|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
Kiện” cô biết, không phải là người đàn ông như vậy.
Tri Nhã thực hàm súc ám chỉ qua, “Đường Kiện” trời sinh bị động tiêu cực, đây cũng là nguyên nhân làm cho Văn Tuệ Linh cuối cùng cũng cảm thấy người đàn ông này không thể dựa vào, vì thế quyết định chặt đứt tơ ngọc (chỉ tình cảm, tình yêu) nhiều năm.
Đường Kiện bị động tiêu cực, cũng là người đàn ông trước mắt cô?
Đây căn bản không phải cùng một người!
Tính cách của một người không có khả năng đột nhiên thay đổi lớn, đến tột cùng là chuyện gì xảy ra?
Tất cả thay đổi, hình như bắt đầu từ trận tại nạn xe cộ suýt chết của anh, nhưng, đó đại biểu cho cái gì?
Một đống dấu chấm hỏi quay loạn trong đầu cô, cô cũng không xác định bản thân mình muốn biết đáp án. Không biết vì sao, cô cảm thấy nguyên nhân đằng sau đó sẽ làm người ta sợ hãi.
“Ai nha Duy Duy, Đường Kiện người ta chờ cô đã lâu, còn mang cơm trưa tới, sao cô còn ngâm lâu như vậy.” Chị Trần phó lý công ty thét to với cô.
Chẳng lẽ tôi chăm chỉ làm việc là sai? Duy Duy không dám đối với phó lý như thế, đành phải trừng mắt liếc Đường Kiện một cái. Kia chính là đầu sỏ gây nên, không thể giải thích được trở thành bánh trái thơm ngon ở công ty bọn họ, lại còn được đám bà cô này rất yêu thích!
Rõ ràng không phải là người đàn ông tính tình tốt, lúc anh cố tình giả bộ ngoan ngoãn giả bộ thâm tình, thật sự là mọi việc đều thuận lợi. Công ty bọn họ nhân viên kế toán cao cấp cấp bậc các mẹ, thấy bây giờ còn có người trẻ tuổi nguyện ý vì bạn gái ngày ngày theo đến, quả thật dẫn tới việc nghĩ đến chuyện tình cảm.
“Bên ngoài khắp nơi chật chội, anh đã mua cơm hộp cho em rồi.” Đường Kiện cho cô một cái biểu tình vô tội.
“Đi thôi! Vào văn phòng của tôi ăn.”
Văn phòng của cô chính là phòng máy tính. Không gian bên trong nhỏ, lại chứa một đống máy móc, hai người bọn họ chen chúc vào đó sẽ có được chút riêng tư.
“Ừ.” Đường Kiện rất biết nghe lời.
Em gái tổng đài lập tức cầm túi thức ăn của anh cung kính đưa lên, như phi tử phục vụ Hoàng Thượng.
Duy Duy chỉ có thể lại thở dài. Nền nếp tốt đẹp công ty tích lũy mười lăm năm cứ như vậy theo gió biến mất, khí tiết tuổi già khó giữ được.
“Đợi đã! Không thể vào phòng máy tính ăn này nọ, muốn ăn mọi người đi ra ngoài ăn!” Yến Tuệ nhảy ra vì mọi người tranh thủ cơ hội.
Hai ngày gần đây, đội quân tóc dài (chỉ các bác các cô các chị em trong công ty chị ấy) này da mặt dưỡng dày, giữa trưa tụ tập tới yêu cầu cùng nhau ăn cơm, sau đó trong thời gian ăn trưa dùng các loại chủ đề tiêu chuẩn đem anh ăn tươi nuốt sống.
Duy Duy ngẫm lại bỗng nhiên cảm thấy buồn cười. Vậy sẽ không phải vì thời gian riêng tư bị chia sẻ, cho nên người đàn ông đạo cao một thước ma cao một trượng này, dứt khoát chuyển hướng mà đi, trực tiếp ôm cơm hộp vào?
“Hệ thống quan trọng của tớ mới làm được một nửa, không đi được, nếu như lúc đi ra ngoài ăn trưa hệ thống bị treo, cậu muốn phụ trách?” Cái cớ của cô đúng lý hợp tình làm người ta không thể phản bác.
Đội quân tóc dài á khẩu không trả lời được, bọn họ chỉ có thể trơ mắt nhìn MIS đem bữa tiệc lớn ngon miệng vào phòng máy tính độc chiếm.
Vào phòng máy tính, cửa vừa đóng, cô liền quay đầu lên tiếng –
“Anh không cần lại –”
Sau đó lập tức bị một lực cường ngạnh nóng bỏng hôn trụ. (aoi: hai ng` nầy mà cứ ở riêng là y như rằng có chiện để xem)
Sau khi triệt triệt để để nhấm nháp cô xong, anh mới chống trán mình lên trán cô cười khẽ.
“Bộ dáng Duy Duy của anh đùa bỡn cấp trên thật đáng yêu.”
Oanh, có người da mặt trắng noãn mềm mại lại đỏ lên.
“Ai, Duy Duy thực thẹn thùng.”
Trần Dục Cần nói cô chậm nóng, sự thật chứng minh, loại chuyện chậm nóng này chính là bởi vì không gặp phải lửa cháy nhanh. Nếu bạn đụng tới là lửa cháy lan ra đồng cỏ, anh ta làm gì quan tâm bạn muốn chậm hay nhanh? Trực tiếp liền một phen đốt lại đây!
Cho tới bây giờ, cô còn chưa bị anh “Đắc thủ”, nhưng cứ tiếp tục như vậy, khó bảo toàn một cô gái “Khí tiết tuổi già khó giữ được” khác sẽ không đổi lại thành cô.
Nói đến cùng, khi Đường Kiện có ý muốn mê hoặc người, thật sự vạn phần có thể làm được.
“Ăn cơm!” Cô đánh anh một cái, chia đồ ăn của hai người ra.
Đường Kiện dùng chân móc cái ghế dựa, đùi kề sát đùi cô, ngồi xuống bắt đầu ăn cơm.
Anh mua cho mình một phần hamburger, mua cho cô là món ăn Trung Quốc cô thích: Mỳ vằn thắn cùng canh rau cải. Cô cho tới giờ chưa từng nói qua cho anh cô thích ăn gì, nhưng anh hình như luôn biết rõ.
Không chỉ là ăn cái gì, còn có rất nhiều chuyện, anh đối với cô dường như luôn nắm trong lòng bàn tay……
“Thời gian bình thường anh làm gì?” Cô tinh tế nhai một miếng, nhịn không được hỏi.
Hàm răng trắng sáng của Đường Kiện rơi vào chiếc hamburger, liếc cô một cái.
“Như thế nào, cảm thấy hứng thú với anh?”
Khuôn mặt xinh đẹp ửng đỏ, Duy Duy vùi đầu tiếp tục ăn mỳ.
“Không có việc gì, thuận miệng hỏi một chút mà thôi.” Cô lẩm bẩm.
“Anh muốn ăn một viên vằn thắn.” Người đàn ông bên cạnh kia dựa lại gần, miệng mở ra.
Duy Duy rất nhận mệnh gắp một miếng bỏ vào miệng anh. “Cẩn thận một chút, nóng.”
Đường Kiện một hơi cắn lấy, cảm thấy mĩ mãn nuốt xuống.
Duy Duy bị bắt ăn chung đồ với anh đã thành thói quen, cũng không chút nào từ chối.
Bọn họ như vậy rốt cuộc được coi là gì? Cái bầu không khí vô cùng thân thiết này ở trong mắt những người đứng xem, nhất định cảm thấy chính là một đôi tình nhân đang cùng nhau ăn đi? Nhưng đối với một người đàn ông mà ngay cả công tác của anh cũng không biết, thật sự có thể gọi là người yêu sao?
Duy Duy suy nghĩ rất sâu, Đường Kiện rút một cọng khoai tây cắn một nửa, nửa còn lại đưa tới bên miệng cô, cô theo bản năng há mồm ăn.
Đường Kiện nóng rực nhìn cô chằm chằm, rất muốn dùng lưỡi của mình thay thế cọng khoai cô đang ngậm trong miệng, hoặc là dùng bộ vị khác cũng có thể……
Đáng chết! Anh thay đổi tư thế một chút.
Cô gái yêu dấu ở ngay trước mặt, mà lại chỉ cho hôn không thể đụng, anh không biết bản thân còn có thể nhẫn được bao lâu. (aoi: nghẹn chết đến nơi r…)
“Anh đang làm việc.” Anh quyết đoán dời đi suy nghĩ, để tránh mình ở công ty của cô nổ tung mà chết.
Duy Duy dừng một chút mới hiểu ra, anh là trả lời vấn đề vừa rồi của cô.
“Công việc gì?” Cô thật cẩn thận hỏi.
“Ừm,” Đường Kiện cắn miếng hamburger, suy tư một chút. “Xem như cùng nghề với em.”
“MIS?” Vậy anh vì thế mà chú ý hệ thống sao?
“Không khác lắm, mặt kỹ thuật có chút tinh tế tường tận hơn.” Anh cười khẽ, con ngươi đen thâm trầm chớp động.
Mặt kĩ thuật thâm sâu cô thật ra không hề nghi ngờ. Hai tuần nay anh đã đến giúp cô nâng cấp hệ thống hai lần, đối với công lực của anh cô đã muốn phục sát đất.
“Vậy anh không cần đi làm sao?” Mỗi ngày anh giống như đang ở ngay gần cô lúc ẩn lúc hiện, nói thật, cô rất hoài nghi Đường Kiện khi cô đi làm buổi sáng, giữa trưa ăn cơm cùng buổi tối tan tầm trong thời gian rảnh rỗi đó làm những gì.
“Công việc của anh không cần đi làm.”
“Vậy rốt cuộc là làm gì?”
“Là đông làm một chút tây làm một chút.”
Duy Duy lườm anh một cái, không hỏi.
Đường Kiện nhìn cô bộ dáng bực dọc, cười khẽ đứng lên.
“Tức giận?”
“Không muốn nói thì đừng nói, sao lại trả lời có lệ như vậy?”
Anh thở dài, trong đôi mắt thâm trầm chỉ có ôn tồn.
“Duy Duy, anh có vài chuyện quan trọng phải làm, chỉ là không cần đi làm.” Một ngón tay của anh nâng cằm cô, buộc cô nhìn anh. “Nhưng mà em đừng lo lắng vấn đề cuộc sống, anh hoàn toàn có năng lực nuôi em.”
“Tôi lo lắng không phải vấn đề tiền bạc. Một phần nghề nghiệp không chỉ đại biểu tiền tài, nó còn có thể tạo cảm giác thành tựu, lòng tự trọng cùng lòng tự tin.”
Đường Kiện xoa xoa cằm. “Em cảm thấy anh đây đứng lên không tạo cảm giác giống như thành tựu, là người không có tự tôn với tự tin sao?”
Người đàn ông này quả thật không có thiếu mấy thứ đó.
Duy Duy buông tha cho.
“Vết thương ở đầu của anh tốt chưa? Có cần khám lại hay không?”
Đường Kiện gần đây cũng vì chuyện đó mà khổ sở.
Một hồi tai nạn xe cô kia đã chấn động đến não bộ của anh, vượt xa so với những dự trù ban đầu của anh.
Anh đã chuẩn bị những thứ cần thiết cho lần trở về này, nhất định phải trải qua một trận chấn động kịch kiệt, mới có thể chế tạo đủ năng lượng. Chẳng qua, anh thật không ngờ nó lại làm tổn thương não của mình.
Nhưng trong cái rủi có cái may, chấn động não bộ này không có ảnh hưởng vĩnh viễn. Phần lớn chức năng tứ chi của anh cũng đã trở lại trạng thái bình thường, chỉ là phần não bộ, vùng có liên quan một chút đến trí nhớ đoạn giữa vẫn chưa khôi phục như cũ.
“Theo ảnh chụp CT thì cũng không nhìn ra tính ảnh hưởng lâu dài nào. Đầu óc của anh đang tự khôi phục, đối với bộ phận bị thương, những vùng khác sẽ bắt đầu tiếp quản, sau đó tình trạng trí nhớ mơ hồ hoặc xáo trộn sẽ giảm bớt. Ngắn thì khoảng vài tuần, lâu thì mấy tháng, trí nhớ đoạn giữa của anh sẽ trở về vị trí cũ. Nếu không đúng, chúng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




