|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
hiểu ý tứ mà, đừng làm khó nô tỳ… Cung nữ kia gấp đến dậm chân.
- Vậy cũng phải hỏi ý của tân nương của ta đi. Hắn chậm rãi nói: – Chỉ sợ nàng không muốn thôi.
- Ta đồng ý. Tô Di vội trả lời.
Khó khăn lắm mới có cơ hội này, có thể khiến hắn không cần dầm mưa cùng mình, sao nàng lại không muốn.
Hắn là vì bảo vệ sự tôn nghiêm của nàng mà cố ý nói vậy đi. Nhưng sự tôn nghiêm của nàng so với sức khỏe của hắn đâu có đáng gì.
- Nàng đúng là chẳng có tiền đồ!
Mục Triển thấy nàng như vậy thì đành mỉm cười bất lực:
- Được rồi, chúng ta vào đi.
Nói xong, hắn vuốt lại mái tóc bị mưa ướt của Tô Di, nắm tay nàng đi vào.
Vào điện đã thấy tân khách ngồi đầy sảnh đường, ai nấy đều rất lo lắng, bởi vì thái hậu không khỏe.
Thấy Mục Triển và Tô Di ướt sũng đi vào, ánh mắt mọi người chăm chú nhìn chiếc giường phượng không hẹn mà cùng nhìn lại hai người bọn họ.
- Vị này là Tô cô nương sao? Nhan Thái y vội vàng chào đón: – xin cô nương mau xem thái hậu, lão phu đúng là thúc thủ vô sách.
Tô Di đi về phía giường phượng, thấy một người phụ nữ lớn tuổi đầu cài đầy tram đang ôm cổ rên rỉ.
- Xin Thái hậu ăn thử một miếng cơm tẻ xem. Nàng không chút hoang mang nói.
- Đã thử rồi nhưng lão nhân gia còn bị nghẹn hơn.
- Thế thử dấm chua xem, uống một ngụm dấm có thể khiến xương cá mềm đi.
- Ai, cũng không được. Nhan Thái y nói: – khi nãy lão phu đã thử mọi cách rồi, từ mẹo vặt dân gian đến các cách bí truyền trong cung cũng không thể đối phó được chiếc xương cá này.
- Thế, xin đem một bát nước trong đến. Tô Di tỏ vẻ như sớm đã lường trước.
- Nước trong?
Mọi người sửng sốt không hiểu nhưng vẫn làm theo lời nàng.
Bát nước được bưng lên, Tô Di bưng trong tay, mỉm cười, miệng lẩm bẩm.
Mọi người lắng nghe dường như nàng đang đọc những câu kì quái.
- Sư phụ Tường Cúc, Chu lão nương, Lí lão nương, nước chảy về phía đông, gặp phải quỷ cát trắng, vạn vật biến thành nước, …. (Tớ chả hiểu là chị ý lầm bầm cái gì đâu, cứ tưởng tượng kiểu Tiểu Yến Tử lẩm bẩm thiên linh linh, địa linh linh đi nhé)
Sau đó, nàng đưa chén nước cho cung nữ nói:
- Cho Thái hậu uống đi
- Chỉ như vậy thôi?
Mọi người nhìn nhau, Nhan thái y không thể tin được mà bật thốt lên, ngay của Mục Triển cũng ngẩn người.
- Như vậy là được. Nàng trấn tĩnh trả lời.
- Nhưng đây chỉ là nước trong. Nhan Thái y lo lắng nói.
- Nó đã được thêm câu khẩu quyết của ta vào rồi
- Đó… đó là yêu thuật.
Thái tử đứng bên hét lớn:
- Người đâu, mau lôi yêu nữ này ra ngoài cho ta.
- Đáng tiếc, trên đời này ngoài yêu thuật của ta thì không có cách nào khác có thể hóa giải tật này của Thái hậu.
Tô Di không hề hoảng sợ đối đáp lại:
- Lúc này thái tử có thể đem ta đi chém đầu cũng không sao, nhưng Thái hậu thì sẽ….
- Mang chén nước lại đây. Lúc này, Thái Hậu đột nhiên lên tiếng.
- Vâng. Cung nữ vội chạy qua, cẩn thận bưng bát “nước thần” đến.
- Nha đầu, nếu ai gia uống xong mà vẫn không khỏi thì ngươi sẽ làm thế nào. Thái hậu đón lấy cái chén, nhướng mày hỏi.
- Tùy thái hậu xử lý. Tô Di thấy Mục Triển đang định nói thì vội cướp lời.
- Được, ngươi nói lời thì phải giữ lời. Thái hậu ngẩng đầu uống cạn chén nước kia. Thái hậu ngửa đầu uống một hơi cạn sạch.
Mọi người trợn to mắt, chờ đợi phản ứng tiếp theo.
Thật lâu sau, thật lâu sau, chỉ thấy Thái Hậu mỉm cười:
- Nha đầu, ai gia vốn định yêu cầu ngươi rời khỏi Mục Triển, nhưng xem ra ta không thể yêu cầu ngươi làm vậy nữa rồi.
Lời vừa nói ra, mọi người ồ lên.
- Thái hậu… người… người đã khỏi? Nhan Thái y run giọng hỏi.
- ừm, đã thoải mái hơn nhiều. Thái Hậu thở phào một hơi, gật gật đầu.
- Tô cô nương quả là y thuật thần kì. Nhan thái y vái Tô Di một cái sâu: – Lão phu tự thẹn không bằng.
- Cái gì mà y thuật, đó rõ ràng là yêu thuật. Thái tử vẫn kháng nghị.
- Mặc kệ có phải là yêu thuật hay không, chỉ cần nàng không có lòng hại người, làm nhiều việc thiện thì yêu thuật cũng thành tiên thuật.
Lúc này, Thái Hậu cũng không bênh thái tử nữa
Thái tử bị thái hậu nói như vậy thì mặt đỏ tai hồng, lui về một góc không dám nói gì nữa
- Nha đầu, ngươi lại đây, để ai gia nhìn kĩ xem nào. Thái hậu hiền lành vẫy tay nhìn Tô Di
Tô Di cúi đầu đi tới trước giường.
- Haha, ngươi không giống với tưởng tượng của ta. Thái Hậu bỗng nhiên nở nụ cười: – Mọi người đều nói Nam kính vương Mục Triển bị yêu tinh mê hoặc, thà rằng từ hôn với biểu muội cũng phải lấy được nàng, ta còn nghĩ yêu tinh đó phải yêu diễm lắm, hôm nay mới biết ngươi chỉ là một hài tử thuần khiết, trong trắng.
Biểu muội? Từ hôn? Tô Di bị hai từ này làm kinh hãi. Sao cơ, hắn có vị hôn thê sao?
- Mục Triển, con cũng lại đây. Thái Hậu lại nói.
- Lão nhân gia giờ đã biết lời đồn không thể tin?
Mục Triển vui mừng nhìn Tô Di nói:
- Như vậy hôn sự này của con xem như người đáp ứng rồi.
- Ta đáp ứng thì có tác dụng gì? Ngươi nên hỏi ý của Kiều Nhị mới đúng, dù sao nàng đã đính hôn với ngươi từ nhỏ, giờ ngươi muốn lấy người khác cũng đừng ném nàng qua một bên chứ.
Thì ra vị hôn thê của hắn tên là Kiều Nhị, chắc là một thiên kim tiểu thư đi? Vì sao hắn chưa từng nhắc tới biểu muội này với nàng?
Tô Di cúi đầu càng thấp, sự giận dỗi không muốn để ai thấy nhuốm đầy đôi mắt.
- Trước đó ta đã nói với Kiều Nhị, nàng đã đồng ý từ hôn. Hắn vội đáp.
- Nó chịu từ hôn? Thái Hậu không tin: – Con lại nói dối đúng không? Từ nhỏ Kiều Nhị đã thích con, sao lại đồng ý từ hôn được?
- Bởi vì nàng… Hắn vội nhịn lại.
- Được rồi, ai gia sẽ đích thân hỏi nó.
- Hỏi nàng?
- Đúng thế, ai gia đã triệu nàng vào kinh.
- Cái gì? Mục Triển lắp bắp kinh hãi.
- Nếu Kiều Nhị chính miệng nói nó đồng ý từ hôn thì ai gia sẽ thành toàn cho ngươi và Tô cô nương. Nếu không, hôn sự này ngươi đừng có mơ tưởng nữa.
Tuy rằng nói nghiêm khắc nhưng Thái hậu cũng như đang xem kịch vui mà nói với Tô Di:
- Haha, Nha đầu sắp gặp tình địch có sợ không? Nói cho ngươi biết, Kiều Nhị còn xinh đẹp hơn ngươi gấp bội đó.
Sợ? Nàng sợ cái gì? Nàng vốn không tính cùng Mục Triển bên nhau, hắn có vị hôn thê, nàng nên vui mới đúng.
Nhưng lúc này, không hiểu vì sao trong lòng rối rắm, tim nàng trở nên thật đau đớn…
- Vương phi, người dùng bữa đêm đi
Tiểu Ngọc bưng bánh trôi nước Tô Di vẫn thích ăn lên, đặt chén xuống bàn rồi chần chừ chưa đi, dường như có chuyện muốn nói mà khó nói nên lời
- Sao thế? Tô Di thấy nàng khác lạ thì chủ động hỏi thăm
- À.. Vương gia bị bênh
- Hắn bị bệnh? Khi nào?
- Hôm qua, từ trong cung về, Vương gia bị phát sốt, chắc là vì mắc mưa mà nhiễm bệnh
Tiểu Ngọc ngừng lại một chút, sau đó liên tục xua tay:
- Vương phi, người đừng hiểu lầm là Vương gia yếu ớt, chẳng qua lần trước hắn bị thương nặng nên lần này mới dễ bị nhiễm phong hàn…
- Hôm nay lúc gặp thấy hắn vẫn khỏe mà.
- Là hắn cố gắng chống đỡ không muốn Vương phi thấy rồi lo lắng
- Hắn…
Sao hắn lại ngốc như thế? Cái này có gì mà phải giấu? Mắc bệnh thì phải nghỉ ngơi chu đáo, hắn làm bộ khỏe mạnh đi tới đi lui mới khiến nàng lo lắng.
- Vương phi, người đi thăm Vương gia đi
Tiểu Ngọc giật giây:
- Chỉ cần ngươi đi thăm hắn nhất định hắn sẽ lập tức khỏe lại
- Sao thế? Không mời Thái y sao. Tô Di kinh ngạc.
- Vương phi, người hiểu nhầm ý ta rồi.
Tiểu Ngọc bật cười:
- Không phải ta mời ngươi đi xem bệnh cho Vương gia, ta chỉ là.. mời ngươi đến cùng hắn chuyện trò thôi
- Chuyện này…
Từ sau khi nàng vào Vương phủ, bọn họ vẫn luôn xa cách, chưa ai từng chủ động thân cận ai.
- Vương phi, nô tỳ nói lời đáng chết. Chúng ta lớn lên trong vương phủ từ nhỏ, chưa bao giờ thấy Vương gia để ý đến ai như người, tuy rằng hắn ngoài thì nói không sao nhưng thái độ của hắn với ngươi thì người mù cũng biết được vị trí của ngươi trong tim hắn. Vương gia của chúng ta tuy rằng không dám nói là nam nhân tốt nhất trên đời nhưng cũng là người tuấn kiệt thế gian hiếm có. Vương phi, sao người lại thờ ơ với hắn?
Nha đầu kia như đang làm thuyết khách vậy. Có thể thấy được Mục Triển rất được lòng người trong phủ, cũng có thể thấy nàng lạnh nhạt với hắn đến độ người ngoài cũng khó chịu…
Trong lòng bỗng nhiên dâng lên một cảm giác buồn bã, chợt muốn gặp hắn
Tô Di hỏi:
- Hắn giờ đang ở đâu
- Vương gia còn đang ở thư phòng xử lý công vụ. Tiểu Ngọc vui vẻ đáp
Đã muộn thế này, hắn còn đang sốt thì xử lý công vụ cái gì? Không muốn sống nữa sao?
Tô Di nhíu mày, vội sai Tiểu Ngọc bưng một chén bánh trôi nước nóng hổi lên, còn đặc biệt sai bỏ thêm gừng vào trong đó rồi bưng tới thư phòng.
Mục Triển đang ngồi dưới đèn, chuyên tâm xem cái gì đó. Hai má nóng lên đỏ bừng, nghe thấy có người đẩy cửa vào, tưởng là hạ nhân nên thấp giọng quát:
- Lúc trước ta đã dặn đừng quấy rầy ta. Giờ coi lời ta nói như gió thổi qua tai sao?
Ban ngày nghe giọng hắn đột nhiên khàn khàn, giờ còn có vẻ trầm trọng hơn, xem ra bận rộn khiến hắn càng thêm bệnh.
Tô
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




