đặt ở cạnh nàng, cho nàng lót dạ?
Nguyên bản, nàng vừa đói lại vừa mệt, chỉ cần có mấy cái bánh quế hoa đơn giản này cũng tựa như nắng hạn gặp mưa rào, tạm thời cũng có thể qua cơn đói.
Cái miệng nhỏ
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




