watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 16:14 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4145 Lượt

Di nhìn hắn, lòng đau đớn, nàng đặt chén bánh trên bàn, nhẹ nhàng đáp:

- Là ta

- Nàng…

Hắn ngẩng lên nhìn, trong mắt là sự kinh ngạc vô cùng

- Tối nay có mưa, ta không ngủ được, muốn đến thư phòng tìm mấy quyển sách tiêu khiển, không ngờ Vương gia đã ở đây

Hắn giả bộ khỏe mạnh vì sợ nàng lo lắng. Mà giở nàng giả bộ không có chuyện gì, bảo vệ lớp vỏ bọc của hắn vì sợ chân tình của mình bị phát hiện

- Nàng đến thư phòng đọc sách còn mang cả bánh trôi tàu đến?

Bệnh nặng khiến mắt hắn mơ hồ nhưng hắn vẫn có thể nhìn thấu tâm sự của nàng

- Đây là đồ ăn khuya của ta

Rõ ràng là mang đến cho hắn trừ phong hàn cũng không dám thừa nhận

- Ta định tìm sách rồi vừa ăn vừa đọc.

- Đáng tiếc nơi này bị ta chiếm chỗ. Mục Triển mỉm cười: – Nhưng sách ở đây rất nhiều, nàng cứ từ từ mà chọn, chọn rồi mang về phòng mà độc

- Thực sự có nhiều

Tô Di nhìn giá sách lớn như vậy:

- Đi tìm hơi mệt, hay là ngươi giới thiệu cho ta mấy cuốn

Không muốn hắn bị bệnh mà vẫn phải làm việc thì chỉ có thể dụ hắn nói chuyện phiếm cùng mình để hắn tạm thời nghỉ ngơi một chút.

- Ta không biết nữ nhi các ngươi thích đọc sách gì

Quả nhiên hắn bị lừa, buông hồ sơ trong tay, thong thả đi tới trước giá sách:

- ở đây có chuyện truyền kỳ Uyên ương hồ điệp, nữ nhi hắn là thích xem…

- ồ, ngọt quá!

Nàng nhân lúc hắn xoay người, cố ý múc một thìa nước đường, liếm liếm môi:

- không ngờ đồ ăn khuya lại ngọt như thế

- vậy đừng ăn, đem đổ đi, ta sai người làm món khác cho nàng. Hắn dịu dàng nói.

- Đổ đi thật đáng tiếc, hơn nữa đây là đầu bếp làm riêng cho ta, nếu đổ đi sẽ làm tổn thương người ta, có khi ta còn bị mắng sau lưng là khó hầu hạ

- Vậy cứ để đó đi, chút nữa ta sai người dọn.

- Đầu bếp làm riêng cho ta, nếu ta chưa ăn đã sai hạ nhân dọn thì sẽ làm nàng tổn thương. Ngươi cho là người khác không thể nói cho nàng sao? Tô Di làm bộ khó xử

- Vậy nàng muốn thế nào? Mục Triển lắc đầu mỉm cười.

- Ngươi ăn giúp ta đi. Nàng nhân dịp đẩy bát tới mặt hắn

- Ta ăn giúp nàng. Hắn ngẩn ra: – Ta không đói, hơn nữa ta rất ít khi ăn đồ ngọt…

- Ngươi giúp ta đi. Nàng mở to đôi mắt trong suốt nhìn hắn khẩn cầu

Nếu hắn thật sự yêu nàng thì sẽ mềm lòng

Ha ha, không ngòai dự liệu, chưa đầy một chớp mắt hắn đã thỏa hiệp

Mục Triển không nề hà cầm lấy cái muỗng, giống như uống thuốc độc mà nhíu mày. Nhưng nhanh chóng, hắn phát hiện ra mùi gừng rất nồng, hắn ý thức được mình bị lừa

- Đây hình như là cho người bệnh uống

Nhưng hắn không dám kết luận điều gì với nàng, chỉ ngẩng đầu, cười đầy ý vị

- Bệnh nhân? Nàng giả ngu: – Bệnh nhân gì?

- Chén này cho thêm gừng, hình như là cho người bị cảm mạo uống

- Nếu thực sự bị cảm mạo, chỉ sợ một chút nước gừng cũng không giúp gì được

- Ngay cả một chén nước trong đã giúp Thái hậu chữa mắc xương cá thì nước gừng trong tay nàng hẳn đã thành linh đan diệu dược.

- Các ngươi thực sự tin ta thần thông quảng đại sao? Tô Di không khỏi khẽ cười: – Thật ra ta không niệm chú gì hết

- Nhưng Thái hậu uống chén nước đó xong thì ổn lại. Hắn rất ngạc nhiên.

- Chẳng qua là tác dụng tâm lý thôi. Tô Di giải thích: – trước đó Thái hậu nhất định nghe rất nhiều lời đồn về ta nên trong điện dán phù chú, coi ta là yêu tinh. Thử hỏi phù chú của yêu tinh bà có thể không tin sao? Cho dù bà không coi ta là yêu tinh thì cũng sớm coi ta là kì nữ vì đã chữa khỏi trọng thương cho ngươi. Thái hậu cho dù không tin Thái y cũng sẽ tin ta.

- Ý nàng là.. Mục Triển bất ngờ: – đó chỉ là chén nước bình thường?

- Đúng thế, thật ra trước khi uống nước ta đưa, xương cá của bà sớm đã tan do Nhan thái y chữ trị nhưng vì bà lòng bất an nên mới thấy khó chịu. Uống xong bát nước đó là lại bình thường rồi

- Nhưng sao nàng biết là xương cá đã sớm tiêu?

- Nhan thái y nói mọi phương pháp dân gian lẫn bí quyết hoàng cung hắn đều thử qua. Chỉ một xương cá nho nhỏ bị áp lực nhiều như thế sao chịu nổi. Hơn nữa ta thấy lúc Thái hậu nói chuyện đã rất bình thường cho nến có thể thấy bà sớm đã bình thường, chỉ không tự biết thôi.

- Ha ha, đều bị tiểu nha đầu nàng lừa

Hắn không khỏi cười to, nước gừng ấm áp trôi vào bụng dâng lên nhiệt khí, thoáng chốc hắn cảm thấy đầu không đau, mũi không tắc, người thanh tỉnh hơn nhiều.

- Ngươi toát mồ hôi

Tô Di phát hiện trán hắn toát mồ hôi, trong lòng mừng rỡ, vô thức vươn tay lau mồ hôi cho hắn giống như khi nàng chăm sóc cho hắn, không cảm thấy như thế là có gì bất ổn:

- Có phải thấy đỡ rồi không

- Nàng sớm đã biết ta mắc bệnh

Hắn không giả vờ nữa, quyết định làm rõ mọi chuyện:

- Cho nên cố ý bưng bát nước gừng này tới cho ta đúng không?

- Ta…

Lời nói dối bị vạch trần, nàng thẹn thùng quay đi. Đột nhiên, hắn kéo nàng lại, không thể tránh thoát.

- Nếu đã đến đây thì giúp ta chẩn mạch xem sao, được chứ?

Mục Triển đặt tay nàng lên trán mình:

- Xem ta còn sốt không?

Mặt Tô Di đỏ bừng lên, mười ngón tay thon dài run rẩy, không biết nên trả lời ra sao

- Tay nàng nóng quá

Hắn cười nhẹ xấu xa:

- Nóng như trán ta thì sao biết được ta còn sốt hay không

- Ưm…

Nàng cúi đầu, không dám nhìn khuôn mặt tuấn tú gần kề của hắn

- Không bằng đổi cách khác, như thế có thể tìm hiểu chính xác hơn, nàng có biết là cách gì không?

Hắn càng lúc càng tới gần nàng

- Không không biết

Nàng chỉ có thể liên tục lắc đầu

- Chính là như thế này

Hắn nâng mặt nàng lên, trán tựa trán nàng

Này trong nháy mắt, bọn họ thật gần gũi, có thể nghe thấy hơi thở, tiếng tim đập của nhau.

- A Âm . Hắn khẽ thở phải thoải mái, hôn nàng.

Lần đầu tiên có nam tử hôn nàng, hơn nữa còn là nam tử nàng yêu. Giờ khắc này vốn phải ngọt ngào vô cùng nhưng tiếng gọi đó của hắn khiến nàng như vỡ mông.

A Âm?

Cái tên này như ma chú đáng sợ, giống như tiếng quỷ khiến nàng sợ hãi.

Không, sao nàng có thể gần gũi với hắn? Sao có thể khiến mình ý loạn tình mê? Nàng là một tội nhân, hẳn là bị dày vò trong địa ngục, sao có thể trong lúc muội muội sống chết không rõ mà có được hạnh phúc?

