watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 06:28 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4343 Lượt

của nàng cắn từng miếng lương khô, cũng nhân cơ hội này vụng trộm đánh giá hắn.

Hướng ánh mắt có chút sợ hãi về phía bóng dáng khôi ngô anh tuấn đang ngồi đằng kia.

Nam nhân bờ vai to rộng, trên người phủ báo văn y (BS: bộ đồ màu da báo), thoạt nhìn cũng thập phần uy vũ khiếp người.

Từ bả vai ánh mắt lặng lẽ chuyển qua cánh tay mạnh mẽ, trên cổ tay có đeo băng vải đen. Nàng còn nhớ rõ cảm giác được vòng tay tráng kiện kia ôm ấp trong lòng, rất mạnh mẽ nhưng cũng tràn đầy sự âu yếm, ấm áp, phảng phất cảm giác mình nhẹ như lông hồng, nhỏ bé trong lòng hắn.

Hướng tầm nhìn lên trên một chút nữa, một mái tóc đen dài, cột lại bằng dây da đơn giản ở sau gáy, vài sợi tóc đi lạc rủ trên vai càng làm bật lên vẻ hoang dã không thể nào che giấu được.

Nhìn hắn bây giờ chẳng giống một cao thủ võ lâm một chút nào cả!

Vậy mà hồi nãy, đám đạo phỉ ở trước mặt hắn giống như giun dế, không phải dễ dàng bị đá văng, thì bị đánh bay, bàn tay ngăm đen to lớn kia ước chừng to gấp hai lần tay nàng.

Phảng phất nhận thấy ánh mắt nàng hướng vào mình, gương mặt kiên cường kia thình lình quay lại, vừa lúc khóa trục ánh mắt nàng.

Quan Ngọc Nhi lập tức e lệ quay mặt đi, thấp đầu không dám nhìn hắn.

Quá mất mặt a! Cư nhiên làm cho hắn phát hiện mình đang nhìn lén hắn? Không tự chủ được, hai má nàng nóng lên, tim đập thình thịch.

Độc Cô Thanh Ưng đứng lên, đi đến trước mặt nàng.

Nàng nghi hoặc mở miệng nhưng chưa kịp nói tiếng nào đã thấy hắn vươn đại chưởng (BS: lòng bàn tay to lớn, thật ra Ưng ca khá to cao, nên mỗi khi đề cập tới Ưng ca Nhi tỷ thường hay dùng từ đại kèm theo, vd: đại chưởng, đại vóc…), giơ ra trước mặt nàng.

Trong đại chưởng có đôi hài nhỏ nhắn xinh xắn, nàng ngẩng đầu nhìn lên người hắn, ngay lập tức phát hiện bộ y phục da báo trên người hắn rõ ràng thiếu mất một mảng.

“Thay đôi này vào, đôi nàng đang mang đã hư rồi.”

Người này cư nhiên chú ý tới hài của nàng đã bị hư, không mang được nữa, làm chân nàng đau! Chỉ trong chốc lát, hắn đã may cho nàng một đôi hài?

Cảm giác ấm nóng dâng lên trong tim nàng, nhìn đôi hài, đôi tay mảnh dẻ thon thả của nàng cứ nhè nhẹ vò vò vạt áo, do dự không biết có nên nhận hảo ý của hắn không.

“Giờ mang tạm đôi này, đến thành trấn, sẽ mua đôi hài mới thích hợp hơn”

Sợ nàng không thèm nhận, hắn cố gắng nhẹ giọng trấn an, cứ thế kiên nhẫn đứng chờ.

Nàng biết, hắn nói rất đúng, hài đã hư, cứ tiếp tục hành tẩu tại vùng núi non hiểm trở gập ghềnh này với đôi hài như vậy chỉ là chuốc lấy đau đớn mà thôi, ngập ngừng một hồi lâu, cuối cùng nàng cũng vươn tay đón nhận hảo ý của hắn.

Giao đôi hài cho nàng xong, hắn quay lại chỗ cũ, cách nàng khoảng năm bước chân, ngồi xuống, nhắm mắt dưỡng thần.

Cầm hài trong tay, nàng vụng trộm liếc mắt một cái dò xét hắn, rồi cẩn thận đánh giá đôi hài.

Đôi hài hoàn toàn được làm bằng da báo mềm mại, vết cắt may còn rất mới, bên trong là lớp da dê êm ái, dưới đế có lại được may thêm một lớp da dày chắc chắn.

Xác định hắn đã nhắm mắt dưỡng thần, nàng e lệ cởi đôi giày thêu bị mài mòn gần hết ra, để lộ ra một đôi chân nhỏ trắng như bạch ngọc không chút tỳ vết.

Tuy là giày làm tạm nhưng đường chỉ lại rất sắc sảo. Không chỉ vậy, và còn bao gọn chân nàng, cảm giác rất êm ái, không hề khô ráp.

Cột chắc dây da trên hài, nàng thử đứng lên đi vài bước, hài co dãn vô cùng, thoải mái cực kỳ!

Mắt huyền lại lặng lẽ nhìn về phía bên kia, lại ngoài ý muốn phát hiện một đôi mắt bốc hỏa đang hướng vào mình.

Quan Ngọc Nhi thân hình cứng đờ, phát hiện ánh nhìn nóng bỏng của hắn đang chiếu vào chân nàng.

Hai gò má bỗng dưng đỏ lên. “Người nhìn cái gì?”

“Chân nàng đẹp quá.”

Lời này, làm mặt nàng không hiểu sao càng lúc càng nóng, trong lòng cũng bốc hỏa.

Hắn nhìn bao lâu rồi? Cố tình nhìn nàng cởi hài, rồi còn giương đôi mắt sỗ sàng đó nhìn vào chân nàng?

“Chân của ta có đẹp hay không, không liên quan gì đến ngươi!” Đáng giận! Hắn cư nhiên dám nhìn lén chân nàng!

“Trượng phu nhìn chân thê tử, thiên kinh địa nghĩa a”

“Ta không cho người nhìn, quay mặt qua chỗ khác đi”

Tiểu thê tử kháng nghị, hắn chỉ biết hảo ngoan ngoãn quay mặt đi, đừng thấy hắn thân hình to lớn, cường tráng uy vũ mà lầm, chỉ cần tiểu thê tử nhíu mày một cái, hắn sẽ liền lập tức trở thành con mèo nhỏ biết nghe lời. (BS: heheheh, Nhi tỷ đúng là biết cách dạy chồng a)

Thật là ngàn lần không thể được!

Quan Ngọc Nhi, cong đầu gối, lui chân, cứ như là nếu bị hắn liếc mắt một cái sẽ thiếu mất một miếng thịt, nhưng nhất thời nhớ lại lời hắn nói, liền bất giác sờ mặt mình, không rõ thế nào mà mặt mình nóng như vậy?

Đáng giận! Nàng không phải là đỏ mặt xấu hổ, mà là đỏ mặt tức giận a!

Nha, nàng hiểu rồi, nam nhân này sở dĩ làm hài cho nàng, là cố ý lừa nàng cởi, rồi thừa cơ chiếm tiện nghi của nàng. (BS: úi trời, ta xỉu, Ưng ca cực khổ làm đôi hài chỉ để nhìn chân tỷ thôi hả?)

Nam nhân này đúng là tâm nhãn không trong sáng mà!

Suy nghĩ tới đó, nàng vội cởi hài ra, hài này, nàng không thèm mang!

Mang trở lại đôi giày thêu của mình, ném đôi hài da báo đi, nàng đứng lên, xoay lưng bước đi.

Nàng vừa đi được vài bước, hắn liền bước theo, nàng giận dữ xoay người, hai tay chống hông trừng mắt nhìn hắn.

Nhìn lên thấy vẻ kiều giận dung nhan của thê tử, hắn lập tức lùi lại vài bước.

Nói đến cũng thật là tà môn, cũng không rõ là gì, hắn đúng là sợ nàng tức giận nha, mặc dù sợ, nhưng lại là càng nhìn càng thấy đáng yêu.

“Không cho phép đi theo!” Nàng cảnh cáo.

“Nàng là nương tử của ta, ta phải bảo hộ nàng.”

“Chẳng lẽ ta đi ngoài, ngươi cũng muốn đi cùng?”

“…” Lời này làm hắn á khẩu, ú ớ không nói được tiếng nào.

“Ta cảnh cáo ngươi, cách ta xa một chút, nếu ta phát hiện ngươi cố tình nhìn lén, khẳng định sẽ không buông tha ngươi!”

Nói xong, nàng xoay người bước đi, lần này ước chừng đi một khoảng xa, cách hắn chừng hai mươi mấy bước, vì phòng hắn đi theo, vừa đi vừa quay đầu lại trừng mắt nhìn hắn, xác định hắn vẫn đứng tại chỗ, nàng liền trốn ra sau một bụi cỏ, làm bộ đang bận rộn, kỳ thật là lừa hắn.

