watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 06:28 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4346 Lượt

phúc đáp, Độc Cô Thanh Ưng lại lần nữa quả quyết cúi xuống ngón chân cái của nàng, dùng sức hút cho ra hết chất độc.

“A!”

Quan Ngọc Nhi ngượng ngùng muốn bật khóc, chân nhỏ bị hắn nhìn thấy hết trơn đã thiệt thòi lắm rồi, hiện tại ngay cả đầu ngón chân cũng bị hắn ngậm nữa, nàng xấu hổ đến chết mất thôi, lại càng không thể phản kháng.

Nằm bất động trên bụi cỏ, hai mắt nhắm nghiền, hàm răng ngọc cắn chặt môi hồng, rất sợ chính mình không cẩn thận, có thể phát ra tiếng rên rỉ thì rất là xấu hổ a!

Bị cái miệng nóng ướt ngậm đầu ngón chân mẫn cảm, nàng tự dưng có cảm giác lâng lâng bay bổng, làm thân mình nàng phút chốc không kềm chế được mà hơi hơi phát run, hơn nữa còn càng lúc càng bốc hỏa lên.

Xấu hổ chết mất thôi!

Không biết phải đặt tay ở đâu, nàng vội nắm chặt lấy cỏ dại hai bên, bối rối xen lẫn với kinh ngạc, cứ tưởng tượng đến cảnh hắn dùng miệng ngậm ngón chân của nàng, cả người càng thêm xấu hổ, lại không thể cự tuyệt.

Hắn cứ hút độc rồi phun ra, rồi lại cúi xuống tiếp tục hút, cứ như vậy lặp đi lặp lại trong lúc đó tay vẫn giữ chặt cổ chân nàng.

Độc Cô Thanh Ưng một lòng chỉ muốn cứu tiểu nương tử, không rảnh bận tâm đến những việc khác, đừng nói ngón chân. Cho dù là mông hắn cũng nghĩa bất dung từ. (BS: dạ, chính xác là mông ạ,…khửa….khửa…..)

Cứ hút độc, rồi phun độc, lại hút, lại phun, liền như thế liên tục đã hơn mười lần.

May mắn phát hiện sớm, không để cho nọc độc khuếch tán, loại độc của nhện này, độc tính tuy không làm mất mạng, nhưng cũng đủ làm phế chân hoặc tay mà chẳng may bị nó cắn trúng.

Nghĩ vậy, hắn liền đổ mồ hôi lanh, càng vận dụng nội lực, đè huyệt đạo trên đùi của nương tử, tay còn lại tập trung nội lực giữ cổ chân trong khi hút máu độc ra cho bằng hết.

Sau nhiều phen cố gắng, toàn bộ độc chất đã được hút và phun ra hết, an tâm trong lòng, hắn mới ngước đầu nhìn lên nương tử, bất chợt không khỏi ngẩn người ra.

Nương tử nằm trên bụi cỏ, nhắm chặt mắt. Vẻ mặt ửng hồng, mỹ miều dáng ngọc làm lòng hắn nóng lên, dục hỏa dâng lên trong mắt, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đỏ bừng ngượng ngùng của nàng.

“Đã xong chưa?” Thanh âm của nàng giống như muốn khóc.

“Vẫn chưa.” Hắn liền đáp.

Mới đầu, khi nghe tiếng kêu sợ hãi của tiểu thê tử, tâm hắn vô cùng bấn loạn, lúc hiểu được nàng bị nhện độc cắn, khẩn trương một lòng hắn quyết giúp nàng hút ra toàn bộ máu độc, lúc đó hắn vẫn chỉ một lòng lo lắng cho nàng.

Máu độc vừa hút ra hết, lại thấy được bộ dáng ngây thơ mê hoặc của nàng, cả người hắn như bị hỏa đốt, luyến tiếc không muốn buông tay, còn muốn tiếp tục ăn đậu hũ (BS: hì…hì….cái này gọi làm sàm sỡ a)

Hắn cúi xuống chân nàng, đầu lưỡi ướt át nóng bỏng nhẹ nhàng liếm từng ngón chân một.

“Ân” Mỹ nhân thở dốc, má thêm phần ửng đỏ.

Càng nhìn đáng điệu đê mê của nàng hắn càng không thể buông tay.

Hắn trân quý, tham lam, tiếp tục mút cả bàn chân nàng , không buông tha từ đầu ngón chân nho nhỏ nõn nà đến cả gót chân trắng hồng.

“Ngô”

Hắn vừa liếm những ngón chân xinh đẹp vừa vuốt ve làn da mềm nhẵn non mịn của nàng.

Quan Ngọc Nhi cả người xung động tay chân bủn rủn, phải cắn vào tay mình, mới có thể khắc chế tiếng rên rỉ trong cổ họng.

“Xong chưa?”

“Sắp xong rồi”

Ăn đậu hũ trộm một chút, hẳn là không sao.

Hắn rất thích rất thích mỹ nhân diễm lệ trước mặt nha. Cho nên mới không thể kềm lòng. Nhìn kiều mị dung nhan đang thở gấp, cả người càng thêm nhiệt huyết sôi trào.

Lần mò bàn tay, nhẹ nhàng vuốt ve làn da non nhẵn mềm mại như ngọc như ngà, nàng thật đẹp, thật đẹp….làm cho hắn càng lúc càng muốn ăn đậu hũ nhiều hơn nữa.

Quan Ngọc Nhi cơ hồ muốn khóc. Không biết vì sao đầu nóng hừng hực. Cả người như tê dại, hơi thở gấp gáp.

Mắt đẹp mơ màng hé mở, bất giác nhìn thấy chân mình đang bị hắn hôn môi, vừa hôn vừa liếm nhẹ nhàng, hướng về phía bắp đùi của nàng mà hôn tới.

Di?

Nàng đã hoàn hồn, kinh ngạc nhìn thấy ống quần của mình rõ ràng đã bị hắn kéo lên tới đùi, môi hắn hiện tại đang đặt trên đùi nàng.

“Ngươi…ngươi…ngươi …. Cái tên đáng giận này….thừa cơ ăn đậu hũ ta….”

“Ta là trượng phu của nàng” Gương mặt tối sầm, nghiêm trang nhắc nhỏ nàng.

“Ta chưa cho phép, ngươi làm vậy là mạo phạm ta”

“Nga” Hắn ra bộ dạng ăn đậu hũ vẫn chưa no đang biểu tình, thực buồn bã.

Nàng vội vàng mang vào đôi hài thêu, nhưng nhớ lại vừa rồi bị nhện độc cắn, động tác cứng đờ, lại do dự, mắt nheo lại, vừa vặn nhìn thấy đôi hài da báo khi nãy đang nằm trên thắt lưng hắn.

“Đưa hài cho ta!” Nàng giơ tay, ra lệnh.

Độc Cô Thanh Ưng ngoan ngoãn dâng hài, đôi mắt vẫn chưa hết hi vọng nhìn kiều mị nương tử.

Quan Ngọc Nhi đỏ mặt, giơ tay đoạt lấy hài, dùng tốc độ nhanh nhất mang vào rồi đứng lên, tự dưng cảm thấy chân trái vô lực, đứng không vững, chới với muốn ngã.

Đúng lúc đó, đại chưởng từ bên kia vội vươn tay ra ôm chầm lấy nàng.

“Buông ra” Nàng xấu hổ kháng nghị.

“Không được”

Nàng giơ tay, ra dáng bộ uy hiếp muốn đánh hắn. Đừng tưởng nàng là nữ nhân mềm yếu nhu nhược rồi khi dễ.

Hắn sợ nhất tiểu nương tử tức giận, nhưng vẫn cứng đầu, một mực nói “Tuy rằng đã hút độc ra hết, nhưng chân trái của nàng tạm thời không còn sức lực. Ngay cả đi bộ cũng không đủ sức. Nếu cố sức đi, thế nào cũng té dập mông, ta sẽ đau lòng.” (BS: nguyên văn của Mạc Nhan, ta không thêm bớt chỗ nào)

“Không cần ngươi lo, buông ra nha!” Nàng tức giận, đánh hắn túi bụi.

“Để nàng bị đau. Không bằng cứ để cho nàng đánh”

“Ngươi….ngươi….”

Một nam tử hán đại trượng phu lại cư nhiên nói chuyện trắng trợn như thế, dám mở miệng nói chữ đau lòng. Làm nàng bất giác e lệ, tay đang giơ cao tính đánh hắn bất giác dừng giữa không trung, đánh không nổi nữa.

Không thể phủ nhận, hắn nói đúng, hiện tại chân trái nàng đã mềm nhũn, căn bản không thể tự đi.

Cuối cùng, nàng không cam lòng cũng phải tự nguyện bỏ tay xuống.

“Ta mặc kệ, ta không cho phép ngươi đụng vào ta, cũng không chuẩn cho ngươi ôm ta.”

“Này, làm sao ôm nàng mà có thể không đụng? Hơn nữa trong vòng bán kính trăm dặm quanh đây không thể mướn được xe ngựa.”

“Vậy ngươi nghĩ biện pháp biến ra a.”

“Ta cũng không phải thần tiên, này trước mặt không thôn, sau không điếm, không bằng nàng chịu khó một chút, để ta bế….” Kinh hoảng thấy đôi mắt đẹp thốt nhiên tuôn ra dòng lệ, hắn lập tức sửa miệng. “Hảo…hảo…hảo! Ta biến! Ta biến! Nàng đừng khóc!”

Tiểu thê tử, mắt huyền đẫm lệ, không vũ khí lợi hại nào sánh bằng, làm cho hắn không thể ngoan ngoãn đi vào khuôn khổ.

Ai…ai…., thật là thê thảm, cưới được một thê tử, không cho ăn đậu hũ, không cho đụng chạm, không biết kiếp trước hắn gây nợ gì a?

Thê tử hắn đúng là vô lý mà, nhưng nhìn lại thì càng nhìn lại thấy càng yêu.

Chỉ cần nàng cao hứng. Cho dù suy nghĩ đến nát óc để có thể chiều theo ý nàng, hắn cũng sẵn lòng.

Vấn đề là giờ hắn có thể nghĩ ra được biện pháp gì đây?

Quan Ngọc Nhi vẫn ngồi trên tảng đá, hai chân song song, khuỷu tay đặt lên đầu gối, tay chống cằm, mắt tò mò nhìn Độc Cô Thanh Ưng tiêu sái đi tới đi lui, đi qua đi lại.

Hắn vận nội lực, trong chớp mắt liền bẻ gẫy một thân cây, mượn đỡ chủy thủ phòng thân của nàng lột bỏ vỏ cây và lá cây trên các nhánh cây.

Nguyên thân cây và các nhánh cây thô ráp vào tay hắn chẳng mấy chốc đã biến thành những thanh mộc côn bóng loáng.

Không bao lâu trước mặt hắn có các thanh mộc côn đủ loại: ngắn có, dài có, nhỏ có, lớn có, mỏng có, dày có…thật là làm nàng mở rộng tầm mắt nha.

Hắn thuần thục đẽo cho hai đầu mộc côn lõm vào, ấn 2 mộc côn vào chỗ lõm, lấy các sợi vỏ cây cột cố định lại các khớp nối.

Nhìn mấy chục cái mộc côn không đồng nhất đang được nối lại với nhau, tầng tầng lớp lớp, đẽo chỗ này, nối chỗ kia, cuối cùng cũng đại công cáo thành.

Độc Cô Thanh Ưng dụng tâm dụng sức nãy giờ rốt cuộc cũng “tu thành chánh quả”.

Quan Ngọc Nhi giương mắt nhìn thành quả trong nửa canh giờ của Độc Cô Thanh Ưng, chỉ từ các nhánh cây thô ráp giờ đã biến thành “Bối kiệu y”. (BS: nửa canh giờ = 1 tiếng, bối kiệu y này giống như cái kiệu, nhưng Nhi tỷ bất kể nằm hay ngồi trong này đều thoải mái hết á)

Hắn cởi bộ báo văn y trên người ra, rồi lót vào bên trong Bối kiệu y, xong đeo Bối kiệu y lên rồi đưa lưng về nàng, ngồi xổm xuống.

“Nàng ngồi lên đi.”

Xem xét kiệu y, nàng cảm thấy thật sự bất ngờ, vẫn là không thể tin được việc hắn trong một thời gian ngắn đến như vậy có thể biến ra cái kiệu y, hơn nữa kiệu y còn có mái che nắng mưa trên đỉnh.

Thấy nàng chậm chạp, không có động tĩnh gì, nghĩ rằng nàng sợ hãi, Độc Cô Thanh Ưng vỗ ngực cam đoan. “Đừng sợ, rất an toàn, nàng ngồi lên một lát là biết liền.”

Nghe lời ôn nhu khuyên bảo, nàng cẩn thận ngồi lên kiệu, đợi nàng an tọa, hắn liền đứng lên.

“Như thế nào? Thoải mái không?”

“Cũng tạm được.” Nàng hừ nhẹ một câu.

“Vậy thì tốt quá, nếu không còn vấn đề gì, chúng ta xuất phát.”

“Đi đâu?” Vẻ mặt nàng

Trang: [<] 1, 7, 8, [9] ,10,11 ,20 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT