|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
thời gian ngắn, liền tiến triển đến như vậy……
Đường Kiện cố gắng đánh lui dục vọng lửa nóng, rút ra một tờ giấy nghĩ muốn giúp cô lau.
“Tôi tự làm được!” Duy Duy vội vàng đoạt lấy tờ giấy kia.
Nhưng là, ở trước mặt anh ta lau…… Làm sao có thể? Cô quả thực muốn chết.
Cảm nhận được cô lung tung suy nghĩ, Đường Kiện than nhẹ một tiếng, lui ra phía sau một bước nhỏ, lấy lại tờ giấy trong tay cô giúp cô dọn dẹp sạch sẽ, sau đó kéo khóa quần dài lên.
Hai tay anh chống trên mặt bàn, khóa cô ở trong lòng mình, Duy Duy ngượng ngùng lại có chút ủy khuất nhìn anh, anh nghiêng người hôn lên môi cô, thì thào an ủi.
Duy Duy cảm xúc rốt cục cũng bình phục lại, tay nhẹ nhàng sờ mái tóc ngắn ngủn của anh.
“Anh cắt tóc.” Cách một tháng, vậy mà thầm nghĩ đến điểm này.
“Ừ.” Anh lại hôn lên miệng cô một chút. “Thích không?”
Cô đáp thích cũng không phải, không thích cũng không phải, đành phải lung tung điểm cái đầu.
“Anh quen bộ dáng này, đây là kiểu tóc trước kia của anh.” Anh khẽ vuốt gương mặt trắng ngọc của cô.
“…… A.”
Kỳ thật, cô cũng không biết cái anh gọi “Trước kia” là chỉ trước kia bao lâu.
Đường Kiện nhìn chằm chằm cô, hình như đối với phản ứng chỉ một tiếng “A” của cô không quá vừa lòng.
Duy Duy bất đắc dĩ buông tay.
“Tôi không rõ bộ dáng trước kia của anh ra sao, chúng ta nhiều năm không gặp như vậy, tôi chỉ nhớ rõ bộ dáng khi học đại học của anh, mà cái bộ dáng kia cùng với lúc anh chưa cắt tóc không khác lắm, nhưng anh bây giờ nhìn được lắm.”
Vị đại gia này rốt cục vừa lòng.
Thật hư vinh.
“Duy Duy……” Đường Kiện gắt gao ôm cô, nhẹ giọng gọi.
“Ừ?”
“Không cần rời khỏi anh.” Ánh mắt của anh vô cùng chăm chú, còn rất nghiêm túc làm Duy Duy cảm thấy sợ hết hồn.
Cô không hiểu nên trả lời những lời này như thế nào, đành phải luận sự nhắc nhở, “Đường đồng học, anh hình như còn có một bạn gái.”
“Người kia không phải bạn gái của anh!” Cơ tay anh căng chặt, giọng nói chuyển thành kiên quyết.
“Vậy mời anh xử lý sạch sẽ xinh đẹp một chút. Quăng một câu ‘Chúng ta chia tay đi’ liền chạy tới nhà một cô gái khác, tiếp theo còn biến mất cả một tháng, đây tuyệt đối không phải chuyện người đàn ông có trách nghiệm sẽ làm.”
Duy Duy chưa bao giờ cùng đàn ông có bạn gái dây dưa không rõ. Mặc kệ anh nghĩ thế nào, từ chỗ Đường mẹ cô biết được, Văn Tuệ Linh vô cùng khổ sở, yêu cầu một “Lời giải thích”, mà đại gia anh chính là bỏ đi.
Bất luận bọn họ trong lúc đó có cái gì hay không, đều chờ anh trước đem xử lý một đoạn sạch sẽ rồi hãy nói.
“Cô gái kia không phải bạn gái anh!” Đường Kiện lạnh lùng lặp lại.
“Tôi mặc kệ, mặc kệ chuyện gì, tôi chỉ muốn cho anh hiểu được, thái độ một người đàn ông đối xử với bạn gái trước, có thể sẽ làm người ta nhìn ra anh ta sẽ là một người yêu như thế nào. Mà anh, Đường tiên sinh, điểm của anh không cao.” Cô chỉ chỉ cơ ngực cứng rắn của anh.
Đường Kiện xoay người ở trong phòng nhỏ hẹp đi thong thả vài bước, cuối cùng ngửa đầu thở dài, bất đắc dĩ vô cùng.
Vì sao rõ ràng không phải anh trêu chọc phụ nữ, lại muốn anh kết thúc công việc? Quên đi, dù sao chỉ cần là chuyện “Đường Kiện”, chính là bắt lên đầu anh, anh nhận.
“Duy Duy, em chỉ cần biết, anh yêu em, vẫn luôn là em, chúng ta trong lúc đó chưa từng có người khác!”
“Chúng ta trong lúc đó ‘Chưa từng có người khác’, là vì chúng ta chính thức quen biết mới có bốn ngày mà thôi.”
Đường Kiện không để ý cô trào phúng.
“Anh vì em mà đến. Chúng ta trong lúc đó không có bất kì kẻ nào tham gia vào, vì em, anh thậm trí có thể hi sinh chính sinh mệnh của mình, em hiểu chưa?” Đôi mắt hãm sâu hơn so với người thường của anh kia thả ra ánh sáng u ám nan giải.
Vì cô mà đến?
Duy Duy trong lòng quay vòng vô số dấu chấm hỏi.
Từ lần đầu tiên gặp mặt ở bệnh viên, anh liền đối với cô tràn đầy lưu luyến, mạnh mẽ đến mức làm người ta thấy sợ hãi.
Sau đó, anh im hơi lặng tiếng mà biến mất, vừa đi hơn một tháng.
Ngay tại lúc cô nghĩ bốn ngày kia chỉ là một hồi mộng ảo, anh lại không hề báo trước mà xuất hiện, sau đó nói anh là “Vì cô mà đến”.
Đến làm sao?
Tất cả cái này đều không có đạo lý mà theo. Tình ý khó hiểu của anh, bình phục “Như kỳ tích” của anh, anh bất ngờ thay đổi dung mạo, còn có một ít làm người ta không thể lý giải –
Đợi đã!
Duy Duy trong lòng đột nhiên hiện lên một ý tưởng không thực tế.
Không, sẽ không phải như thế chứ?
Không có khả năng! Không có khả năng! Loại chuyện này rất không khoa học! Tốt xấu gì cô cũng là MIS, đọc thông tin máy tính, một nhà computer science cũng là một loại science [khoa học">, cho nên cô tuyệt đối không thể nghĩ đến cái chuyện gì mà mượn xác hoàn hồn……
Trên mặt Duy Duy hiện lên các loại màu sắc, Đường Kiện nhìn mà vừa nghi hoặc vừa buồn cười. Nha đầu kia lại đang miên man suy nghĩ cái gì?
“Chị Duy Duy, tổng giám đốc nói máy tính của anh ta có chút vấn đề, mời chị đến xem một chút!” Em gái làm việc bán thời gian đột nhiên gõ cửa.
Duy Duy thoáng chốc lấy lại tinh thần, đem ý tưởng mới rồi trong đầu đá nhanh.
“Tôi đi ngay.”
“Duy Duy……”
Cô nhảy xuống cái bàn, Đường Kiện bắt lấy cánh tay cô còn muốn nói gì đó, Duy Duy hơi hơi uốn éo, tránh sự đụng chạm của anh.
“Tóm lại, anh thiếu Văn Tuệ Linh một lời giải thích, về phần chúng ta…… Tôi chỉ biết, trước đó anh có một đoạn quan hệ không sạch sẽ, tôi hy vọng chúng ta có thể tạm thời duy trì một chút khoảng cách, cho nên chuyện vừa mới phát sinh –” Khuôn mặt Duy Duy thật vất vả mới trở về trắng lại đỏ lên. “Loại chuyện này, trong thời gian tới, tuyệt đối không thể lại xảy ra.”
Chương 4
Đinh linh linh – tiếng chuông cửa vang lên.
“Đến đây.” Đang ở phòng bếp quấy nồi nước Duy Duy vội vàng ra ngoài mở cửa.
Cửa vừa mở ra, sửng sốt.
Cô quay đầu lại nhìn đồng hồ điện tử treo tường — năm giờ.
Cảm thấy loại chuyện đàm phán này, từ “Hẹn” đến “Gặp” đến “Nói chuyện” đến “Nói chuyện ra kết quả”, dù nhanh cũng phải ba, năm ngày, cho nên cô tự mình tính, Đường Kiện sẽ lại xuất hiện trước mặt cô, tốt xấu cũng phải vài ngày sau.
Cô nhìn vị đại ca trước mắt này. Từ lúc cô bảo anh “Đi xử lý cho xong một đoạn tình cảm trước”, đến lúc anh lại lần nữa xuất hiện, trong lúc đó chỉ cách có năm giờ.
Động tác của anh có phải có chút hơi nhanh hay không?
“Anh và Văn tiểu thư đã nói chuyện rồi.” Đường Kiện nhàn nhã từ một bên người cô lách đi vào.
“Tôi có thể xin hỏi chút, anh nói chuyện cùng cô ấy thế nào?” Chủ nhà đáng thương theo sau người đàn ông cao lớn, trong lòng một đường run sợ.
Đường Kiện quay đầu lại, vẻ mặt thậm chí có chút kỳ quái.
“Sao em lại trở nên dài dòng như vậy?”
“……” Duy Duy trúng tên té ngựa.
Đôi chân dài tiếp tục đi về phía trước, theo mùi hương mà đi, phía sau bắt đầu toát ra một chuỗi lại một chuỗi tiếng nói thầm bất mãn.
“Cái gì mà dài dòng? Đây là săn sóc, đây là quan tâm, đây là phụ nữ đồng tình phụ nữ –” Lầm nhầm lầm nhầm. “Đây là vấn đề của đàn ông các anh, các anh chưa bao giờ hiểu rõ tâm lý phụ nữ –” Lầm nhầm lầm nhầm.
Đường Kiện đi vào phòng bếp, vì mùi thơm đậm đà kia mà tinh thần rung lên.
“Cái gì thơm vậy?”
“Có lẽ đối với anh đây chỉ là một đoạn tình cảm bình thường, nhưng trong mắt người kia, nó có thể là — a? Tôi đang chưng gà dầu vừng.”
Đường Kiện lại dừng lại nhìn chằm chằm cô, ánh mắt lần này ý vị thâm trường.
“…… Nhìn cái gì?” Duy Duy bị anh nhìn không khỏi sờ sờ mặt mình.
“Không có gì.” Đường Kiện lắc đầu mỉm cười.
Duy Duy của anh biết nấu ăn, thực mới mẻ.
Mặc dù có chút ngốc nghếch, tuy rằng không thật rõ ràng, mặc dù thiếu chút cá tính, nhưng đây là Duy Duy phiên bản hiền thê lương mẫu, anh thích.
Vì thế anh dành chút thời gian đánh giá Duy Duy phiên bản ở nhà –
Tóc đen mềm mại dùng một cái cặp cá mập kẹp sau đầu, áo bông vải trắng ngắn tay lộ ra làn da trơn bóng trắng đẹp cùng xương quai xanh, một chiếc tạp dề ca rô trắng đen thắt ở trước người, che đi đôi ngực xinh đẹp thanh tú. Đường Kiện trong đầu nhớ lại một chút cảm giác hai tuyết nộn kia ở trong tay mình cùng trong miệng.
Lâu lắm rồi……
Thân thể khiết mĩ trắng mềm của cô, uyển chuyển dưới thân anh như vậy, thừa nhận anh, anh chỉ cần thoáng dùng sức sẽ để lại dấu vết lưu trên cơ thể tuyết trắng kia. Hơn nữa còn làm cô cuồng dã, đảo khách thành chủ, vắt chân qua ngang hông anh thúc ngựa……
Một trận dục vọng mãnh liệt đâm thủng anh. (aoi: hự…=..=)
Duy Duy thấy anh đột nhiên ngơ ngác đứng giữa phòng bếp nhìn mình, càng nhìn sắc mặt càng kì quái, tiếp theo……
“Anh nghĩ gì đó?”
Gương mặt xinh đẹp của cô cuồng thiêu, vội vàng trốn sau quầy bar nhỏ ngăn cách giữa phòng bếp và phòng khách, đoạt lấy cái thìa gỗ vung vẩy với anh.
Đường Kiện bước đi tới phía cô chậm lại, dục vọng trên khuôn mặt thâm trầm dù cho ai đi nữa cũng không có khả năng nhận nhầm.
Người đàn ông này…… Cô không trêu chọc anh, tại sao mỗi lần gặp cô liền đã trong dục hỏa thiêu đốt? Cô
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