- Xin Vương gia tự trọng!

Nàng vội lui bước, khuôn mặt lại lạnh băng

- A Âm nàng làm sao vậy? Khi nãy còn…

Mục Triển kinh ngạc

- Vương gia còn khinh bạc Tô Âm như thế Tô Âm sẽ chết để giữ trong sạch.

Nàng lạnh lùng nói.

- Chúng ta đã là phu thê…

- Ta đã có ý trung nhân, chết cũng không đổi, kiếp này không thể liên quan gì đến Vương gia.

Tô Di nhẫn nhịn sự đau đớn:

- Xin vương gia nể tình ta từng cứu ngươi mà cho ta một con đường sống

- Đừng giả bộ! Mục Triển giận dữ hét lớn: – rõ ràng nàng cũng có cảm giác với ta, khi nãy nàng cũng có phản ứng

- Chỉ là Tô Âm không ngờ Vương gia đột nhiên làm như thế

- Nếu nàng vô tình với ta sao còn chủ động mang nước gừng cho ta

Hắn không tin lời nàng nói

- Bởi vì ngày ấy Tô Âm hại Vương gia bị bệnh, Tô Âm áy náy…

- Nàng chỉ là áy náy? Nhìn ta trả lời. Hắn nắm lấy vai nàng, không cho nàng né tránh

- Bằng không thì là cái gì?

Hắn muốn nhìn mắt nàng thì nàng cho hắn xem. Lúc này, nàng nên cảm tạ bản thân quá giỏi, ánh mắt đường hoàng, thẳng thắn nhìn hắn

Mục Triển nhìn nàng chăm chú, tựa hồ như muốn nhìn ra sự dối trá trong lời nói của nàng nhưng thời gian dần trôi, nàng vẫn bình tĩnh như vậy

Cuối cùng, hắn đành thừa nhận mình thua dưới tay nàng. Hắn suy sụp buông nàng ra, chân lảo đảo

- Đi về ngủ đi

Hắn phất tay:

- Về sau, không được sự cho phép của ta thì đừng đến thư phòng

Nàng đờ đẫn xoay người vội vã bước đi khỏi căn phòng này. Bởi vì nàng biết nếu nàng không đi, mọi thứ sẽ hỏng …

Chương 4

Lần trước cùng Đình Phong gặp gỡ là đầu mùa xuân, giờ đã sắp sang thu.

Sau khi rời đi, Đình Phong đã đạt được điều hắn mong muốn mà Mục Triển vẫn còn đang bị dày vò.

Hắn sớm biết tiểu tử giảo hoạt này chủ động đề nghị thay hắn đến Xương Châu là có mục đích khác. Ngay từ đầu hắn còn nghĩ chuyện mình gặp nạn có liên quan đến Đình Phong, nghĩ Đình Phong là đồng lõa với kẻ sau trướng kia dụ hắn rời khỏi kinh thành để hạ độc thủ.

Giờ hắn mới hiểu được đáp án – những gì Đình Phong làm đều chỉ vì biểu muội của hắn.

Quả thực Hoa Đình Phong không nuốt lời, giúp hắn từ hôn, nhà dì hắn cũng không trách hắn. Có điều chi tiết quá trình thì khiến hắn vô cùng bất ngờ.

Hắn thật sự hy vọng có được sự tươi cười như Đình Phong lúc này, nếu được vậy hắn chẳng ngại đánh đổi vị trí Vương gia này.

Vẫn là tửu lâu này, vẫn là bình rượu mơ đó nhưng cảm xúc của hắn giờ đã hoàn toàn khác biệt.

- Vương gia, lần trước ám sát người ở Trọng Châu là những kẻ nào? Hoa Đình Phong quan tâm hỏi thăm.

- Đã sai Thiết Ưng đi thăm dò. Mục Triển trả lời đầy bất an.

- Thiết hộ vệ là một người rất có năng lực, sai hắn điều tra, Vương gia còn cần gì lo lắng?

- Ta đâu có nói mình lo lắng? Buông chén rượu, Mục Triển kinh ngạc nói.

- Vương gia đã ngồi cùng Đình Phong một canh giờ mà chưa nói được lấy mười câu, có thể thấy người có tâm sự nặng nề, chẳng lẽ

Trang: [<] 1, 7, 8, [9] ,10,11 ,19 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT