|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
Ai nói tỷ không biết?
- Vừa nãy muội gọi hắn là Trương Cường tỷ cũng không hể phản đối. Haha, quên nói, cái tên đó là muội tự nghĩ ra.
- Cái gì?! Tô Di kinh hãi, không ngờ mình lơ đãng mà lại thành thất thế.
- Nếu tỷ không thương biểu ca thì không thể nào tận tâm hết sức thay hắn chọn sợi tơ treo ngọc bội. Nếu tỷ không thương biểu ca thì cũng không thể nào hao hết tâm tư suy nghĩ cho hắn không gặp nguy hiểm được.
- Tỷ không có… Tô Di chớp mắt muốn cãi.
- Ha ha, đừng tưởng muội không biết. Vừa nãy tỷ muốn muội làm tín vật là không muốn biểu ca mạo hiểm tới cứu tỷ. Tỷ nói với bọn cướp kia là biểu ca không thương muội để bọn chúng nhanh chóng thả muội ra, cho muội khỏi bị liên lụy. Về phần những lời khi nãy tỷ nói là muốn chọc giận muội để sau đó muội về không nói lại cho biểu ca, để biểu ca không biết tỷ rơi vào tay bọn thổ phỉ. Nhưng tỷ lại tính sai một chuyện, Lam Kiều Nhị ta sao lại là loại người ti bỉ vô sỉ, vì tranh giành tình cảm mà hại mạng người khác sao?
- Yến quốc phu nhân… tim nàng run lên, không nói được gì.
- Tỷ cũng nhìn nhầm một chuyện. Lam Kiều Nhị cười trong vắt như sương sớm. – Nếu biểu ca không thương muội, sao muội lại cứ quấn quýt lấy hắn?
Nàng hoàn toàn cứng đờ.
- Muội đã có người khác trong lòng, hơn nữa một tháng trước cũng đã định xong hôn sự với chàng rồi. lần này vào kinh là để bẩm báo việc này cho Thái hậu và Hoàng thượng, đồng thời giải trừ hôn ước với biểu ca.
- Thế… những chuyện trước đó là thế nào?
- Biểu ca vì không hiểu lòng tỷ mà vô cùng buồn bã. Một ngày hắn không thể thành thân với tỷ thì muội cũng không tiện bẩm báo Thái hậu và hoàng thượng chuyện ta đã gả cho người khác được. Cho nên để cả nhà cùng vui, ta diễn trò này.
- Đây chỉ là gì?
Từ mua lụa đến bắt cóc đều là gì?
- Đúng, muội chỉ cần gõ cửa, người bên ngoài sẽ thả chúng ta ra, căn bản chẳng có cướp bóc gì cả. Lam Kiều Nhị nhún nhún vai: – Những gì chúng ta làm đều là vì muốn thấy suy nghĩ của tỷ.
Tô Di chỉ cảm thấy hai chân mềm nhũn, suýt nữa té ngã xuống đệm cỏ.
Xong rồi… những gì trước đó nàng suy tình đều chẳng cần công đã tự phá. Từ nay về sau, nàng phải đối mặt với hắn thế nào đây?
- Ha ha. Đại công cáo thánh! Muội muốn về báo cáo kết quả cho biểu ca. Tẩu tẩu tốt, tỷ đi cùng muội hay chờ biểu ca đến đón tỷ về?
Lam Kiều Nhị cười lảnh lót như chuông bạc, vươn tay kéo mạnh cánh cửa.
- Hai vị đã thương lượng xong rồi sao? Hắc y nhân lại xuất hiện, cúi đầu hỏi.
- ừm, Đã có kết quả. Mau đưa ta đi gặp biểu ca.
Lam Kiều Nhị hào hứng bước ra cửa, quay đầu thấy Tô Di vẫn ngây ngốc đứng đó thì nàng vội vẫy tay:
- Tẩu tẩu, mau đi thôi. Hay tẩu tẩu thực sự muốn biểu ca đến đón tẩu về.
- Yến quốc phu nhân nghĩ nhầm rồi chăng? Hắc y nhân đột nhiên ngăn Tô Di lại: – Trong hai người, chỉ có một người được đi.
- Này này này. Diễn đã xong rồi, ngươi còn lằng nhằng cái gì? Nghiện à?
Lam Kiều Nhị mỉm cười, vỗ vỗ vai hắc y nhân:
- Mau mời vương gia đến đi.
- Nam kính vương gia đương nhiên chúng ta sẽ mời, nhưng trước khi hắn đến, phải có một trong hai người ở lại.
- Ngươi đang nói gì thế? Lam Kiều Nhị kinh ngạc.
- Yến quốc phu nhân nghe không hiểu sao?
- Ngươi…
Nàng nhìn ra phía ngoài, phát hiện cảnh sắc này khác xa so với tưởng tượng, nụ cười tắt lịm:
- Này. Đây không phải là Nam kính vương phủ. Ngươi không phải là thị vệ của Nam kính vương gia?
- Phu nhân đúng là khôi hài. Hắc y nhân hoàn toàn không để ý đến câu hỏi của nàng: – Nếu phu nhân còn không chịu đi thì tiểu nhân đành mượn tạm ngọc bội trên người phu nhân vậy.
Lam Kiều Nhị ngạc nhiên, quay đầu nhìn Tô Di. Hai người đều cùng có chung một câu hỏi: – diễn trò.. chẳng lẽ ngẫu nhiên lại thành thật?
Chương 5
- Xem ra hôm nay Vương gia không để tâm chơi cờ rồi.
Tiếng quân cờ chạm nhau phát ra tiếng thanh thúy, Hoa Đình Phong cười nói
- Ta chưa đủ chuyên tâm sao? Mục Triển ngẩng đầu như vừa bừng tỉnh mộng.
- Ha ha, bình thường ta chơi cờ cùng Vương gia ít nhất cũng phải mất hai canh giờ mới có thể phân thắng bại, nhưng hôm nay…
Hắn chỉ chỉ bàn cơ:
- Chỉ mới nửa canh giờ, quân đen của ta đã áp đảo quân trắng của Vương gia.
- Cái này chứng tỏ tay nghề của ngươi có tiến bộ. Mục Triển mỉm cười.
- Không. Cái này chứng tỏ Vương gia đang lo lắng chuyện kia. Hắn trả lời thẳng: – Thật ra có Kiều Nhị ở đó, Vương gia nên yên tâm đi.
- Ta…
Vừa định nói tiếp bỗng nhiên nghe ngoài cửa có người bẩm báo:
- Vương gia, người phái đến cửa hàng tơ lụa đã về!
- Mau cho bọn họ vào.
Mục Triển đứng dậy, tay áo lơ đãng phất qua, quét rơi bàn cờ.
- Xem ra lúc này Vương gia thật sự không còn tâm tư chơi cờ nữa rồi. Hoa Đình Phong lắc đầu cười thầm, cúi người nhặt từng cái quân cờ.
- Vương gia…
Vài thị vệ vội vàng tiến vào phòng khách, đột nhiên quỳ xuống, đầu đầy mồ hôi:
- Không hay rồi, đã xảy ra chuyện……
- Sao thế? Mục Triển hoảng hốt
- Vương phi, người và Yến quốc phu nhân cùng mất tích rồi.
- Mất tích?
Mục Triển ngạc nhiên, một bên Hoa Đình Phong đang nhặt quân cờ cũng ngừng tay.
- Thuộc hạ phụng mệnh Vương gia, đứng chờ ngoài cửa hàng tơ lụa, nhưng mãi không thấy Vương phi và Yến quốc phu nhân đi ra. Thuộc hạ lo lắng, vụng trộm đi vào tìm kiếm nhưng lại phát hiện xe ngựa của Vương phi ở đó nhưng chẳng thấy người đâu.
Một thị vệ bẩm báo.
- Xa phu nói sao?
- Xa phu và nha hoàn nói, theo kế hoạch, Yến quốc phu nhân sẽ dẫn Vương phi vào nhà kho, bọn họ chỉ cần chờ ở cửa kho, cho nên thấy bọn họ ở trong đó lâu, nghĩ đại công cáo thành nên cũng không để ý nhiều. mãi khi Triển hộ vệ (Triểu Chiêu àJ)) đi ra, bọn họ mới biết Vương phi và Yến quốc phu nhân vốn không ở trong kho hàng.
- Sao lại để xảy ra chuyện này?
Mục Triển nóng vội thét lớn:
- Các ngươi nhiều người như vậy mà không bảo vệ được cho hai nữ tử là sao?
- Vương gia, đừng quá nóng vội. Hoa Đình Phong ấn vai hắn: – việc cấp bách, đầu tiên cứ tìm hiểu sự tình rồi nói sau.
- Xe ngựa chờ ở cửa, thị vệ canh giữ bên ngoài, sao các nàng lại mất tích được?
Mục Triển giận dữ vô cùng, trong lòng đau đớn. Xưa nay việc quốc gia đại sự hắn đều có thể thoải mái nói cười mà giải quyết nhưng lúc này đầu óc trống rỗng, lo lắng không biết làm sao.
- Có lẽ… có người đi theo các nàng, thừa dịp bọn họ vào nhà kho, không có tùy tùng thì bắt các nàng đi.
Hoa Đình Phong nhíu mày phỏng đoán
- Là ai?
- Khả năng là người Vương gia đã gặp ở Trọng Châu?
- Có thể không?
Nhíu mày, khuôn mặt tuấn tú xưa nay luôn ôn hòa giờ lộ ra vẻ lạnh thấu xương:
- Lúc trước bổn vương không muốn gây sự nên cũng không tra xét việc ở Trọng Chậu, nếu có kẻ rượu mời không muốn lại muốn uống rượu phạt, hết lần này đến lần khác làm khó bổn vương, còn kéo hai nữ tử vô tại vào thì đừng trách bổn vương vô tình.
- Khởi bẩm Vương gia…
Lúc này lại có một thị vệ xong vào
- Chuyện gì vậy?
- Yến quốc phu nhân… người, người đã về!
- Cái gì?
Hai nam tử đang lo lắng lúc này mừng rỡ:
- Nàng đã về? Ở đâu?
- Biểu ca…
Còn chưa dứt lời đã thấy Lam Kiều Nhị khập khiễng đi vào, tóc tai rối tung, khuôn mặt tái nhợt, thở hồng hộc…
- Kiều nhị…
Hoa Đình Phong vội tiến lên đỡ lấy ái thê, để nàng tựa vào lòng mình:
- Xảy ra chuyện gì? Các nàng đã đi đâu?
- A Âm đâu?
Mục Triển nhìn phía sau không thấy A Âm thì lòng lại lo lắng:
- Biểu muội, A Âm không về cùng muội sao?
- Tẩu tẩu bị bắt cóc rồi… Lam Kiều Nhị òa khóc.
- Nàng vốn cùng Vương phi một chỗ mà? Sao nàng lại không sao? Hoa Đình Phong hỏi.
- Bọn họ thả thiếp, muốn thiếp về truyền tin.
Nàng run rẩy lấy ra mẩu giấy trong lòng đưa cho Mục Triển:
- Biểu ca, muội xin lỗi huynh, không để ý biểu tẩu cho tốt, huynh.. huynh trách muội đi!
Hắn không trả lời, vội giật lấy mẩu giấy, yên lặng đọc thư.
- Vương gia, thư viết gì? Hoa Đình Phong thử hỏi.
- Bọn họ hẹn ta đêm nay đến ngoài thành gặp mặt, nói nếu không thấy ta thì sẽ giết A Âm…
Hắn cứng đờ người, khàn khàn đáp.
- Bọn chúng hẹn Vương gia để làm gì?
- Thư không viết. Mục Triển cười chua xót: – chẳng lẽ còn có chuyện tốt sao?
Khắp nơi yên lặng, mọi người đều không biết nên nói gì.
- Vương gia
Đột nhiên hai mắt Hoa Đình Phong sáng ngời, hiến kế:
- Nếu hẹn gặp nhau sáng sớm hôm sau thì chúng ta vẫn còn hai canh giờ để tìm ra tung tích của Vương phi
Lời này tựa như nhắc nhở Mục Triển, khiến hắn thu lại vẻ suy sụp:
- Đúng rồi, Đình Phong, cảm ơn ngươi đã nhắc nhở, hai canh giờ thật ra có thể làm được rất nhiều chuyện.
- Kiều Nhị, lúc nàng về có để ý xem đã bị nhốt ở đâu không? Hoa Đình Phong hỏi ái thê
- Thiếp bị bịt mắt, không nhìn thấy gì, chỉ biết đó là một nơi không lớn, xung quanh cũng rất tĩnh lặng…
- Kiều Nhị, nàng đừng vội, nói hết những ấn tượng của nàng về chỗ đó cho chũng ta biết. Hắn gắt gao cầm tay nàng, làm cho nàng bình tĩnh lại.
- Ta thật sự không biết đó là chỗ nào… nhưng hình như ta nghe được tiếng bán đậu hoa…
- Tiếng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