Lúc này, hắn quả nhiên không dám đi theo.

Quan Ngọc Nhi lộ vẻ đắc ý cười trộm, chiêu này thật hữu hiệu, đại vóc đúng là nghe lời nàng, đứng tại chỗ không dám vọng động.

Có thể phạt hắn đứng bất động đằng kia như bù nhìn rơm như vậy thật là sảng khoái. Nàng ngồi xuống, cuối cùng cũng có thể được thanh tĩnh ở một mình. Đang say sưa hưởng thục cảm giác tự do tự tại, nhất thời không chú ý đến bên dưới có cái lông xù gì đó hướng đến phía nàng, bò lên chân, qua chỗ rách trên hài thêu bò vào, chỉ chốc lát sau, một trận đau dớn làm nàng nhịn không được thét chói tai.

“Á….!”

Dường như nàng vừa thét lên, đồng thời một nhân ảnh đã hỏa tốc phóng ngay tới.

“Xảy ra chuyện gì?” Độc Cô Thanh Ưng vội vàng hỏi.

“Có cái gì cắn ta!” Mặt nàng xanh mét, một tay giữ chặt chân trái của mình.

Độc Cô Thanh Ưng không nói thêm từ nào, lập tức ngồi xuống, ôm nàng vào lòng, kéo ống quần trái lên, phơi bày da thịt trắng nõn mịn màng. (BS: khửa….khửa….khửa….Ưng ca lại ăn đậu phụ Nhi tỷ….)

“A! Ngươi….ngươi làm gì?” Nàng xấu hổ phát mạnh vào tay hắn. “Không phải chân, mà là bàn chân!”

Độc Cô Thanh Ưng lập tức nhẹ nhàng cởi chiếc hài thêu, để lộ ra bàn chân nõn nà, quả nhiên thấy ngay trên ngón cái có một vết đỏ.

Bị đôi tay hắn nắm chặt bàn chân, làm cho mặt nàng đỏ hồng xấu hổ, định kháng nghị, thì con nhện vừa nãy cắn nàng từ trong hài thêu chạy ra, tình huống này lại lần nữa làm cho nàng hốt hoảng tới mức toàn thân chợt lạnh, không chút suy nghĩ trốn vào lòng hắn.

“Con nhện, con nhện kìa…!”

Lão Thiên a! Nàng sợ nhất mấy con lông xù xì!

Độc Cô Thanh Ưng một tay ôm trọn nàng vào lòng, một tay rút ra tiểu đao, phóng chuẩn xác cắm thẳng vào thân nhện, rồi cầm nhện lên, chau mày suy nghĩ.

“Nàng bị nhện độc cắn.”

Lời này làm nàng sợ đến mức hoa dung thất sắc.

“Vậy sao, vậy giờ tính sao?”

“Phải cấp tốc hút độc ra.”

Hút?

Trong lòng nàng lập tức nổi lên một dự cảm bất hảo, đang muốn hỏi lại rõ ràng, Độc Cô Thanh Ưng lại có một hành động kinh người, nâng bàn chân trái của nàng lên, hé mồm, trực tiếp ngậm ngón chân cái của nàng vào.

(hết chương 3)

Chương 4

Cả người Quan Ngọc Nhi như bị điện giật, cảm giác run sợ cùng xấu hổ xuyên thấu toàn thân, nhìn trừng trừng sửng sốt vào Độc Cô Thanh Ưng.

Hắn…hắn…hắn…hắn cư nhiên ngậm ngón chân nàng?! (BS: Haizzzz, Nhi tỷ a, người ta quang minh chính đại hút chất độc mà)

Cả người nóng lên, nàng giãy dụa muốn rút chân về.

“Ngươi đang làm gì? Không…không cần!”

“Đừng nhúc nhích.”

“Buông ra nha!”

Bị đại chưởng nắm chắc, bàn chân nhỏ vẫn không ngừng xoay trở.

Độc Cô Thanh Ưng ngẩn lên, nghiêm trang trầm mặc nói “Nếu không hút hết độc chất ra ngoài, chân này của nàng sẽ bị phế!”

Nghe xong lời này, thân hình nàng lập tức trở nên cứng đờ, động cũng không dám.

“Nhưng mà…nhưng mà…” Nàng không biết làm sao, cắn môi ngập ngừng.

Không đợi nàng

Trang: [<] 1, 6, 7, [8] ,9,10 ,20 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT