|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
không được đóng.”
Duy Duy sắc mặt bắt đầu âm trầm.
“Cách ít nhất 2 mét.”
“Anh có thôi hay không!” Nữ chủ nhân rống giận.
“Hừ.”
Đường Kiện đem thùng sách của cô quay vào phòng khách.
Vừa quay người, ngoài cửa đã muốn không nhìn thấy hai người kia, nghe thanh âm là đi tới bên hành lang nói chuyện với nhau, bị cửa sắt che một chút, nhưng mà không có đóng hẳn, trên cửa lan can chạm rỗng, bởi vậy tiếng sẽ trực tiếp xuyên vào.
Anh không hề có cảm giác tội lỗi tiêu sái đến trước cửa nghe lén. 0
“Duy Duy, thật xin lỗi……” Mở màn rất yếu. Quả nhiên là gà bệnh.
“Không có gì phải thật xin lỗi, anh cũng không thiếu tôi cái gì.” Duy Duy tiếng nói lãnh đạm. Tốt lắm, quả nhiên lập trường kiên định.
“Anh biết hiện tại có nói gì em cũng sẽ không tin, nhưng anh cùng cô ta trong lúc đó cũng không có chân chính phát sinh chuyện gì –”
Tiếp theo là một chuỗi giải thích thật dài, không có gì hơn là hắn cùng cô đồng sự kia thật ra là trong sạch ra sao, bọn họ trong lúc đó khuyết thiếu điểm giống nhau như thế nào, Duy Duy yêu cầu chia tay làm tim hắn bối rối như thế nào.
Trọng điểm là, bọn họ trước đó chẳng qua là trong “Giai đoạn nguội lạnh” mà thôi, hiện tại hai người hẳn là đều nghĩ qua rồi, họ Trần hy vọng có thể trở về.
Đường Kiện không hiểu nổi phụ nữ.
Với anh mà nói, chia tay liền cùng mang thai giống nhau, nếu có là có, không là không, không có gì mà giai đoạn nguội lạnh, giai đoạn đình trệ, nhiều một chút, ít một chút đạo lý đi.
Văn Tuệ Linh muốn một bộ này, Duy Duy cũng muốn một bộ này, có phải con gái đối với chuyện chia tay đều không dứt khoát hay không, nhất định phải có một giai đoạn làm ván cầu mới có thể?
Bên ngoài người nọ còn đang niệm kinh, Đường Kiện đã muốn hết kiên nhẫn, mắt nhìn đồng hồ, còn có khoảng chừng nửa phút.
“– đừng nữa nói, tóm lại, tôi đã không có cách nào đối với anh không có khúc mắc, chúng ta trong lúc đó không có khả năng.” Duy Duy ngữ khí quả quyết.
Được! Không hổ là cô gái của Đường Kiện anh.
“Duy Duy……” Trần Dục Cần tựa hồ còn muốn cầu xin.
“3 phút, đã đến giờ.” Người ở cửa trước tính giờ trực tiếp đẩy cửa sắt ra kêu ngừng.
Duy Duy vốn cúi đầu, vẻ mặt có chút sầu não, thân ảnh lười biếng của anh vừa xuất hiện, cô thở dài, sở hữu tình cảm ôm ấp đều bị đuổi đi hết.
Trần Dục Cần vừa thấy anh, vốn đang chịu đựng lửa giận trong lòng liền vọt đi lên.
Duy Duy trước giờ là cô gái chậm chạp, bọn họ mới chỉ bắt đầu có ba tháng mà thôi, dưới tình huống bình thường cô không thể có một đoạn tình cảm khác nhanh như vậy.
Hắn ít nhiều cũng đã chăm sóc nơi này một chút, trong lòng có chút may mắn, cho rằng trong vòng ba tháng nếu không thể được cùng người yêu mới, tùy thời có thể về tìm cô.
Chỉ cần hắn bỏ chút công phu, lấy cá tính nhớ tình cũ của Duy Duy, muốn theo đuổi lại cô không phải khó. Nhưng là hiện tại…… Hiện tại!
Nhất định là vì người đàn ông này, Duy Duy mới có thể quyết tuyệt như vậy.
“Anh tính cái gì? Tôi nói chuyện với bạn gái tôi, ai cho anh xen mồm vào!” Trần Dục Cần đột nhiên tức giận mắng, đi nhanh đến phía anh.
Đường Kiện lộ ra những chiếc răng xinh đẹp, cười.
“……” Lông tơ sau gáy Duy Duy hoàn toàn dựng đứng!
Nụ cười kia, căn bản không thể nói là cười, kia căn bản là mãnh thú há mồm muốn nuốt thức ăn vào.
Cô không chút nghi ngờ, nếu Trần Dục Cần dám tiếp cận Đường Kiện trong vòng ba thước, tình huống tiếp theo nhất định sẽ thấy máu, hơn nữa máu kia tuyệt đối không phải của Đường Kiện!
“Chậm đã! Chậm đã!” Cô vội vàng chen giữa hai người đàn ông. “Trần Dục Cần, cứ như vậy, anh nhanh về đi. Đường Kiện, được rồi được rồi, chúng ta vào đi thôi.”
Đường Kiện không có nhìn cô, ánh mắt dừng trên Trần Dục Cần tràn đầy cổ vũ cùng chờ mong — chờ mong Trần Dục Cần tiếp tục đi tới phía anh, cho anh cơ hội động tay.
Thậm chí hai tay anh mở ra, tư thái cực kì khiêu khích, hoan nghênh đối thủ tiếp tục đi tới phía mình, tinh quang bắn ra tứ phía cặp mắt đen kia ẩn ẩn lộ ra sát khí tanh nồng.
Duy Duy sởn gai ốc.
“Anh không cần như vậy!” Cô vội vàng đi qua, tay dán tại ngực anh. Cơ tay anh căng chặt, hoàn toàn vận sức chờ phát động.
Duy Duy hoàn toàn không nghi ngờ, nếu giờ khắc này cô không ngăn lại, kế tiếp nhất định sẽ phát sinh tình huống bất luận kẻ nào cũng không xử lý được.
Kỳ thật Trần Dục Cần vừa tiến hai bước liền hối hận.
Hắn từ trước tới giờ chỉ là thư sinh văn nhược ngồi bàn làm việc, hai người bọn họ tuy rằng đều là loại đàn ông gầy yếu, nhưng Đường Kiện gầy là gầy gò, anh gầy…… Cũng chỉ là gầy. Đường Kiện giơ tay nhấc chân hoàn toàn không cần nhiều lời, nhìn ánh mắt của anh căn bản chính là “Phệ huyết”.
“Đường Kiện, Đường Kiện!” Duy Duy căn bản không ngăn được sát khí của anh, cô đành phải dùng tay ôm lấy hai gò má anh, buộc anh nhìn về mặt cô. “Được rồi, anh không cần như vậy…… Anh dọa tôi đó……” Cô nhẹ giọng lẩm bẩm.
Những lời này, rốt cục làm ánh mắt Đường Kiện thu về.
Duy Duy từ trước đến giờ sợ bộ dạng tức giận của anh, sao anh lại quên mất?
Đường Kiện nhắm mắt lại, khi lần nữa mở ra, sự tàn bạo dưới đáy mắt toàn bộ thu lại.
Anh cúi đầu hôn một chút lên tóc cô, mâu quang tùy ý quét qua người tình địch. Trần Dục Cần ngực ẩm ướt lạnh, có một loại cảm giác vừa thoát trở về từ tay tử thần.
“Cút.”
Đường Kiện bình tĩnh ôm cô gái của anh, xoay người đi vào.
Chương 5
“Bây giờ mà cậu còn dám nói không có chuyện gì, chỉ là bạn bè bình thường sao?” Yến Tuệ lại lần nữa nhe răng trợn mắt nhảy ra, chỉ vào mũi cô ép hỏi.
Duy Duy thở dài, đưa mắt từ máy tình dời qua.
“Tiểu thư, tớ lại làm sao?”
“Không có gì, tớ chỉ cảm thấy cậu thật không có suy nghĩ. Rõ ràng giải thích Đường Kiện chỉ là bạn bình thường, tớ muốn xuống tay cậu cũng nói tùy ý làm tớ cao hứng, hiện tại thì sao? Bạn bè bình thường sẽ không có việc gì ngày ngày đưa đón đi làm? Sẽ mỗi ngày bồi ăn bồi uống bồi ngủ?”
Duy Duy nghe thế mặt cũng xanh lại. “Tớ chỗ nào bồi ngủ cho cậu xem?”
“Là ở chỗ tớ không thấy được?” Yến Tuệ hắc hắc tà cười.
Duy Duy quyết định không thèm để ý tới vấn đề không có trình độ của cô bạn.
Nhìn vị động nghiệp tốt này xem. Ngô, hôm nay lại có trang phục mới rồi?
Công ty bọn họ đối với việc quy định trang phục không quá nghiêm khắc. Ở nơi này, Duy Duy thật cảm tạ ông chủ nhân tính hóa của cô.
Trừ phi hôm nào đó có khách hàng quan trọng đến thương nghị, nếu không bình thường ông chủ không ngại mọi người mặc thoải mái, chỉ cần thời gian đi làm thoải mái là tốt rồi. Bởi vậy, tuy rằng công ty bọn họ phụ nữ có vẻ nhiều, nhưng cái loại tình huống vạn hoa xinh tươi tranh chấp vẫn là ít thấy, đa số mọi người là quần bò cùng áo sơmi, chỉ vài đồng nghiệp coi trọng một chút mới mặc váy.
Nhưng mà, loại tình huống gợn sóng này không thịnh hành, qua vài hai tuần liên tiếp đã bị khiêu chiến.
“Cậu mặc cái gì đó?” Duy Duy cười cô.
Nam nhân bà Yến Tuệ này hôm nay thế nhưng mặc một chiếc váy chữ A, trên người là chiếc áo sơmi trắng sa tanh, chỗ cổ áo buộc nơ con bướm, thoạt nhìn vừa tao nhã lại đoan trang.
“Làm sao? Tớ như vậy không xinh đẹp sao?”
“Khí tiết tuổi già khó giữ được a!” Duy Duy lại thở dài một tiếng.
“Cái gì khí tiết tuổi già? Cô nương người ta năm nay mới hai mươi bảy –” Chờ một chút, thiếu chút nữa quên mất vấn đề chính. “Này, Chu đại tiểu thư, cái vị ‘Chỉ là bạn bè bình thường’ lại đến cửa bồi cậu ăn cơm.”
Duy Duy nghe vậy, lập tức liếc xuống đồng hồ, ra là đã giữa trưa 12 giờ.
“Aizz.” Cô thở dài, thu dọn các thứ chuẩn bị đi ăn trưa.
“Cậu còn aizz? Cậu có biết công ty chúng ta có bao nhiêu người đang chờ đá rơi xuống thay thế cậu không? Đúng là nữ nhân đang trong phúc mà không biết phúc……”
Duy Duy đem tiếng kháng nghị huyên náo của cô đá sau lưng.
Một bước vào khu vực tiếp khách, người đàn ông đang làm toàn bộ trái tim ở công ty rung động, quả nhiên đang ở đây.
Đường Kiện mặc một chiếc áo sơmi trắng, cổ áo buông ra hai chiếc cúc, một chiếc quần bò cũ xanh đậm, một thân nhẹ nhàng thoải mái, một cặp laptop màu đen đặt cạnh chân.
Loại phong cách nhàn tản này cực kì thích hợp với anh, khó trách toàn bộ phụ nữ ở công ty tâm hoa đều nở.
Nếu các cô thấy anh đêm hôm đó giằng co cùng Trần Dục Cần, khả năng sẽ hoàn toàn không còn cảm thấy đây là “Bạch mã vương tử ôn nhu chăm sóc nhất” nữa.
Nói thực ra, anh tối hôm đó, thật sự có chút dọa đến cô……
Cô không ngây thơ, đương nhiên hiểu được trên thế giới sẽ có lúc “Tàn khốc”, nhưng khía cạnh đó thuộc về những người khác, ở trong thế giới của cô, luôn luôn đơn thuần tốt đẹp. Bạn bè người thân của cô đều rất hòa thuận, trong công việc cũng đều gặp được những đồng nghiệp tốt, cho dù có chỗ nào không đúng, tất cả mọi người chẳng qua cũng chỉ nghĩ cách giúp đỡ lẫn nhau mà thôi, chưa từng có người đem cái thứ “Thô bạo”, bày ra thực chất hóa như vậy.
Nhưng, tối hôm đó, trong mắt anh, rõ ràng là sự tàn bạo.
Cô không hiểu.
“Đường
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




