|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
sự nàng cũng ít khi thấy hắn. Có đôi khi tản bộ trong hoa viên nàng thấy thân ảnh xa xa của hắn. Có đôi khi hắn sẽ gọi nàng đến phòng khách cùng dùng bữa tối nhưng đều ngồi cách xa nhau, không ai nói gì.
Tuy rằng nàng đã bái đường cùng hắn nhưng trước khi hoàng gia chưa ban phong hào thì nàng vẫn chưa phải là vương phi. Vào kinh lâu như vậy nhưng hắn cũng chưa từng mang nàng tiến cung bái kiến hoàng thượng, trong cung cũng chưa từng triệu kiến nàng. Nàng cứ tưởng rằng thái độ lạnh băng của mình sẽ khiến cho hắn chỉ có thể tam thời an trí như vậy nhưng rồi nàng phát hiện mọi chuyện không phải như vậy.
Một hôm, buổi sáng sương mù mông lung, hình như sắp có mưa lớn.
Nha hoàn Tiểu Ngọc bên người gọi nàng dậy sớm, trang điểm cho nàng thật cẩn thận.
Đến lúc nàng thay bộ quần áo hoa mỹ khác hẳn thường ngày thì mới nói cho nàng hôm nay là sinh nhật của Thái hậu, Vương gia đã chuẩn bị xe ngựa, muốn cùng nàng tiến cung
Tiến cung?
Nàng không khỏi cả kinh, tuy rằng đã biết sớm hay muộn cũng phải theo hắn gặp những người trong hoàng thất nhưng hôm nay đột ngột như vậy vẫn khiến nàng có cảm giác trở tay không kịp.
Trong xe ngựa, dường như Mục Triển đã nhận thấy sự bất an của nàng, hắn bỗng nhiên vươn bàn tay to lớn mà ấm áp nắm chặt lấy bàn tay bé nhỏ lạnh lẽo của nàng mãi cho đến trước cửa cung thì mới lặng lẽ buông ra.
Tô Di từ nhỏ đã đọc nhiều sách miêu tả về cung đình, lúc này nhìn cảnh sắc trong truyền thuyết thì mới biết, những người viết sách nhất định chưa bao giờ được đến hoàng cung
Nơi này không phải là tường vàng tường ngọc, mái ngói dát châu ngọc gì cả, hoàng cung có một vẻ đẹp cổ kính mà trang nghiêm, khí phái nguy nga nhưng không hề có cảm giác quá xa hoa.
Vào đến Vĩnh thọ cung, sự bài trí ở đây càng khiến nàng thấy kinh ngạc.
Trời ạ, Thái hậu cũng quá mê tín đi. Nàng hoảng hốt trong lòng. Chỉ thấy chính điện dán đầy phù chú lớn nhỏ, ngay cả một nhành cây cũng có.
Càng quái dị là dưới bậc thang có một chiếc lồng sắt lớn, nhìn như là để nhốt mãnh thú nhưng bên trong lại rỗng không, Hơn nữa, bên sườn có hai cánh cửa đều đang mở lớn.
- Mục Triển, ngươi đến rồi!
Một nam tử ăn mặc quí phái nhẹ cười đi ra:
- Chúng ta vừa chúc thọ Thái hậu rồi, sao ngươi đến muộn như vậy?
Lúc nói chuyện, ánh mắt nam tử này quét qua Tô Di, lúc này nàng mới phát hiện vẻ tươi cười của hắn chỉ là giả mà thôi. Trong mắt hắn ánh lên một tia bất thiện.
- Xin thỉnh an thái tử
Mục Triển hành lễ với nam tử kia.
Thái tử? Tô Di cả kinh, vội cúi người thật sâu.
- Mục Triển, đây là nữ tử ngươi gặp được ở Trọng Châu sao?
Thái tử nói đầy trào phúng:
- Nghe đại danh đã lâu, hôm nay mới được gặp
- Thái tử nói thế là làm tổn thọ chuyết kinh (cô vợ vụng về) rồi.
Mục Triển khách sáo nói.
- Chuyết kinh?
Thái tử bỗng nhiên cười to:
- Mục Triển, ngươi thật sự coi nàng là thê tử? Đừng quên, nếu chưa qua được cửa của Thái hậu thì nàng không phải là người của hoàng gia chúng ta.
- Không phải là bây giờ ta đưa nàng đến gặp Thái hậu sao?
- Ngươi dám chắc Thái hậu chịu gặp nàng sao? Thái tử nhíu mày
Cái gì? Tim Tô Di run lên. Thái Hậu?! Không muốn gặp mình sao?
- Mục Triển, chỉ trách ngươi làm việc quá khinh suất, chưa bẩm báo với trưởng bối đã một mình đến Trọng Châu đón tân nương về khiến Thái hậu và phụ hoàng rất tức giận. Hơn nữa, gần đây họ nghe được một số lời đồn đại nên càng không tán thành hôn sự này.
- Lời đồn gì? Mục Triển nhíu mày.
- Nử tử này sinh ở trốn quê mùa sao lại có y thuật cao như vậy? Lúc đó ngươi bị thương, thái y nghe xong cũng kinh hồn tang đỡm, nàng lại không có dược liệu gì quý, lại chẳng có ai giúp đỡ mà có thể cứu trị cho ngươi khỏe mạnh, thật sự rất thần kỳ! Huống chi, nàng còn có thể khiến ngươi mê mẩn đến thất điên bát đảo như vậy, làm cho ngươi liều lĩnh lấy nàng…
- Thái tử, rốt cuộc ngươi muốn nói gì? Mục Triển cắt ngang.
- Haha, ngươi không thấy những phù chú dán trước điện sao? Thái tử nháy mắt
- Thấy, ta còn đang ngạc nhiên. Bình thường Thái hậu không thích
những thứ này, hôm nay làm sao thế?
- Trừ ma đuổi tà!
- Ma cái gì? Tà cái gì?
Lúc này Thái tử không trả lời nữa mà chỉ nhìn về phía Tô Di.
- Ngươi nói…
Mục Triển hiểu ra, sắc mặt chợt biến:
- Thật là khinh người quá đáng.
- Ha ha, Mục Triển, phù chú này không phải ta sai người treo lên mà là Thái hậu. Nếu ngươi thấy tức giận thì có thể đi tìm Thái Hậu mà nói chuyện.
Thái tử đắc ý nói.
- Được, ta đưa A Âm vào gặp lão nhân gia. Mục Triển kéo Tô Di đ
- Đợi đã! Thái tử ngăn bọn họ lại: – Ngươi có thể vào nhưng nàng không được vào.
- Cái gì?! Mục Triển không nhịn được khẽ quát: – Phù chú ở đây cản rồi, sao còn không cho nàng vào.
- Vạn nhất nàng đạo hạnh cao thâm, mấy là phù chú không trị nổi nàng
Thái tử chỉ vào chiếc lồng sắt lớn kia:
- Nếu nàng muốn vào điện thì trước tiên phải đi qua đó
- Hoang đường. Mục Triển quát lớn: – Ai nghĩ ra chuyện này? Là ai?
- Đây là đạo sĩ đức cao vọng trọng Thái hậu tìm được nghĩ ra, nghe nói lồng sắt này có pháp lực vô cùng, có thể nhốt mọi yêu quái trên đời.
Yêu quái? Bọn họ coi nàng là yêu quái sao? Tô Di nghe đến đó thì thật sự muốn phì cười.
Ha ha, nàng thật sự hy vọng mình là một yêu tinh không gì không làm được, như vậy sẽ không đến nỗi khiến cho muội muội sống chết không rõ, sẽ không để mình gặp hắn, yêu thương hắn…
- Ta sẽ không để A Âm làm chuyện này.
Mục Triển nắm chặt tay nàng:
- Nếu không cho nàng vào, vậy tạm thời chúng đi…
- Đi? Mục Triển ơi, ngươi rất bất hiếu đó, Thái hậu bình thường thương yêu ngươi nhất, ngày đại thọ của lão nhân gia ngươi không vào chúc một tiếng sao?
- Được, ta và A Âm cùng đứng đây cho đến khi Thái Hậu hồi tâm chuyển ý, truyền chúng ta cùng nhau vào.
- Nếu Thái hậu không hồi tâm chuyển ý, muốn các ngươi đứng ngoài vài canh giờ thì sao?
- Cho dù là mấy ngày mấy đêm ta cũng muốn cùng A Âm ở đây chờ đợi. Hắn kiên định.
Thái tử không ngờ rằng đáp án lại là như vậy, sự đắc ý dần biến mất, hắn cắn răng, gật gật đầu:
- Được. Có chí khí, vậy các ngươi cứ từ từ chờ đi.
Dứt lời, hắn phất tay áp một cái, căm giận đi.
Hắn vốn muốn đến chế giễu Mục Triển, muốn xem sự quẫn bách của Mục Triển nhưng không ngờ trừ vẻ mặt cứng cỏi, không chịu thỏa hiệp ra thì cũng chẳng xem được gì.
Đột nhiên trên trời có tiếng sấm ù ù, rồi mưa to trút xuống, thấm ướt hai người đang nắm tay.
Thái giám và cung nữ thấy cảnh Nam kính vương gia vốn luôn được sủng ái bậc nhất cả người ướt đẫm đứng bên ngoài hiên, định che ô lên cho hắn nhưng lại sợ thái hậu và Hoàng thượng trách cứ nên cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ chỉ yên lặng nhìn cảnh tượng cảm động này. Ai nấy đều cảm động với tấm chân tình của Nam kính vương.
- Ngươi không cần
phải như vậy?
Tô Di tỏ vẻ lãnh đạm:
- Bọn họ không muốn gặp ta, ngươi cần gì phải chịu tội cùng ta?
- Ta chưa bao giờ biết, thì ra cảm giác khi mắc mưa là như vậy…
Dường như hắn không nghe thấy những gì nàng nói, chỉ mỉm cười ngẩng đầu, hai mắt nhắm lại, giống như đang hưởng thụ.
- Trước đây thường thấy mưa rơi trên hồ, có những đôi uyên ương đang bơi lội, lúc ấy ta thường nghĩ sao chúng không ẩn dưới lá sen trú mưa… nhưng bây giờ, ta đã hiểu được tâm tình của chúng nó. Chỉ cần ở bên người mình thích, cho dù là mắc mưa thì cũng là một loại hưởng thụ.
Câu nói cuối cùng rất nhỏ, tiếng mưa quấy nhiễu khiến Tô Di có cảm giác như có như không.
Nhưng nàng hiểu ý hắn, không cần nói nàng cũng có thể cảm nhận được điều này.
Lặng lẽ nhìn hắn, dường như hắn không giống như khi nãy. Khuôn mặt tuấn tú của hắn bị thấm ướt, bọt nước trong suốt trên mặt khiến cho khuôn mặt, ánh mắt hắn càng mê người.
Nhưng tay hắn lại dần dần lạnh toát khiến nàng cảm thấy lo lắng.
Tuy rằng hắn là một nam tử cường tráng nhưng trước đó vừa bị thương nặng, trong vòng mấy tháng thể lực không thể khôi phục lại như cũ. Nàng không khỏi có chút lo lắng, không biết lúc này nên làm gì để cho hắn không phải chịu phạt cùng mình nữa.
Nàng thậm chí còn nghĩ xem có nên chui vào lồng sắt kia hay không. Thật ra, nàng chẳng ngại người khác nghĩ nàng là yêu tinh, cũng không ngại người khác làm nhục mình như thế, chỉ cần không liên lụy đến hắn, nàng chẳng để ý đến điều gì cả.
Lúc này, trên hành lang truyền đến tiếng bước chân hối hả, có cung nữ chạy vội về phía bọn họ, thở hồng hộc.
- Xảy ra chuyện gì? Mục Triển nhíu mày hỏi
- Bẩm Vương gia, Thái.. Thái hậu bị hóc xương cá! Cung nữ lắp bắp nói.
- Ngươi định đi mời Thái y?
- Không, Nhan thái y vốn đã ở Vĩnh Thọ cung chúc thọ Thái hậu.
Cung nữ đó cúi đầu:
- Nô tỳ tới là để mời… mời Tô cô nương .
- Mời ta? Tô Di ngẩn ra.
- Đúng, bởi vì Thái y đã dùng đủ mọi cách cũng không thể giúp Thái hậu khạc ra miếng xương đó. Mọi người đều nghe nói Tô cô nương y thuật cao minh nên muốn mời đi xem một chút
- Nói như vậy, chúng ta không cần phải chui vào lồng sắt kia cũng có thể vào cung. Mục Triển khiêu khích
- Vương gia, người
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




