|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
một tay lại chống lên hông, hừ giọng nói: “Bởi vì thật sự là tôi không biết hắn.”
“Tôi không có gì là không biết.”
“Ừm hừ.” Bạch Vân ngoài cười nhưng trong không cười nói: “Phải là giống như tôi đã nói, anh không phải không gì không biết, mà là anh có biểu hiện giống như vậy.”
Biểu hiện? Hắn như thế nào lại không biết?
Khấu Thiên Ngang buồn cười nhìn nàng hỏi: “Tôi biểu hiện như thế để làm gì?”
“Làm cho người khác nghe lời anh nói.”
Hắn tựa hồ cứng người một chút, nhưng rất nhanh khôi phục bình thường, lại tác động lên khoé miệng, giỡn nói: “Tôi chỉ muốn biết tại sao người đàn ông kia lại làm cho cô cảm thấy tâm trạng phức tạp, không phải là phạm tội rồi bị lên án là nói gì người khác cũng phải nghe theo chứ”
“Hắn không hề làm tâm trạng tôi phức tạp, chỉ là tôi…” Nàng nói một nửa như là nghĩ tới cái gì, đột nhiên ngừng lại.
“Là cái gì?” Không biết vì sao nàng dừng lại, hắn không nhịn được truy hỏi.
Trong đầu suy nghĩ nhanh, Bạch Vân nhìn hắn, lại nhìn nhìn người đàn ông kia, rất nhanh có kết luận. Nàng đột nhiên mở miệng hỏi: “Trên thực tế, tôi có việc nhỏ nhờ anh.”
“Chuyện gì thế?”
“Làm bạn trai tôi.”
Vừa mở miệng, nàng đã nghĩ phải cắn đầu lưỡi của chính mình, nhưng ngoài cái này, nàng không nghĩ được biện pháp ngăn cản chuyện này, cho nên tuy rằng cảm thấy có chút xấu hổ, nàng vẫn không chớp mắt nhìn hắn, chờ hắn trả lời.
Hắn sửng sốt một chút, một lúc lâu sau mới mở miệng hỏi: “Đây là việc công?”
“Việc riêng.”
“Bởi vì hắn?”
“Còn vì cái khác.”
“Khác?” Hăn biết mình không nên cảm thấy hờn giận, nhưng trong lòng lại không hiểu sao vẫn thấy sôi lên.
“Tôi từng nói với anh, về bạn bè của tôi có phải không?”
“Phải.” Hắn gật đầu tỏ vẻ biết.
“Các cô ấy đều đã kết hôn.”
“Chuyện này và chuyện đấy có quan hệ gì?”
“Anh hẳn còn
nhớ La Lan chứ?”
Khấu Thiên Ngang gật đầu, người con gái xinh đẹp động lòng người như vậy, rất khó làm cho người ta quên.
Bạch Vân nhìn hắn, thở dài, “Quan hệ là ở đó, trong nhà La Lan làm hồng nương, mà mẹ cô ấy lại cho rằng phụ nữ qua ba mươi tuổi không thể lấy chồng là chuyện rất đáng thương. Bác gái kia vừa vặn lại quan tâm, bác ấy nói cô gái tốt phải có người yêu thương chăm sóc, như vậy bác ấy thấy là trưởng bối nên lo cho người dưới.”
“Cho nên?”
“Cho nên lần trước vào tiệc mừng của cô ấy, khi bác ấy phát hiện ra tôi không có bạn trai, hai ba ngày đầu mượn một đống ảnh đàn ông cho tôi xem…” Nàng có chút ảo não liếc nhìn vị khách kia, “Người đó là một trong số họ.”
“Một trong số đó?” Không biết vì sao, hắn có cảm giác muốn cười. “Bọn họ rốt cuộc là có bao nhiêu người?”
Bạch Vân lấy ra từ ngăn kéo, đưa một quyển tư liệu toàn người có thể làm quen, ném lên trên bàn. Nhìn tư liệu làm quen kia như lục thất thư pháp, hắn không nhịn được bật cười.
“Đừng cười.” Nàng vừa xấu hổ lại quẫn bách nói: “Bọn họ vốn chỉ là ảnh chụp cùng tư liệu, nhưng từ ngày bắt đầu, đột nhiên liên tiếp một đống người đến, mẹ La có lẽ nói là tôi có mở tiệm, rõ ràng là muốn những người đó đến tận đây để nhìn trực tiếp. Tôi không cảm thấy đứng làm việc ở đây lại có người nhìn chằm chằm soi mói là một chuyện có thể cười.”
“Thật xin lỗi…” Hắn nghẹn cười xin lỗi, nhưng hai vai vẫn bị ý cười kích thích mà run lên.
“Anh rốt cuộc là giúp hay không giúp?” Nàng hồng mặt hỏi.
“Giúp như thế nào?”
“Chính là làm cho những người đó biết, tôi đã… ách…” Không biết nên nói như thế nào, khuôn mặt nhỏ nhắn của Bạch Vân càng ngày càng hồng.
“Là hoa đã có chủ?” Hắn giúp nàng nói tiếp.
“Ừm.” nàng gật đầu.
“Cho nên chỉ cần nói với người đàn ông kia là được.”
“Ừm.” Nàng nhẹ nhàng thở ra.
“Cho nên chỉ là nói với những người đàn ông khác cô là quyền sở hữu của tôi?”
“Có lẽ chính là như thế.” Nàng lại gật đầu, bắt đầu cảm kích hắn.
“Cái đấy đơn giản.”
“Thật?”
“Đúng.” Hắn nhếch miệng cười, rồi lại gần khuôn mặt của nàng, cúi đầu hôn nàng.
Môi cong thành một đường.
“Đây không phải là ý tốt.”
“Tôi biết.”
“Tôi ốm vẫn chưa khỏi hẳn.”
“Tôi biết.”
“Anh có thể bị lây bệnh.”
“Tôi biết.”
“Vậy sao anh còn hôn tôi?”
Bởi vì hắn đã muốn hôn nàng từ lâu. Không dám nói cho nàng biết ý nghĩ của mình, hắn chỉ cười đến ngọt ngào, đưa nàng lên xe rồi ngồi vào sau tay lái, mới nói: “Bởi vì đó là phương pháp nhanh nhất để người ta có thể biết được cô là hoa đã có chủ.”
Nàng mở to mắt lên nhìn hắn, sau một lúc lâu mới kéo khoé miệng, giả cười trả lời: “Cái kia…. thật cảm ơn anh.”
Nói xong nàng mở cửa xuống xe, biết hắn sẽ đi theo, nàng cầm túi cứ đi tiếp.
Sau khi nàng bị cảm, hắn kiên trì mỗi ngày đón đưa, nhưng lại là đưa đến thẳng cửa nhà nàng, nàng cũng không xác định vì sao, nhưng đoán có lẽ là vì ngày đó nàng ngất xỉu thật sự đã làm cho hắn sợ hãi, hắn cảm thấy nàng vừa nhỏ gầy lại yếu ớt. Tuy rằng trong lòng cả hai đều biết rõ, nàng cũng không yếu ớt như vậy. Nhưng hắn vẫn kiên trì đưa đón, nàng cũng không ngăn cản, dù sao cũng có lái xe miễn phí để nàng đỡ phải lái, thật là một lợi ích lớn; tuy rằng thân hình to lớn của hắn ngồi trên xe nàng có chút buồn cười.
Khấu Thiên Ngang đi theo sau nàng, giọng kiên định nói: “Cô cũng không thể chối bỏ là phương pháp này rất tiện, tên kia đã bỏ đi rồi, phải không?”
“Đối với một người thì còn hữu hiệu, còn có nhiều người.” Bạch Vân cùng quản lý mỉm cười, làm như là tiếp đón, tiếp tục đi tới phía trước, ấn nút thang máy. “Anh không thể cứ có một người đến lại hôn tôi một lần.”
Trên thực tế, hắn nghĩ vì sao mà không thể được.
Nuốt vào trong miệng câu kia, hắn cũng vẫy vẫy tay với quản lý, nhếch khóe miệng nói: “Nếu nói thẳng với bà mối kia, sẽ đỡ được rất nhiều phiền toái.”
Cửa thang máy mở, Bạch Vân đi vào, nhìn hắn ngoài cười nhưng trong không cười, “À.”
“Không phải sao?” Khấu Thiên Ngang đuổi kịp, nhíu mày hỏi lại.
“Nếu mẹ La đơn giản như vậy là có thể dừng lại, bà sẽ không họ La.” Bạch Vân phiêu hắn liếc mắt một cái, tức giận nói.
Cửa thang máy đóng lại, bắt đầu đi lên trên.
Hắn cho hai tay vào trong túi quần, đứng ở phía sau nàng, hai mắt lại nhìn hình ảnh nàng ở trên tường thang máy, tò mò hỏi: “Vì sao cô không muốn kết hôn?”
“Không phải tôi không muốn kết hôn, chỉ là không muốn gần gũi.”
“A?”
Bạch Vân nhíu mi, bởi vì nghe ra trong câu nói của hắn có ý hỏi. “A cái gì?”
“Cô ba mươi tuổi mà không có bạn trai.”
“Ok, cho nên? Ý của anh là đàn ông độc thân sẽ không có vấn đề, phụ nữ độc thân chính là một loại bệnh?”
Ô chà, súng lên đạn.
Nàng lườm cái xem thường, nghĩ hắn không thấy được, hắn vô thức giương lên khóe miệng, “Tôi không có ý đó, chỉ là tò mò.”
Thang máy đột nhiên phát ra tiếng vang kỳ quái, rồi mới ngừng.
“Sao lại thế này?” Bạch Vân ngẩn ra, lời vừa ra khỏi miệng, đèn điện cũng tắt, nàng có chút hoảng, đến khi hắn tựa vào đầu vai nàng, cả người áp lên máy bộ đàm trong thang máy.
“Lão Lí? Lão Lí? Ông ở đâu?”
Sau một lúc trầm mặc, truyền đến âm thanh của quản lý Lí. “Alô? Tiểu Khấu à? Tôi đây tôi đây, thang máy có chút vấn đề, mọi người đừng khẩn trương, ngồi xuống trước đã, bây giờ tôi phải đi liên lạc với đội phòng cháy.”
Lão Lí? Tiểu Khấu? Thật tốt quá, xem ra ngay cả đại hạ quản lý nhà nàng cũng thân thiết với hắn.
Nói rõ với quản lí, hắn chú ý thấy nàng vẫn rất im lặng, không nhịn được mở miệng: “Cô có sao không?”
“Ừm.” Nàng lên tiếng, lại hỏi: “Anh ở đâu?”
“Tôi sợ bóng tối.” Hắn nói.
Nàng sửng sốt một chút, hắn thấy nàng sững sờ liền kéo nàng ngồi xuống. “Xem ra chúng ta cứ ngồi xuống trước đã.”
“Thật hay giả?” Nàng biết hỏi như vậy có chút không lễ phép, nhưng muốn thu hồi thì đã không còn kịp rồi.
“Cái gì thật hay giả?” Hắn ngồi dựa vào tường hỏi lại.
“Sợ bóng tối.”
“A, ra là cái đó.” Khẩu khí hắn một dáng vẻ như nhớ ra, nói: “Thật.”
Rất khó tưởng tượng khổ người to lớn của hắn lại sợ bóng tối, nhưng ẩn trong âm thanh của hắn là áp lực và khẩn trương.
Quay đầu theo hướng phát ra tiếng nói, Bạch Vân nghĩ nơi đó hẳn là khuôn mặt hắn, vươn bàn tay ra. Nàng đụng phải bờ môi của hắn, hắn cứng đờ, nàng tiếp tục sờ lên trên, theo mũi hắn, má hắn, mắt hắn, cho đến trán hắn. Hắn ngừng hô hấp, không biết nàng muốn làm gì.
Ai ngờ sau khi nàng xác nhận được vị trí khuôn mặt hắn, lại chỉ vỗ vỗ, dịu dàng nói: “Ngoan, đừng sợ.”
Hắn có chút ngốc, rồi mới bật cười, vừa cười vừa nói: “Cám ơn.”
“Không cần khách sáo.” Giọng nói nàng mang theo ý cười, nói xong lại khụ 1 tiếng.
Nhớ ra nàng ốm còn chưa khỏi, hắn cởi áo khoác, đắp lên trên người nàng, kéo nàng vào lòng. “Đến, đến bên này, thế này sẽ ấm hơn một chút.”
“Tôi không lạnh.” Nàng nói, nhưng cũng không giãy dụa.
“Cô sẽ.” Hắn vừa cười lên, xác định lấy áo khoác ôm trọn lấy nàng. “Nếu cô cứ ở
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




