|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
đến giờ ngươi cũng đừng giấu nữa, công tử trưởng trấn đã nói cho ta biết rồi!
Nụ cười của Trương mụ mụ có vài phần ái muội.
- Nói cho bà? Nói cái gì? Nàng cảm thấy thật ngạc nhiên
- Hắn nói các ngươi đã sớm quen biết, hơn nữa tình cảm rất tốt
- Hắn nói như vậy? Tô Di càng thêm hoang mang: – Sao hắn có thể ăn nói lung tung như vậy?
- Ấy! Đại cô nương, cô đừng có chối chứ.
- Đúng rồi, A Di, chuyện tới nước này phụ thân và mẫu thân sẽ không trách cứ ngươi. Mẫu thân nàng phụ họa.
- Ta đã làm cái gì? Phải thừa nhận cái gì? Mày nhíu càng chặt.
- Ngươi và công tử trưởng trấn thường xuyên hẹn hò trong miếu ở ngoại ô đúng không. Trương mụ mụ nhướng mày, bĩu môi.
- Cái gì? Tô Di hoảng sợ, không nhịn được vội chối: – Ai nói vậy? Là ai bịa đặt?
- Đại cô nương, chính miệng công tử trưởng trấn nói, sao có thể là bịa đặt được.
- Hắn…
Nàng trừng to mắt tỏ rõ vẻ khó tin, Tô Di vốn luôn bình tĩnh, lúc này ngực phập phồng thật lâu không thể ổn định.
Chuyện này nhất định có hiểu lầm, hoặc là công tử trưởng trấn đó nói dối.
Nhưng lúc này nàng không thể giải thích, mọi người cũng sẽ không nghe nàng giải thích. Nàng nhẫn nhịn sự phẫn nộ, khôi phục vẻ bình tĩnh.
- Mặc kệ công tử đó nói gì, hôn sự này ta sẽ không đáp ứng. Nàng chậm rãi trả lời.
- Cái gì?! Cha mẹ Tô Di và Trương ma ma lắp bắp kinh hãi.
- Đại cô nương, ngươi nên nghĩ cho kĩ, khó mà được trưởng trấn công tử si tình như vậy, ngươi không thể bội tình bạc nghĩa được! Hơn nữa, công tử trưởng trấn của chúng ta rất có tiền đồ, có người thân ở trong kinh thành, được thăng chức rất nhanh thôi. Vậy mà hắn còn không quên tình cũ là ngươi, muốn kết hôn với ngươi, ngươi đừng có không biết tốt xấu. Bà mối vội nói.
- Nha đầu chết tiệt kia, ngươi làm ra chuyện không biết xấu hổ này, công tử nhà người ta còn muốn lấy ngươi thì đó là phúc phận cả đời ngươi, vậy mà ngươi còn không biết xấu hổ. Mẫu thân nàng mắng to.
Tô Di không nói thêm giừ, chỉ thản nhiên xoay người, bước ra khỏi cửa.
Vội vàng đến, vội vàng đi, ngôi nhà này với nàng chỉ là thế thôi sao?
Thật vất vả mới được thấy
cha mẹ tươi cười, không ngờ nụ cười đó lại biến mất nhanh như vậy.
Nàng bưng tai, không để cho tiếng quở trách phía sau làm tổn thương lòng mình.
Kéo váy, nàng chạy dọc con phố, nhà cửa dần xa, cho đến khi trước mặt nàng là màu xanh tươi của vùng ngoại ô thì nàng mới hơi dừng bước.
May mà nàng còn có căn nhà nhỏ dưới chân núi, mỗi lần chịu tủi thân ở trong nhà, nàng còn có chỗ để che gió chắn mưa.
Đi vào sân nhỏ bao quanh là mấy bụi trúc, nàng bỗng cảm thấy khác lạ, nơi này hình như có gì đó thay đổi.
Nàng đẩy cửa gỗ, nhìn muội muội Tô Âm đang nhìn ngắm một khối ngọc bội, ánh mặt trời chiếu vào ngọc bội lấp lánh.
Tô Âm thấy nàng, vội vàng giấu đồ trong tay lại, vui vẻ cười:
- Tỷ đã về! Sao rồi, Trương ma ma giới thiệu cho tỷ nhà chồng thế nào?
Nàng không vội trả lời vì ánh mắt nàng bị đông lại khi nhìn về phía chiếc giường.
- Người đâu? Tô Di lo lắng kêu: – Vị công tử bị thương kia đâu?
- À. Hắn vừa được thủ hạ đón đi rồi. Tô Âm thản nhiên trả lời.
- Đón… đón đi rồi.
Mấy hôm nay nàng mới giúp hắn viết tin lên vách động, vốn không nghĩ là sẽ bị phát hiện sớm như vậy, còn tưởng là sẽ được ở thêm cùng hắn 3,4 ngày nữa. Ai ngờ mọi thứ đều không như nàng mong muốn.
Tô Di mất mát ngồi xuống, ngồi ở chỗ hắn từng nằm.
Kỳ quái, bọn họ cùng lắm chỉ là bèo nước gặp nhau
mà thôi, ở chung mấy ngày cũng chẳng nói gì nhiều. Vì sao khi hắn đi nàng lại có cảm giác như mất đi người thân thiết nhất, trong lòng trống rỗng.
- Lúc hắn đi có nói gì không? Nàng không nhịn được hỏi muội muội.
- Đơn giản là cảm ơn tỷ mấy câu thôi. Tô Âm đáp cho có lể.
Thật sự chỉ có thế thôi sao? Nàng cảm thấy thất vọng, ánh mắt ảm đạm rũ xuống.
Chương 2
Vĩnh An trấn chưa từng náo nhiệt như vậy bao giờ
Sáng sớm, nhà nhà đều bị tiếng chiêng trống động trời đánh thức, dân chúng mơ màng tỉnh dậy đẩy cửa nhìn ra, chỉ thấy một đội quan binh diễu hành trên con phố dài.
- Chuyện gì vậy?
- Triều đình ban lệnh gì sao?
- Hay là có người phạm vào vương pháp bị bắt?
Mọi người không hiểu gì nên chỉ đoán gì đoán non, trong lòng hoảng loạn.
Rất nhanh đã có tin tức truyền ra, quả thực là có chuyện lớn, nhưng lại là chuyện vui. Huyện thái gia đích thân tới Tô gia, còn có cả bà mối, muốn thay một vị công tử quyền cao chức trọng bàn chuyện hôn sự.
Tô tiên sinh ở trấn trên có một đôi nữ nhi song sinh như hoa như ngọc, phóng tầm nhìn khắp trấn Vĩnh An cũng chỉ có nữ nhi nhà hắn mới có được mối nhân duyên này.
Nhưng mọi người vẫn cảm thấy khó tin, dù nữ nhi nhà hắn xinh đẹp thì cũng chưa đến mức danh tiếng truyền đến kinh thành, thậm chí còn cả Huyện thái gia cũng phải hạ mình làm mai mối chứ?
Chuyện này mọi người trong trấn không nghĩ ra, ngay cả người Tô gia cũng không hiểu ra làm sao.
Lúc này, trong phòng khách Tô gia, vợ chồng họ Tô mơ hồ nhìn khách quý đến cửa.
- Mau đứng lên! Mau đứng lên!
Huyện thái gia tươi cười, tự tay nâng hai vợ chồng Tô thị đang định quỳ xuống:
- Đến hôm sau hai vị đã thành hoàng thân quốc thích, nên quỳ lạy là bản quan mới đúng
- Hoàng thân quốc thích? Vợ chồng Tô thị khó hiểu hỏi lại.
- Lần này bản quan đến đây là thay Nam kính vương gia cầu hôn lệnh thiên kim?
- Vương … gì??
- ấy ấy. Chẳng lẽ hai vị chưa bao giờ nghe nói đến đương kim Nam kính vương gia sao?
Huyện thái gia tặc lưỡi:
- Đó là cháu của Hoàng thượng, là cháu nội của Thái hậu.
- A!
Vợ chồng Tô thị trợn mắt há hốc mồm, liên tục xua tay:
- Huyện thái gia, có phải ngài nhầm không? Tiểu nữ có đức gì mà lọt vào mắt xanh của Nam kính vương gia?
- Nam kính vương gia lúc này đang ở phủ nha chúng ta đó, chỉ chờ ta đến xin ý của hai người và lệnh thiên kim thì lập tức tới đón, bản quan sao dám làm sai?
- Nhưng… tiểu nữ chưa bao giờ gặp Nam kính vương mà.
Cho dù là tiếng tốt đồn xa thì cũng chẳng truyền đến kinh thành chứ? Huống chi kinh thành thiếu gì mỹ nhân, Nam kính vương gia phải ngàn dặm xa xôi tới cầu hôn một nữ tử quê mùa?
- Hì hì, hai lão nhân gia có điều không biết, lệnh thiên kim có quen biết Nam kính vương gia từ ba tháng trước.
- Ba tháng trước?
- Đúng rồi, xin hỏi khuê danh của lệnh thiên kim có một chữ “Âm”?
- Huyện thái gia, người đang nói tiểu nữ sao?
Đang nói chuyện, bỗng trong phòng có một mỹ nhân mặc áo đỏ cười khanh khách bước ra.
- Vị này là cô nương Tô Âm? Huyện thái gia liên tục khom lưng: – hạ quan có lễ.
- Tiểu nữ lỗ mãng, nghe thấy Huyện thái gia nhắc tới thì tự đi ra.
Tô Âm đáp lễ:
- Phụ mẫu ta vừa rồi nói đúng đó, tiểu nữ tử chưa từng gặp Nam kính Vương gia.
- Tô Âm cô nương, không phải ngươi không có phúc mà là ngươi không hiểu mà thôi.
- Xin đại nhân chỉ giáo?
- Xin hỏi cô nương, ba tháng trước có phải cô nương từng cứu một công tử áo trắng?
- Công tử áo trắng?
Tô Âm giật mình ngây ngốc, sau đó chợt hiểu, trong mắt hiện lên một tia sợ hãi, đáp qua loa:
- À, đúng… có chuyện đó.
- Công tử đó có nói cho cô nương biết mình họ gì không?
- Hắn… hắn ta hình như nói, hắn họ … Mục! Đúng, họ Mục!
Chuyện đã lâu như vậy, nàng cũng sắp quên mất.
- Chẳng lẽ cô nương không biết họ Mục là họ hoàng thất?
- Ngươi nói…
Tô Âm kinh hãi, lảo đảo lui ra phía sau ba bước:
- Vị Mục công tử đó là… Nam kính Vương gia?
- Sau khi hồi kinh, Nam kính vương gia ngày đêm tưởng nhớ cô nương, thương thế vừa khỏi người đã vội trở về Trọng Châu, muốn đón cô nương vào kinh đó.
- Chuyện này…
Nàng như trong mộng, nhìn cha mẹ rồi lắp bắp hỏi:
- Hắn đón ta vào kinh làm… là gì?
- Tô Âm cô nương, cô hỏi câu này thật ngốc.
Huyện thái gia không khỏi bật cười
- Đương nhiên là làm Nam kính vương phi rồi
- Không phải chỉ là một tiểu thiếp chứ? Tô mẫu chen ngang.
Tô Âm là một nha đầu nông thôn vào vương phủ, có thể làm một tiểu thiếp cũng đã là phúc phận cực lớn rồi.
- Nam kính vương gia nếu muốn nạp tiểu thiếp thì cẩn gì để bản quan tự mình làm mai, cần gì phải để cho ai cũng biết, còn đem theo cả một đội dón dâu từ kinh thành đến.
- Thật sao?
Tô Âm hoàn toàn ngây dại, ngập ngừng
- Hắn thật sự… muốn lấy ta làm Nam kính Vương phi?
- Hạ quan dù chức quan không lớn nhưng tốt xấu gì cũng là người đứng đầu mọt huyện, chẳng lẽ còn nói điêu, nói dối?
- Nói vậy là… ta sẽ làm Vương phi ?
Nàng chậm rãi ngồi xuống, khóe miệng lộ ra tia cười.
Bỗng nhiên, trong phòng truyền đến tiếng “loảng xoảng” tựa như có người lỡ tay đánh vỡ đồ.
Nhưng mà tiếng này bị sự ồn ào náo nhiệt bên ngoài bao phủ, ai cũng không nghe thấy.
Đêm trăng. Khe núi vốn chẳng ai đến có hai thiếu nữ.
Hai thiếu nữ gương mặt giống nhau, quần áo khác nhau, một đỏ một trắng.
Nữ tử mặc đồ đỏ cười ngọt ngào, nữ tử mặc áo trắng lại nhíu mày
- Tỷ, tỷ đêm hôm khuya khoắt hẹn muội ra đây, có chuyện gì sao? Thiếu nữ áo đỏ hỏi
- Muội không có gì muốn nói với tỷ?
Tô Di nhìn vẻ
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




