|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
rất tự biết mình, rõ ràng không phải loại phụ nữ gợi cảm đẫy đà.
Sau khi đắn đo, anh vuốt mặt, sắc mặt còn chút cứng ngắc, nhưng đại khái đã khôi phục được bình tĩnh.
Sắc mặt thì bình tĩnh, nhưng mà, anh cúi đầu một chút xem mình, tầm mắt Duy Duy cũng theo anh hạ xuống –
“Sắc, sắc lang!” Cô tiếp tục vung thìa gỗ.
“Anh là đàn ông.” Đường Kiện buông tay, chính đáng giải thích.
Duy Duy xấu hổ khuôn mặt xinh đẹp có xu thế lan thành rừng lửa.
Anh thở dài, đi tới trước tủ lạnh mở ra. Trong tủ lạnh không tìm thấy bia khô anh thích, anh bất mãn nói thầm hai tiếng, lui mà cầu lấy ra một lon Côca, ngửa đầu mặc sức uống.
“Trời rất nóng, sao lại nghĩ chưng gà dầu vừng?” Anh đến trước nồi đun nóng hôi nóng hổi, hít thật sâu một hơi.
“…… Chính là muốn ăn a.”
Cô thể chất thiên hàn, hàng tháng khi đến kì sinh lý, cô đều tự mình nấu nồi gà dầu vừng điều trị một chút, nếu không đến ngày đầu tiên xác định sẽ đau đến mưa gió biến sắc.
Loại chuyện này, kì thật nói cho anh cũng không sao, nhưng mà, trải qua một phen “Xúc động” vừa rồi, cô cảm thấy vẫn là không nên nói những thứ có liên quan đến bộ vị nữ tính của cô cho anh thì tốt hơn.
“Thơm quá, anh đói bụng.” Anh nghĩ, tay đã trực tiếp cầm lấy miếng thịt gà trong nồi.
“Ai! Nóng quá!” Duy Duy vội vàng vuốt ve bàn tay của An Lộc Sơn[1">, lấy một cái bát con, lấy trước một ít thịt gà cho anh đỡ thèm. “Chưng thêm mấy phút nữa thịt gà sẽ càng ngon hơn, ăn tạm trước một bát. Cơm nấu sắp xong rồi, anh đừng đứng ở trong này vướng tay vướng chân.”
[1"> xem tại đây
Phòng bếp nhỏ hẹp, để cho con ngựa cao to là anh lấp kín, cô cũng không còn chỗ để làm việc.
“Hô……” Đường Kiện thỏa mãn cắn thịt gà, vừa ăn vừa thổi, trở về phòng khách xem tivi.
Duy Duy nhìn tướng tham ăn của anh nhịn không được buồn cười. Vừa rồi còn một dáng “Oai hùng anh phát” đâu! Được cho ăn một cái, lập tức liền như con mèo lớn được vuốt thuận lông.
Duy Duy một bên rửa rau xắt thức ăn, một bên không yên lòng nghe tiếng tin tức truyền đến từ phòng khách. Nghe được một lát, đột nhiên cảm thấy có gì đó không thích hợp.
Hình như tất cả đều là tiếng Anh, anh đang xem CNN?
Dao thái trong tay cô không khỏi dừng lại.
Hai người bọn họ học Đại học rõ ràng đều trùng tu lại tiếng Anh, cô và anh còn chọn cùng khóa. Trình độ tiếng Anh như vậy, sao có thể ngắn ngủi trong vài năm, đột nhiên luyện được đến trình độ xem CNN?
Cô quay đầu liếc mắt về phòng khách một cái, lông mày nhíu lại, rồi vòng vo trở về.
Kì là, thật sự rất kì lạ.
Yên lặng xào bắp cải, cô đến tủ lạnh muốn lấy ra thịt băm đông lạnh, đột nhiên nghĩ đến — không tốt!
Laptop của cô còn để mở, lại để ở trên bàn trà phòng khách, mà hình ảnh đang dừng ở……
“Này!”
Duy Duy vội vàng buông chuyện trong tay, vội vã chạy ra phòng khách.
Đã quá muộn, Đường Kiện đã chuyển laptop của cô ra trước mặt, rất có hứng thú nhìn trang web trên màn hình.
“Sao anh lại tự tiện nhìn máy tính người khác thế!” Duy Duy ảo não đoạt lấy laptop.
Đường Kiện lông mày sắc bén hạ xuống, chậm rãi mở miệng.
“Mượn, xác, hoàn, hồn?”
“Tôi…… Đó là……” Cô cãi chày cãi cối nói: “Tôi nhàn rỗi nhàm chán, đang muốn sưu tầm trang web truyện ma thời xưa!”
“Nha.”
Anh không hề nhiều lời, nhưng vẻ mặt ý vị sâu xa.
Duy Duy nói thầm hai tiếng, đặt laptop lại trên bàn làm việc, cho anh một ánh mắt cảnh cáo, sau đó chui về phòng bếp làm cơm.
Anh nhất định sẽ cảm thấy cô thật buồn cười, cả đầu đều là những ý tưởng không thực tế, đáng ghét!
…… Khoan đã.
Cho dù bị anh thấy như thế, Đường Kiện cũng không nhất định đoán được cô đang nghi ngờ cái gì. Cho dù anh đoán được, cô cần gì quản anh nghĩ về cô như thế nào?
Một tháng trước đó, Đường Kiện với cô mà nói chỉ là một người đàn ông xa lạ, bây giờ cô cũng đã bắt đầu để ý đến anh đối đãi với cô thế nào?
Duy Duy bất đắc dĩ lắc đầu.
Nhất định là bên cạnh lâu lắm không có người, bằng không cô sẽ không toan tính ý nghĩ của người đàn ông kia. Nhưng, bạn trai trước cũng không lâu như vậy a…… (aoi: chỗ cuối này bạn hem hiểu lắm = =)
Quên đi. Cô lại lần nữa đà điểu rụt về, lấy thịt băm ra.
Vừa quay người, Duy Duy ấn ngực thiếu chút nữa bị anh dọa ngất. Đường Kiện không biết từ lúc nào đứng sau cô.
“Anh nhất định phải dọa người như vậy sao?” Người này làm sao mà đi đến một chút tiếng động cũng không có?
Đường Kiện dựa vào bàn di động, đáy mắt có một mạt ánh sáng thần bí chuyển động. Hai mắt anh vốn là bộ phận trung tâm nhất của ngũ quan, lúc này thâm trầm ý tứ hàm xúc, làm hô hấp cô không tự chủ được ngừng lại.
“Em cảm thấy anh là người mượn xác hoàn hồn?” Anh giơ lên khóe môi cười.
“Làm ơn đừng nhắc lại chuyện này, tôi chỉ là xem truyện ma.” Nặn bột tốt rồi. Duy Duy cho thịt vào lò vi sóng quay, hoàn toàn không dám quay đầu.
Một trận cười khẽ bật ra, cơ thể nóng rực của anh lập tức dán đến, hai tay chống vào bàn di động bên cạnh cô, đem cô hoàn toàn vây kín giữa mình và bàn tủ.
“Em thấy anh là hồn ai?” Anh vẫn dùng ngữ điệu chậm rãi.
Duy Duy cẩn thận liếc trộm anh một cái.
“Cũng…… Không có riêng ai nha.” Sao thấy vấn đề này như cái bẫy vậy?
Đường Kiện hai mắt híp lại, lưu quang mê ly ban đầu biến thành cảm giác áp bách.
Cô cảm thấy anh vốn không phải “Đường Kiện”, tốt, điểm này có thể chấp nhận.
Nhưng cô cảm thấy hồn phách anh là của người khác. Đây không phải tỏ vẻ, bên người cô cũng có một người đàn ông như vậy, sẽ quấn lấy hôn cô, hôn cô ôm cô, thậm chí hắn (chỉ bạn zai cũ của chị ý) còn muốn nhiều hơn nhưng vẫn chưa có làm, cho nên cô nghĩ anh là người kia?
Điểm này, không thể chấp nhận! Vô cùng không thể chấp nhận!
“Duy Duy.” Đường công tử nhẹ nhàng khẽ gọi, môi nóng mạnh mẽ tiến đến bên tai cô, hơi thở làm cô hơi ngứa.
“Anh, anh muốn làm gi?” Tầm mắt của cô chỉ dám nhìn chằm chằm chỗ phía dưới một góc ba mươi độ, trái tim nhảy trong ngực suýt nữa xuyên qua áo mà ra.
Môi của anh có như không lướt qua tai cô, hai lỗ tai màu trắng ngọc nhanh chóng nhiễm một tầng ráng hồng, đáng yêu đến cực điểm, thật muốn một ngụm nuốt cô……
“Duy Duy, anh muốn em.” Anh ngậm vành tai cô, mập mờ lầm bẩm.
Trái tim Duy Duy lúc này đã chạy tới chỗ anh ngậm, ra sức cổ động ấm áp trong miệng anh.
Cô thích hương vị của anh. Sạch sẽ, nhẹ nhàng khoan khoái, dễ ngửi, gợi cảm mê người nói không nên lời.
A! Không được!
Hai tay Duy Duy mềm mại kiên định chống đỡ ngực anh, cố chấp kéo ra một tia khoảng cách.
“Không thể!”
Đường Kiện nhìn ngón trỏ chuyển động trước mũi mình.
…… Ngay cả ngón trỏ cũng đáng yêu như vậy! Anh muốn cắn một ngụm.
“Không, thể, được!” Ngón trỏ kia đẩy đẩy đỉnh mũi anh cảnh cáo.
Kết quả đồng tử của anh tụ tập lại trên ngón trỏ kia, cả người biến thành mắt gà chọi.
Duy Duy thiếu chút nữa không nhịn được cười.
“Vì sao không thể?” Đường Kiện nhìn ra quả quyết của cô, vẻ mặt buồn bực.
“Chính là không thể.” Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô đỏ bừng. “Anh…… Chúng ta vừa mới…… Không được! Tóm lại, chờ thêm một thời gian nói sau.”
“Chúng ta đã biết nhau mười năm.” Anh đùa cô.
“Bắt đầu quen thuộc cũng mới hơn tháng nay.” Cô nhe răng gầm
nhẹ với anh.
“Được rồi, vậy phải đợi bao lâu?”
Cô gái nhỏ âm hiểm ở trước anh nói: “Anh mà lại làm phiền nữa, sẽ phải chờ một trăm năm.”
Ai!
“Duy tiểu nhân cùng con gái khó nuôi giống nhau!” Người nào đó chưa thỏa mãn dục vọng bất mãn mà phát.
Cái gì?
“Nói đến con gái, anh rốt cuộc nói chuyện như thế nào cùng Văn Tuệ Linh?” Cô ép hỏi.
Nhìn xem! Mèo tiểu thư tinh thần cố chấp lại được dẫn lên đây. Đường Kiện thở dài, rất là thất sách.
“Em muốn anh nói rõ ràng với cô ta, anh liền đi nói rõ ràng, vậy thôi.” Trên thực tế ngay từ đầu căn bản vốn không có chỗ nào không rõ ràng.
“Không phải tôi muốn anh, mà là anh vốn nên cùng người ta giải thích vì sao muốn chia tay.” Bị anh nói, cô thật giống như một con hồ ly tinh muốn anh trở về bất luận thế nào cũng phải nói chuyện. Trên thực tế bọn họ muốn chia tay hay không, cùng cô căn bản không có quan hệ gì?
“‘Anh’, cùng cô ta đã sớm chia tay – xác thực cách nói là tiến vào giai đoạn nguội lạnh, nhưng mà cùng chia tay cũng không khác mấy. Vốn qua thời kì nguội lạnh, cô ta cũng muốn đề nghị chia tay, chỉ là cuối cùng biến thành anh đề xuất, cô ta không cam lòng, cho nên mắng cũng bị mắng rồi, hét cũng bị hét rồi, cà phê với trà đều bị cô ta hắt lên người, anh bị đuổi khỏi nhà, như vậy đủ chưa?”
Ách, nghe qua thật thảm thiết……
“Nha.” Vậy cô không phản đối.
Đường Kiện thề cô trở nên có tính cách mẹ già như vậy, nhất định là tới khắc anh, có lẽ anh vẫn quen tính cách sảng khoái mạnh mẽ dễ dàng kia hơn một chút.
Nhưng, nhìn thiên hạ trước mắt, cô vẫn ở trong lòng anh, mềm mại lại tươi sáng, đây mới là điều quan trọng nhất.
“Duy Duy……” Anh lại dán đến.
Đinh linh linh – tiếng chuông cửa lại lần nữa vang lên.
Duy Duy nhẹ nhàng thở ra. May mắn. Cô không xác định
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




