watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 00:14 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3760 Lượt

Em làm theo lời anh, đối phương đồng ý hợp tác cùng chúng em rồi!”

“Thật sao? Như thế thì tốt quá.” Hắn mỉm cười, vỗ vỗ bả vai Tiểu Trương.

“Khấu ca, cám ơn anh, nếu không phải nhờ anh, em tuyệt đối sẽ không thành công!” Tiểu Trương kích động mãnh liệt nắm lấy tay hắn, “Thật sự cám ơn anh.”

“Không có gì, là do bản thân em chịu cố gắng.” Khấu Thiên Ngang nhìn tên tiểu tử chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, cười nói: “Anh chỉ đưa ra ý kiến, tiếp theo thì phải xem chính bản thân em, cố gắng làm, đừng dễ dàng buông tay từ bỏ, em nhất định sẽ thành công.”

Tiểu Trương vẻ mặt cảm động, “Mặc kệ nói thế nào, vẫn là thật cám ơn anh, em phải lập tức trở về đàm phán hợp đồng, tí nữa em sẽ mời anh ăn cơm.”

“Ăn bữa cơm thì không cần đâu, sau này có rảnh thì lại đây ngồi.”

“Em sẽ, nhất định đến! Cám ơn!” Tiểu Trương lại dùng lực mà lắc lắc bàn tay của Khấu Thiên Ngang, nghe thấy tiếng đồng nghiệp gọi, vội vàng quay lại chạy ra xe, lúc gần đến nơi, cũng không quên quay lại vẫy vẫy tay với người ở trong tiệm.

Bạch Vân nhìn một màn như vậy liền cảm thấy choáng váng, sau một lúc lâu, mới có cách mở miệng hỏi: “Chuyện gì thế này?”

“Không có gì.” Như là lúc này mới phát hiện ra là có nàng tồn tại, hắn đột nhiên không được tự nhiên đứng lên, nói qua loa hai ba câu: “Hai ngày trước cậu ấy có tới đây, tôi thấy cậu ấy hình như có chút phiền toái, cho nên cho một chút ý kiến.”

“Ý kiến gì?”

“Khụ ừm, chỉ là một chút ý kiến trong công việc.” Hắn lập lờ nói xong, liền xoay người vào phòng bếp.

Bạch Vân kỳ quái nhìn bóng dáng hắn, đôi mi thanh tú nhíu lại. Công ty Tiểu Trương làm quảng cáo, hắn có thể cho người ta cái ý kiến quỷ quái gì? Liếc mắt nhìn tòa nhà lớn là công ty quảng cáo được cho là có chút danh tiếng, theo thói quen định cầm cốc thủy tinh ra rửa, vòi nước liền có người lập tức đóng lại.

Nàng ngẩng đầu, thấy Khấu Thiên Ngang vội vàng quay lại từ trong bếp. Thiếu chút nữa đã quên cô gái này đang bị sốt!

Hắn trừng mắt nhìn thẳng nàng mà nói: “Cô cứ đứng yên đi.”

Nàng vẻ mặt bình tĩnh nói: “Cái cốc bẩn.”

“Chút nữa tôi sẽ rửa.” Hắn lấy cốc cà phê ra khỏi tay nàng, bắt buộc nàng bỏ ý nghĩ làm việc, lại bắt buộc nàng ngồi ở vị trí nàng thường hay ngồi, rồi lấy từ ngăn tủ một cuốn tiểu thuyết dúi vào tay nàng. “Nếu cô muốn ở đây, có thể, cô ngồi đây đọc tiểu thuyết.”

Oa nha.

Bạch Vân cầm tiểu thuyết, nhìn hắn, rồi lại nhìn cuốn tiểu thuyết trong tay, tuy rằng nàng đã xem qua cuốn này, có điều nếu người này cứ kiên trì như thế, nàng nghĩ là nàng vẫn nên nghe theo.

Chương 5: Chương 5

Chương 5

Vài ngày sau, nàng phát hiện Tiểu Trương không phải là người duy nhất nhận được “ý kiến” của hắn.

Trên thực tế, người nhận được những ý kiến của hắn quả thật không ít, ông chủ cách vách mở tiệm bán hoa, rồi cả Chu tiên sinh mở tiệm đồ điện ở đối diện, cả Doanh tiểu thư của quầy bán quần áo cạnh cửa hàng bách hoá, đến cả tiểu đệ đưa cà phê cho tiệm, thậm chí cả Ngô tiểu đệ ở lầu bốn cũng chạy xuống xin hắn chỉ dạy thêm cho môn hoá.

“Anh rốt cuộc có làm được không? Đừng dạy bừa người ta.” Có một ngày, nàng cuối cùng lấy danh nghĩa đưa cà phê, không nhịn được đi ra xem, lại phát hiện Ngô tiểu đệ hỏi hắn về hoá học.

“Yên tâm, trước tôi học khoa này lợi hại lắm.” Hắn chỉ cười cười, muốn nàng an tâm, tiếp tục giải thích cho Ngô tiểu đệ về đề mục hoá học kia.

Những ký hiệu hoá học này đối với nàng mà nói quả thực là cùng chung loại với giun, nàng căn bản là muốn làm rõ xem hắn rốt cuộc là biết thật hay biết giả, nhưng thấy hắn giải thích như vậy, nàng cũng chỉ có thể nghĩ hắn biết thật. Kết quả là sau hai ngày có bài kiểm tra kia, thì vợ chồng họ Ngô mà nàng chưa từng thấy trước đó lại thành khách quen, hơn nữa cơ hồ coi hắn thành thần mà sùng bái.

Rồi chuyện này chuyện khác cũng có, thế là, khách trong cửa tiệm của nàng, mỗi ngày một gia tăng còn chưa tính, ngay cả người không thường thấy đến, cũng đều biến thành khách quen. Người đàn ông này… thật sự là quái…

Liếc mắt khi đang đi đưa cà phê, lại thấy Khấu Thiên Ngang bị khách giữ lấy nói chuyện, Bạch Vân lại nhíu mày lại. Nàng càng ngày càng thấy kì quái là rốt cuộc người kia đã làm cái gì. Suy nghĩ, nàng lật xem tạp chí, cảm giác mê muội lại bất giác lộ ra.

Buổi chiều khách cũng không nhiều lắm, bởi vì nàng ốm cũng chưa hoàn toàn khỏi hẳn, hắn căn bản là đem tất cả hoạt động của nàng chỉ được hạn chế ở trong quầy, chỉ khi vào thời gian dùng cơm có đông khách, mới cho phép nàng động tay pha cà phê, hại nàng có đôi khi đã bắt đầu nghi ngờ ai mới là chủ. Kết quả là chỉ sau vài ngày, nàng cứ mỗi khi đến buổi chiều là cảm thấy buồn ngủ.

Nho nhỏ ách xì 1 cái, nàng ngẩng đầu ngắm một chút. Người ở ngoài cửa tiệm đã bắt đầu thưa thớt, một làn gió nhẹ nhàng lướt qua hàng cây, hàng cây bên người rung nhẹ theo gió, vài chiếc lá cây vì thế mà rơi xuống. Trong tiệm có một con mèo nhỏ, một người khách, hơn nữa người khách kia lại đang kéo Khấu Thiên Ngang để nói chuyện. Xác định là không có chuyện gì to tát, nàng rõ ràng từ bỏ việc lật tạp chí để đọc kia, nằm úp sấp xuống ngủ.

Vừa đi đến quầy, hắn liền thấy nàng nằm úp sấp đang ngủ. Hắn xoay người đi vào phòng nhỏ ở đằng sau cửa tiệm, lấy cái áo khoác ra phủ lên người nàng, nàng không biết mơ thấy cái gì, khóe miệng thản nhiên hiện lên nụ cười.

Khuôn mặt của nàng luôn như vậy khiến cho người khác có cảm giác thoải mái mà mỉm cười, nhẹ nhàng không tiếng động mỉm cười. Tới nơi này rất nhanh đã hai tháng, hắn bắt đầu phát hiện, những người đến cửa tiệm này không chỉ là đến để ăn cơm và uống cà phê, đa số là thật sự thích cửa tiệm này, thích nàng, thích nói chuyện cùng nàng.

Hắn cho tới bây giờ vẫn không thấy nàng giống cô gái có thể lắng nghe tâm sự. Khách đến đây, mười thì tám người buôn chuyện với nàng, có đến hơn phân nửa là nói với nàng đủ hỉ nộ ái ố. Ngoài lúc cần nêu ý kiến ra, phần lớn thời gian, nàng đều im lặng nghe. Hắn thậm chí từng gặp một người khách khóc đi vào tiệm, nàng không chút nào suy nghĩ mà vươn hai tay cho người đó một ít an ủi.

Có một ngày, bọn họ mở cửa đến tận ba giờ sáng. Trường hợp đặc biệt này, chỉ gần hai tháng thời gian ngắn ngủn, đã xảy ra năm lần. Thế là, hắn biết vì sao cảnh sát thường xuyên đi tuần nơi này, vì sao cảnh sát không ngủ mà vẫn tới nơi này nhìn qua, còn có vì sao ngày đó nàng lại mở cửa cho hắn đi vào! Nàng tuy rằng thực thông minh, lại quá mức thiện lương và mềm lòng, hơn nữa bản thân lại không biết cách chăm sóc mình!

Bề ngoài nàng thoạt nhìn ôn nhu hiền lành, một dáng vẻ cô gái nhỏ bé, trên thực tế lại cố chấp đòi mạng, chỉ cần trong lòng nàng quyết định, vô luận người khác nói đến rát cổ bỏng họng thế nào, nàng vẫn ôn nhu mỉm cười, miệng không phản đối, trong lòng lại vẫn kiên trì quyết định của mình. Kết quả là nói sao cũng không được, sau tình huống khuyên không nghe, hắn cũng chỉ có thể theo nàng, để nàng ngồi trong tiệm, rồi mới tự tay thay nàng giải quyết mọi chuyện trong tiệm. Giúp Tiểu Trương, chính là nhất thời không nhịn được, giúp những người khác, cũng là bởi vì nếu hắn không nhúng tay, nàng mười thì lại tám chín phần ngồi nghe người khác oán giận, thậm chí chỉ để an ủi những người đó mà muốn mở cửa đến tận nửa đêm.

Trời mới biết hắn có bao nhiêu vất vả để chạy tới chạy lui với đám khách này, mới có thể bắt buộc cô gái không biết tĩnh dưỡng này về nhà ngủ. Nàng đang ngủ lại khụ hai tiếng, hắn nhíu mày, nhìn người xe đi lại ngoài cửa sổ, có chút đau đầu thở dài.

Hắn luôn luôn không thích quan hệ với người khác, ai có thể lại dự đoán được chỉ một tiệm cà phê nho nhỏ lại có thể níu kéo hắn đến gần hai tháng, bảo hắn gọi tên từng người khách quen cùng công việc cúa họ, thậm chí ngay cả tổ tông mười tám đời của đối phương cũng có thể đọc làu làu.

Hơn nữa hắn tựa hồ quá để ý nàng. Cái này không tốt lắm.

Liếc mắt thoạt nhìn cô gái mảnh mai kia, hắn thở dài. Thật sự không tốt lắm…

“Chết tiệt.”

Một câu nguyền rủa, làm cho nàng vừa đi đưa cà phê quay lại hỏi. “Cái gì?”

“Không có gì.” Liếc mắt qua nhìn hắn, Bạch Vân lại cúi đầu rửa đồ trên tay.

Hắn ngẩng đầu nhìn nàng rồi nguyền rủa cái câu lỡ mồm kia, nàng cảm mới khỏe hơn có một chút thôi, hắn cũng không nghĩ sẽ đem lại phiền toái và áp lực cho nàng. Chỉ có người ngồi

ở bàn cạnh cửa sổ không phải là khách quen.

“Cô quen sao?” Hắn lại hỏi như vậy, là vì người đàn ông kia dù cố ý hay vô tình thì vẫn nhìn Bạch Vân.

“Không biết.” Nàng trả lời rất nhanh, đầu cũng không ngẩng.

“Bạn trai cũ?” Hắn nói xong khụ một tiếng, hy vọng khẩu khí của mình nghe qua không có gì kỳ lạ.

Nàng trừng hắn, liếc mắt qua một cái, “Tôi nói là không biết.”

“Biểu tình của cô không giống như thế.” Hắn nhíu mày nói.

Bạch Vân ngừng lại công việc trong tay, có chút ảo não nhìn hắn nói: “Đừng có dùng cái biểu hiện ấy với tôi.”

Cái này hắn lại càng không hiểu. “Như thế nào là cái biểu hiện ấy?”

“Biểu hiện giống như anh không gì là không biết.” nàng một tay lau bàn,

Trang: [<] 1, 8, 9, [10] ,11,12 ,17 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT