watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 16:14 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4138 Lượt

mặt ngây thơ của muội muội, hy vọng những gì mình nghĩ chỉ là hiểu lầm.

- Tỷ, rõ ràng là tỷ hẹn muội đến, sao lại hỏi muội có chuyện gì

Tô Âm ngáp một cái:

- Nếu không có chuyện gì, muội mệt rồi, muốn về ngủ.

- Lúc Huyện thái gia đến nhà chúng ta, tỷ ở trong phòng, những gì hắn nói tỷ đều nghe được.

Tô Di giữ chặt muội muội:

- Muội hẳn biết tỷ hỏi cái gì.

- Muội sao biết được? Tô Âm nhún vai

- Hắn… hắn sao lại cầu hôn muội? Cuối cùng nàng cũng hỏi ra vấn đề đó.

- Tỷ nói ai?

- Rõ ràng muội biết… ta nói… người ta đã cứu!

- À. Thì ra tỷ nhắc đến hắn.

Tô Âm mỉm cười:

- Thật ra rất đơn giản, lúc tỷ về nhà gặp Trương ma ma, hắn vừa lúc tỉnh lại, thấy muội thì hỏi tên muội, muội nói cho hắn biết. (trơ tráo thế k biết)

- Muội giả mạo tỷ? Tô Di thấy thật khó tin.

- Không, phải nói là hắn nhận sai người. (Tên truyện đấy ạ)

- Muội…

Nàng nhìn nhầm rồi sao? Vì sao nàng bỗng phát hiện dưới gương mặt tươi cười như hoa của muội muội lại ẩn dấu một vẻ mặt dữ tợn? Đó thật sự là tiểu muội ngây thơ đã cùng nàng lớn lên sao?

- Tỷ, chuyện đã đến nước này, cũng đành đâm lao phải theo lao.

Tô Âm đắc ý:

- Tỷ trời sinh tính tình chất phác, không giỏi ăn nói, đương nhiên không thể làm Vương phi được. Vẫn nên để muội thay tỷ vào kinh đi.

- Muội cố ý giả mạo tỷ…

Vừa rồi nàng còn có chút hy vọng rằng hắn tự nhận sai người, nhưng những lời đó của muội muội như sét đánh, đánh tan ảo tưởng còn sót lại của nàng.

- Tỷ, tỷ cũng đâu có thiệt, muội cũng tặng lễ vật cho tỷ rồi là gì?

Tô Âm càng cười đắc ý.

- Lễ vật? Nàng khó hiểu.

- Đúng vậy, công tử trưởng trấn là lễ vật muội tặng tỷ.

- Cái gì?

Trong chớp mắt nàng đã hiểu:

- Người hẹn hò trong miếu hoang cùng công tử trưởng trấn… là muội?!

- Đúng thế, nhờ tiểu muội đây dùng thủ đoạn, nắm chặt được tim hắn cho nên hắn mới mặc kệ cha mẹ phản đối, nhờ Trương ma ma đến nhà chúng ta làm mối. Tiện đây nói cho tỷ một tiếng, lúc ta và hắn hẹn hò, ta dùng tên của tỷ tỷ.

- Vì sao? Vì sao muội lại phải làm như vậy?!

Nàng luôn hiểu rõ muội muội này, tự hỏi mình không làm gì có lỗi với nàng, sao nàng lại bỏ mặc tình thân mà làm bẩn thanh danh của mình?

- Như vậy không tốt sao?

Tô Âm ngẩng đầu, ngạo nghễ nhìn nàng:

- Muội thay tỷ tìm được một lang quân như ý, chẳng lẽ không phải là chuyện tốt?

- Nếu muội không muốn lấy công tử trưởng trấn thì sao còn hẹn hò với hắn? Đợi hắn nhắc tới chuyện kết hôn lại đổ chuyện này lên người ta… muội, hôm nay muội phải nói cho rõ, thế là vì cái gì?

Tô Di tức giận đến cả người run lên.

- Tỷ đúng là đồ ngốc! Ai nói hẹn hò với một nam tử thì nhất định phải gả cho hắn? Muội chỉ là nhất thời nổi hứng chơi đùa với tên con trai của lão trưởng trấn ngu xuẩn đó thôi vốn không định cả đời ở bên hắn. Giờ có Nam kính vương gia, đương nhiên càng không lấy hắn.

- Tỷ và công tử trưởng trấn hoàn toàn không biết nhau, người hắn thích là muội, muội lại đẩy ta lấy hắn, còn nói đó là chuyện tốt?

Tô Di cảm thấy tim gan bị xé rách.

- Tỷ không muốn gả cho hắn? Ha ha, chẳng lẽ tỷ tỷ động tình với Nam kính vương gia? Tô Âm nhíu mày.

- Tỷ… Nàng yên lặng, cắn môi dưới, không biết trả lời như thế nào.

- Thích hắn thì trước kia nên dùng chút thủ đoạn mà giữ hắn, ít nhất nên cho hắn biết tên tỷ là gì. Nay hắn đã coi ta thành ý trung nhân, tỷ tỷ có hối hận thì cũng được cái gì? Tô Âm hừ nhẹ.

Đúng vậy, đều do nàng thẹn thùng, không hiểu cách lấy lòng nam nhân. Lúc trước nếu không rời hắn, không để Tô Âm gặp hắn thì cũng chẳng có kết cục này…

Được rồi, cơ hội nếu không đến, nàng cũng đành chấp nhận. Nhưng chính nàng cũng không rõ, mình đã làm sai điều gì để mà thân muội muội là đối xử với mình như vậy? Hôm nay, nàng phải hỏi cho rõ.

- A Âm, tỷ tỷ có chỗ nào có lỗi với muội mà muội muốn hại tỷ như vậy?

Nàng ngẩng lên nhìn khuôn mặt giống mình như đúc kia.

- Tỷ thật sự muốn biết?

Tô Âm ngưng cười, hung hăng nhìn nàng:

- Nguyên nhân rất đơn giản… tự tỷ nhìn đi

Móng tay nhuộm hoa bóng nước (loại hoa màu đỏ dùng để nhuộm móng tay, ai xem FO thì biết à) giơ lên chỉ vào mặt nàng.

- Mặt tỷ? Tô Di ngạc nhiên.

- Đúng, ta không thích trên đời có người giống hệt ta cho dù là thân tỷ tỷ.

Tô Âm gằn từng tiếng, nghiến răng nghiến lợi nói ra ngọn nguồn:

- Ta muốn là mỹ nhân độc nhất vô nhị trên đời (bệnh không thể tả)

- Nhưng đó là do cha sinh mẹ đẻ, sao phải do tỷ quyết định

- Sao không phải do tỷ quyết định? Nếu lúc trước tỷ không đầu thai vào cùng ta thì chúng ta sẽ giống nhau sao? Nếu trước đây tỷ sinh bệnh mà chết hoặc lên núi hái thuốc bị ngã bị hủy dung thì chúng ta có thể giống nhau sao? (hơ, hết nói mà)

- Ta cao quý thông minh như vậy, ngươi ngu ngốc như thế, dựa vào cái gì mà giống ta như đúc? Dựa vào cái gì đi trên đường cái, ai cũng nhầm ta thành ngươi, ngươi thành ta? Ta chịu đủ rồi, ta hận không thể chém chết ngươi. Tô Âm điên cuồng kêu to.

- Ngươi… Tô Di lắc đầu, nước mắt rơi xuống.

Từ nhỏ đến lớn nàng luôn cảm thấy may mắn khi ông trời cho nàng một muội muội đáng yêu, cảm thấy trên đời có một người giống mình như đúc, tựa như mình có thể sống lâu hơn người khác vậy.

Từ nhỏ, nàng cùng một người khác tay trong tay, tựa như sẽ vĩnh viễn tương thân tương ái như vậy đến hết đời, cả đời không sợ sẽ cô độc.

Nhưng nàng không thể tưởng được, người đó lại hận nàng như vậy, hận nàng đến độ muốn ăn tươi nuốt sống nàng.

Sự tuyệt vọng trong lòng giờ hóa thành sự thê lương. Được rồi, muốn hận nàng thì cứ hận đi nhưng vận mệnh của nàng sẽ không thể để người khác bố trí được

- Được. Tỷ hiểu.

Tô Di thở dài, xoay người nói ra quyết định trong lòng:

- Chờ đến khi Nam kính vương đến đón dâu, ta sẽ nói lại mọi chuyện cho hắn.

- Nói lại mọi chuyện?

Tô Âm vội ngăn nàng lại:

- Ngươi sẽ nói gì? Nói ta là giả mạo? Ngươi nghĩ hắn sẽ tin ngươi?

- Cho dù hắn không tin, ta cũng sẽ nói.

- Hắn sẽ coi ngươi là đồ điên!

- Ta sẽ nói những chuyện khi chúng ta ở chung, hắn tự nhiên sẽ tin.

- Ta sẽ nói cho hắn rằng mọi thứ đó đều là ta nói cho ngươi.

Tô Di hung hăng trừng mắt nhìn nàng.

- Vậy để tự hắn phán quyết đi.

Tô Di khẽ cười:

- Hắn thân là Nam kính vương, chắc phải có năng lực phân biệt đúng sai chứ.

- Ngươi đứng lại cho ta!

Tô Âm tức giận dậm chân:

- Ngươi cho là mình làm được chuyện đó sao? Ta có tín vật hắn đưa?

- Tín vật? Nàng ngoái đầu lại: – tín vật gì?

- Sao ta phải nói cho ngươi? Tô Âm đắc ý: – cái này khiến ngươi sợ hãi chưa?

- Thì ra… ngay từ đầu ngươi đã có ý định giả mạo ta.

Lúc đối phương đưa tín vật, muội muội thông minh này hẳn là biết ý tứ của hắn chứ. Nhưng nàng không nói rõ thân phận mình, có thể thấy, ngay từ đầu nàng đã có ý xấu.

- Ha ha. Trước ta cũng không nghĩ hắn lại có thân phận lớn như vậy, ta cũng không ngờ hắn lại quay lại cầu hôn. Ta nhận tín vật kia chỉ là thấy nó có chút giá trị, muốn đổi chút tiền thuốc men thay ngươi thôi.

- Ngươi bán nó? Trái tim nàng căng thẳng.

- Lúc đầu đổi được mấy lạng bạc, nhưng chiều nay đã chuộc về, ha ha, vẫn may là tiệm cầm đồ còn giữ.

- Ngươi….

Nàng đã biết chính muội tử mình vô sỉ, lại không ngờ được nàng có thể vô sỉ đến mức này.

- Tỷ không có tín vật, Nam kính vương sẽ không tin tỷ. Muội khuyên tỷ ngày mai vẫn nên ngoan ngoãn ở trong phòng, đừng đi ra ngoài làm chuyện xấu hổ.

- Cho dù ta xấu hổ thì cũng sẽ nói rõ chân tướng cho hắn.

Nếu A Âm tâm địa thuần lương vì đâm lao mà phải theo lao nên lấy hắn thì nàng có lẽ sẽ giữ bí mật… Nhưng biết được muội muội mình là kẻ tráo trở như vậy thì sao nàng có thể để cho hắn lấy muội muội?

Cho dù không phải vì mình, cũng là suy nghĩ vì hắn.

Hắn là người vô tội, hẳn là nên kết duyên với nữ tử tốt đẹp, thuần khiết nhất thế gian, sao lại phải chịu sự lừa gạt đó.

- Tỷ đứng lại! Tỷ đứng lại!

Tô Âm thấy nàng chạy đi thì lo lắng, vội lấy một vật trong áo ra:

- Không phải tỷ muốn xem tín vật là cái gì sao? Giờ muội cho tỷ xem.

- Đó là tín vật?

Trong màn đêm, nàng thấy trong tay Tô Âm dường như cầm một thứ gì đó trong suốt nhưng lại giống như chẳng có gì.

- Muốn nhìn thì lại đây. Tô Âm bỗng nhiên lạnh lùng cười.

Lòng của nàng rùng mình vì nàng phát hiện trong mắt muội muội lóe ra một ánh sáng khác lạ, ánh sáng này nàng đã từng nhìn thấy trong mắt một con sói hoang, sát ý lộ liễu.

Bên kia chính là khe núi, chẳng lẽ…… A Âm định đẩy mình xuống sao?

Không, cho dù khi nãy A Âm nói muốn để nàng bị chém chết nhưng dù sao cũng là thân tỷ muội, nàng không tin thế gian có người bất kể thân tình như vậy.

Tô Di do dự bước qua, Tô Âm nhìn chằm chằm bước chân nàng, khóe miệng hơi nhếch lên.

Nàng bước lên từng bước, Tô Âm lui về phía sau từng bước, tựa như thật sự muốn dẫn dụ nàng đến bên khe núi.

- Đừng…

Nàng bỗng nhiên nhớ ra lúc chạng vang trời đổ mưa, khe núi này nhiều bùn nhất định sẽ rất trơn. Nàng phải nhắc A Âm đừng

Trang: [<] 1, 3, 4, [5] ,6,7 ,19 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT