watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 16:14 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4150 Lượt

không phải là đang lo Thiết Ưng không điều tra được gì?

- Ta vốn không nghĩ đến điều này. Hắn bất đắc dĩ lắc đầu: – nếu ta để ý đến điều này thì còn tốt.

- Vương gia, trên đời này còn có chuyện gì quan trọng hơn bản thân.

- Ngươi nói xem? Mục Triển cười chua xót: – Đình Phong, ngươi có người trong lòng, đừng nói là không biết chuyện này?

- Chẳng lẽ… Hoa Đình Phong tỉnh ngộ: – Vương gia buồn rầu vì tân vương phi.

- Ha ha… hắn chỉ cười mà không đáp.

- Vương gia nếu có gì buồn phiền không bằng cứ nói ra cho Đình Phong nghe xem, Đình Phong dù bất tài nhưng mấy ngày nay cũng hiểu biết thêm không ít tâm tư của nữ nhân.

- Đình Phong, không lừa ngươi, đây không chỉ là sự buồn phiền của ta mà cũng có một nửa sẽ thành sự buồn phiền của ngươi và Kiều Nhị đó.

- Hả? Hoa Đình Phong khó hiểu: – xin vương gia chỉ giáo?

- Chuyện ngươi và Kiều Nhị thành thân, trong kinh có ai biết chưa?

- Lần này Kiều Nhị vào kinh để bẩm báo việc này với Thái hậu và Hoàng thượng.

- Các ngươi tiền trảm hậu tấu, Thái Hậu cùng Hoàng Thượng sẽ tha thứ sao?

- Chuyện đó… Hoa Đình Phong không để ý cười nói: – Dù sao vương gia đã lấy tân vương phi, Thái hậu và Hoàng thượng sẽ không thể không thấu tình đạt lý như vậy chứ.

Mục Triển khó xử nói:

- Vấn đề ở chỗ… ta còn chưa “lấy” Tô Âm…

- Cái gì?! Hoa Đình Phong sửng sốt: – Vương gia, đã lâu như vậy, hai người sao còn chưa… là vì Thái Hậu cùng Hoàng Thượng phản đối sao?

- Không. Vì chính nàng không muốn.

- Tô cô nương không muốn?

Hoa Đình Phong như nghe được chuyện lạ trong thiên hạ:

- Dựa vào thân thế, tài mạo, chân tình của vương gia sao vương phi còn không muốn

- Nàng nói nàng sớm đã có ý trung nhân… Hắn khẽ thở dài một hơi.

- Ý trung nhân? Là kẻ nào mà lợi hại vậy?

- Là con trai của trưởng trấn Vĩnh An

- Cái gì?

Hoa Đình Phong phá lên cười:

- Vương gia, Tô cô nương đang đùa sao?

- Bọn họ nếu là thanh mai trúc mã, có chút tình cảm cũng không kì lạ … Chính ngươi cũng cảm thấy có chuyện lạ đúng không>

Mục Triển cảm thấy chuyện có chút không thỏa đáng.

- ừm. Vương gia thấy manh mối gì?

- Loại chuyện này chỉ có thể dựa vào trực giác bản thân. Nhưng ngươi cũng biết đó, đôi khi trực giác lại là sai.

Mấy ngày nay, những sự suy đoán đã tra tấn, hành hạ hắn bất an.

- Phái người đến chỗ nàng hỏi thăm thì sẽ biết được thôi.

- Đã hỏi thăm rồi, con trai trưởng trấn kia quả thực đã đến nhà nàng cầu thân.

- Vậy… Đình Phong nhíu mi một lát rồi nói: – Hay là để Kiều Nhị thăm dò xem sao

- Kiều Nhị? Mục Triển ngạc nhiên.

- Các nàng đều là nữ tử, nữ tử có vẻ sẽ dễ hiểu thấu tâm sự nhau hơn.

- Vậy sao?

Mục Triển như nhìn thấy ánh sáng trong đêm đen, hắn vui mừng:

- Thật tốt quá.

- Nhưng chỉ dựa vào Kiều Nhị là không đủ, vương gia cũng phải diễn một trò kịch mới có thể bức Tô cô nương nói thật được.

Hoa Đình Phong giảo hoạt nháy mắt.

- Diễn kịch?

Mục Triển bừng tỉnh, cảm kích nói:

- Đình Phong, ngươi nhờ ta đến Trọng Châu thay ngươi từ hôn, ta không thể giúp gì được nay lại làm phiền ngươi…

- Vương gia sao lại nói những lời này? Lúc ấy người bị trọng thương, không thể đến Vương phủ, sao ta có thể trách người? Huống chi người nếu kết thành lương duyên với Tô cô nương, Thái hậu và Hoàng thượng, cũng sẽ ân chuẩn việc hôn nhân của Kiều Nhị, như vậy là nhất cử lưỡng tiện, mọi người cùng vui đương nhiên Đình Phong phải hết sức rồi.

- Bất luận là như thế nào bổn vương cũng xin đa tạ.

Mục Triển giơ chén rượu ra kính. Hắn cảm thấy một chén rượu này thơm hương hơn mười chén rượu khi trước.

Cuối cùng nàng cũng gặp vị hôn thê của hắn.

Lam Kiều Nhị, biểu muội của hắn giống như một đóa hoa mới nở, đẹp lóa mắt, là nữ tử xinh đẹp nhất mà nàng từng gặp.

Nàng cảm thấy tự xấu hổ trước hào quang của đối phương.

Nàng quả thực không thể so sánh được với đối phương, không chỉ là bề ngoài mà còn nhiều thứ khác nữa.

Nghe nói từ nhỏ Lam Kiều Nhị đã rất được trưởng bối trong cung yêu thích, Hoàng thượng tự mình dạy nàng làm thơ, Hoàng hậu suýt thì nhận nàng làm nghĩa nữ, Thái hậu phong nàng làm Yến quốc phu nhân, còn chủ trương cho nàng đính hôn cùng Mục Triển.

Nàng thông minh, huệ chất lan tâm, đánh đàn có thể khiến chim chóc ngừng ca hát, thêu mẫu đơn thì đến hoa cũng xấu hổ, nàng còn có thể cưỡi ngựa bắn tên, có thể nói là nữ tử hoàn mỹ nhất.

So với nàng, Tô Di tự nhận giống như ánh nến so với mặt trời mặt trăng.

- Tỷ chính là Tô Âm sao?

Lam Kiều Nhị thấy nàng thì không tỏ ra chút xa cách mà còn nắm chặt tay nàng cười khanh khách như với chị em ruột:

- Muội ở Xương Châu đã nghe nói về tỷ, cảm thấy tên của tỷ thật hay, chẳng như muội, tục khí muốn chết.

Nói xong thì tự cười lên ha hả

- Yến quốc phu nhân quá khen.

Tô Di cúi đầu thật thấp, trong lòng có phần yêu thích nữ tử hào sảng này

- Đừng gọi muội là Yến quốc phu nhân, như thể muội là lão thái bà vậy.

Lam Kiều Nhị lắc đầu:

- Từ nhỏ muội đã không thích phong hào này, đáng tiếc vì hôn nhân với biểu ca nên không thể phong muội là công chúa hay quân chúa, chỉ đành nhận cái phong hào già nua này. Tỷ gọi muội là Kiều Nhị là được, muội gọi tỷ là A Âm tỷ tỷ

- Điều này sao ta dám nhận… Tô Di từ chối

- Sao lại không dám nhận? Từ nay chúng ta chúng là tỷ muội… hì hì, chờ muội và biểu ca thành thân rồi…

- Thành thân? Tô Di run lên

- Tuy rằng muội và biểu ca có hôn ước trước nhưng tỷ vào vương phủ sớm hơn muội cho nên muội đã nghĩ rồi, tương lai chúng ta không phân biệt lớn nhỏ, cùng ngồi cùng ăn được không?

- Yến quốc phu nhân. Người hiểu lầm rồi, ta không thể lấy Nam kính vương gia… Tô Di vội vàng nói.

- Vì sao? Tỷ không thích biểu ca sao? Lam Kiều Nhị tròn mắt hỏi nàng

- Dân nữ… đã có người trong lòng. Nàng chột dạ chớp mắt.

- À! Người may mắn đó là ai vậy? So với biểu ca ta thế nào?

- Ý trung nhân của dân nữ đương nhiên không thể so với Vương gia nhưng dân nữ cùng chàng là thanh mai trúc mã,

tình cảm thâm hậu.

- Vậy sao? Lam Kiều Nhị lung liếng đôi mắt: – Hắn họ gì, tên gì, trông thế nào?

- Hắn….

Không xong, lấy con trai trưởng trấn làm bình phong nhưng nàng lại không biết đối phương tên họ là gì, giờ bảo nàng đáp lời thế nào?

- Tên tuổi chàng thấp kém, Yến quốc phu nhân cần gì để ý.

- Thật ra chuyện của tỷ và hắn muội cũng có biết. Biểu ca ta với tỷ có một mối tình thắm thiết, sớm đã sai người đến Trọng Châu hỏi thăm, hắn là con trai trưởng trấn, họ Trương tên Cường đúng không?

- Đúng. Tô Di vội vàng gật đầu.

Lam Kiều Nhị bỗng nhiên cười thần bí, nàng không nói tiếp đề tài này mà đột nhiên vỗ tay:

- Đúng rồi, A Âm tỷ tỷ, chúng ta đi dạo phố đi!”

- Đi dạo phố? Tô Di ngẩn ra.

- Đúng vậy, muội muốn làm sợi dây treo ngọc bồi nhưng vẫn chưa tìm thấy sợi tơ thích hợp. Các cửa hàng tơ lụa trong kinh thành hẳn là sẽ có thứ phù hợp.

Lam Kiều Nhị lấy một khối ngọc bội tinh xảo đẹp đẽ ra nói:

- Tỷ xem, đây là tín vật đính hôn của muội và biểu ca, hắn có đưa tín vật gì cho tỷ không?

- Không. Không có. Thần sắc của Tô Di ảm đạm rất nhiều.

- Thì ra biểu ca nhỏ mọn như vậy. Lam Kiều Nhị nhún nhún vai: – Nhưng nếu A Âm tỷ không muốn gả cho hắn thì có tín vật hay không cũng vậy cả. Đi một chút đi, cùng muội đến cửa hàng tơ lụa, muội cần tham khảo ý kiến của tỷ.

Không thể từ chối, nàng cứ như thế bị đại tiểu thư này tha đi dạo phố.

Đến kinh thành lâu như vậy, đây vẫn là lần đầu tiên nàng tự do tự tại đi dạo phố, có thể xem xét toàn cảnh kinh thành.

Tuy rằng nàng thích vùng nông thôn yên tĩnh như Trọng Châu nhưng những vùng hoa lệ, náo nhiệt này cũng rất hấp dẫn nàng. Có thể sống giữa phố xá sầm uất như vậy nốt quãng đời còn lại, cho dù cả đời sống một mình cũng sẽ không cảm thấy cô độc đi? Nàng vừa ngắm nhìn những tòa nhà lớn vừa nghĩ như vậy.

Xe ngựa lộc cộc, rất nhanh các nàng đã đến Lệ ti phường nổi tiếng.

Lam Kiều Nhị không hổ là thiên kim đại tiểu thư, một bước vào cửa hàng đã ra lệnh chưởng quầy treo biển “tạm đóng cửa”, cửa hàng chỉ còn lại hai người bọn họ lựa chọn.

Tô Di cẩn thận nhìn những cây vải rực rỡ trước mắt, không tự chủ được cũng muốn giúp Lam Kiều Nhị chọn ra màu lụa thích hợp nhất để làm dây đeo ngọc bội cho Mục Triển.

Hắn đối xử với mình tốt như vậy, nếu không thể yêu hắn thì chỉ có thể báo đáp chân tình của hắn như vậy mà thôi..

- Dùng màu xanh lục được không? Cây vải này rất đẹp. Lam Kiều Nhị kích động chỉ.

- Ngọc bội vốn là màu lục, giờ lại dùng màu lục kết hợp sẽ không nối bật. Nàng lắc đầu.

- Vậy dùng màu đỏ đi, màu đỏ tạo cảm giác không khí vui mừng!

- Tuy rằng là màu vui vẻ nhưng lại rất tục. Nàng lại lắc đầu.

- Vàng nhạt thì sao? Màu vàng phối với xanh lá rất hợp

- Nhưng nhiều người làm như vậy rồi, cho dù đẹp cũng không độc đáo.

Nàng lại lắc đầu.

- Ai da. A Âm tỷ tỷ. Lam Kiều Nhị cười đầy ý vị: – Theo cách chọn này của tỷ thì chẳng có màu nào trên đời hợp với ngọc bội của biểu ca rồi.

- Muốn chọn thì đương nhiên nên

Trang: [<] 1, 8, 9, [10] ,11,12 ,19 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT