watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 16:14 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4163 Lượt

bán đậu hoa? Mục Triển và Hoa Đình Phong cùng vội hỏi: – Là tiếng như thế nào.

- Cũng có lẽ là ta nghe lầm , bởi vì ta lúc ấy rất đói. Lam Kiều Nhị uể oải đáp: – Tiếng đó từ bên ngoài truyền đến… Bán đậu hoa đây, vừa thơm vừa ngọt đây, đậu hoa đắt nào… từa tựa như vậy…

- Các ngươi ngay lập tức đi hỏi thăm đi

Mục Triển vội sai thị vệ:

- Xem xem trong thành có bao nhiêu người bán đậu hoa, hỏi xem sáng nay bọn họ đã rao hàng ở đâu, có đi qua một căn nhà nho nhỏ yên tĩnh không, sau đó điều tra từng nhà.

- Tuân mệnh! Thị vệ ôm quyền đáp.

- Còn nữa.

Hắn xé một mẩu thư:

- Các ngươi đem cái này tới cho chưởng quầy của quán giấy mực nổi tiếng nhất kinh thành nhìn xem. Hỏi hắn đây là loại giấy gì, loại giấy này bán ở đâu, gần đây có ai mua loại giấy này hoặc có ai thường xuyên sử dụng loại giấy này?

- Đúng rồi, ta nhớ ra rồi.

Bỗng nhiên Lam Kiều Nhị vỗ tay:

- Gã áo đen trông chừng chúng ta mặc loại áo rất đặc biệt, không phải loại vải bình thường, ta cam đoan loại vải đó ta có thể nhận ra chỉ một lần.

- Cái này càng dễ, chúng ta đến các tiệm vải trong kinh thành điều tra.

Hoa Đình Phong thở dài một hơi nhẹ nhóm:

- Ta đưa nàng đi, chắc chắn sẽ tìm được loại vải này.

- Được, vậy chúng ta đi thôi.

Nàng vui vẻ vì mình có thể góp chút sức lực.

- Vương gia, chúng ta đã có ba manh mối, đại để có thể tìm ra được chỗ của Vương phi trước ngày mai. Hoa Đình Phong an ủi.

- Thật ra ta có thể đoán ra kẻ chủ mưu là ai, chẳng qua là vì an toàn của A Âm nên ta không dám hành động thiếu suy nghĩ thôi……

Hắn nhíu mày thở dài một hơi, thoáng sau như đã hạ quyết tâm:

- Nhưng lần này tìm được A Âm rồi thì ta sẽ không khách khí với hắn nữa.

Cảm giác mình như chìm trong hồ sâu, hai chân bị bèo quấn, không thể giãy dụa. Xung quanh thật ẩm ướt, tóc của nàng cũng như bèo ướt sũng.

Nước tràn vào mũi, miệng nàng, nàng cảm thấy mình sắp không thở được… Thật sự nếu không thoát khỏi hồ nước này thì chỉ e cả đời này nàng sẽ không thấy ánh mặt trời được nữa.

Nhưng bỗng nhiên, đang trong tuyệt cảnh, một vòng tay mạnh mẽ ôm lấy nàng.

Chủ nhân đôi tay này có bộ ngực rộng lớn, ôm trọn nàng vào lòng. Không hiểu vì sao, nàng có cảm giác thật tin cậy, hai tay nàng tự động ôm lại hắn, để mặc hắn đưa nàng lên mặt nước.

- Đại tẩu tỉnh rồi.

Bên tai bỗng nhiên có tiếng người reo vui.

Nàng không ý thức được bản thân đã mê man mà mở mắt, lúc này bị tiếng reo vui này chấn động mà thần trí thanh tỉnh lại.

Vừa rồi dường như chỉ là một giấc mộng.

Nàng không bị ngâm trong nước cũng không có vòng tay rắn chắc ôm lấy nàng, lúc này, nàng đang nằm trên giường thoải mái, trong phòng còn có các nha hoàn của nàng.

- Ta làm sao vậy?

Nàng trở mình, cảm thấy thân thể mệt mỏi vô cùng.

- Đại tẩu, tẩu bị sốt.

Lam Kiều Nhị sờ trán nàng: – nhưng giờ đã đỡ hơn rồi, lúc trước nóng dọa người đó.

- Sao ta lại ở đây?

Nàng nhìn xung quanh, cảm thấy khác hẳn trước lúc mình hôn mê.

- Chúng ta cứu tẩu về.

Nàng giật mình, cảm thấy khó tin.

- Trước muội đã nói với tẩu đó, gần chỗ giam chúng ta dường như có người rao bán đậu hoa tẩu nhớ không? Lam Kiều Nhị đắc ý nói: – Biểu ca phái các thị vệ tìm tất cả những người bán đậu hoa trong kinh thành đến, muội nhận ra tiếng người từng rao bán đậu hoa đó, đi dọc theo con đường sáng nay hắn đi thì tìm được tẩu.

- Muội nghe ra tiếng hắn?

- Đúng thế. Thật ra là vì tiếng rao của hắn khác hơn so với người khác. Hắn kêu “vừa thơm vừa ngọt, đậu hoa rất quý đây!” Thì ra quán đậu của hắn là quán “Rất quý” haha!

- Vậy sao? Tô Di mỉm cười.

- Tẩu tẩu, giờ tẩu không sao là tốt rồi, nếu không chắc chắn lúc về biểu ca sẽ mắng ta chết mất. Lam Kiều Nhị le lưỡi.

- Hắn… hắn đâu rồi?

Không muốn tỏ ra quan tâm hắn nhưng trong lúc lơ đãng lại thể hiện rõ.

- Hắn đi gặp bọn bắt cóc.

- Cái gì? Nàng giật mình, đầu óc mê muội: – Ta đã quay lại, sao hắn còn đi?

- Biểu ca không biết chúng ta tìm được tẩu

- Hắn không biết?

- Bọn chúng hẹn biểu ca sáng sớm gặp mặt, đáng tiếc chúng ta tìm được tẩu thì đã muộn, không kịp báo cho huynh ấy. Vì an toàn của tẩu, huynh ấy đành đơn thương độc mã đi…

- Sao muội không nói sớm? Tô Di quýnh lên, vội đứng dậy, lảo đảo đi ra ngoài.

- Tẩu tẩu định đi đâu?! Lam Kiều Nhị vội đỡ nàng.

- Ta phải đi tìm hắn, báo cho hắn ta đã quay về, đừng để hắn đáp ứng điều kiện gì với bọn cướp…

- Tẩu tẩu, nơi đó rất nguy hiểm, tẩu không thể đi! Lam Kiều Nhị giữ chặt nàng: – Biểu ca sẽ tùy cơ ứng biến, tẩu yên tâm đi.

- Xin Vương phi tĩnh tâm tĩnh dưỡng.

Đám nha hoàn cũng đều tiến lên làm thành bức tường cản nàng lại.

- Sao ta có thể yên tâm? Hắn trọng thương vừa khỏi, lại vừa nhiễm phong hàn… Hắn không thể xảy ra chuyện được, không thể vì ta mà xảy ra chuyện được.

Nàng vừa nói nước mắt vừa dâng lên, giọng nói khàn khàn.

- Sớm biết vậy không nên nói cho tẩu… Lam Kiều Nhị nói: – Biểu ca về nhất định sẽ trách ta lắm miệng!

- Bọn họ thật sự sẽ để hắn về sao?

Nhớ lại lần đầu tiên thấy hắn trong sơn động, nhớ lại tình cảnh máu nhuộm đỏ người hắn, tim nàng run lên, đẩy bọn họ ra, đi thẳng ra ngoài:

- Ta muốn đi tìm hắn…… Ta muốn đi tìm hắn!

- Tẩu tẩu, mất mạng đó! Lam Kiều Nhị nói với theo

- Chỉ cần hắn không sao, ta chết cũng chẳng là gì.

Tô Di không muốn nói nhiều, những lời này cứ thế thốt ra.

Không ngờ cửa mở ra, một bóng người cao lớn hiện ra.

- Chỉ cần ta không sao, cho dù nàng chết cũng không đáng gì?

Người mới tới cúi đầu cười.

Nàng ngẩng đầu, ngạc nhiên nhìn khuôn mặt tuấn tú trước mắt mà không thể tin được

- Ngươi…. Nàng cảm giác như lưỡi cứng đơ.

- Lúc này ta không phải là nên ở chỗ bọn cướp, sao lại ở đây?

Hắn nói ra câu hỏi mà nàng đang nghĩ.

- Ngươi…

Tô Di hít sâu một hơi, lúc này mới ý thức được mình mắc mưu bị lừa .

- Ta căn bản không đến chỗ ước định với đám đạo tặc bởi vì ta đi cứu nàng

Mục Triển nhẹ nhàng thì thầm vào tai nàng.

Thì ra, cánh tay trong giấc mộng kia là hắn? Khó trách nàng lại cảm thấy an toàn, tin cậy như vậy. Dù trước đó hắn chỉ ôm nàng hai lần, một là đêm tân hôn, một là đêm hắn nhiễm phong hàn, mà cả hai lần, nàng đều lạnh lùng từ chối hắn.

- Cuối cùng nàng cũng chịu thừa nhận là nàng yêu ta

Hắn mỉm cười khi tâm nguyện được thỏa mãn:

- Ta đã sớm biết mình đoán không sai, trong lòng nàng vẫn có ta.

- Ta nào có! Nàng cúi đầu phủ nhận.

- Lúc trước Kiều Nhị đã đem những lời các nàng nói khi bị bắt cóc nói với ta rồi, cho dù nàng không thừa nhận như khi nãy chính tai ta nghe được ngươi không thể không thừa nhận!

Hắn bỗng nhiên vươn tay ôm lấy nàng khiến nàng hoảng hốt kêu lớn.

- Tân phòng này chữ hỉ sắp phai màu mà tân lang tân nương còn chưa viên phòng…

Giọng hắn ma mị khiến nàng ý loạn tình mê:

- Không bằng đêm nay chúng ta trở thành phu thê chân chính đi.

- Buông! Buông!

Nàng dùng sức giãy dụa, nhưng làm sao giãy được? Nháy mắt đã bị hắn ôm tới giường, bị thân thể nóng cháy của hắn bao trùm.

- Ngươi…

Nàng hoảng sợ phản kháng:

- Xin Vương gia tự trọng, trong phòng còn có người.

- Có ai? Hắn nhẹ nhàng tránh ra cho nàng xem lại phòng

- Ơ?

Tô Di phát hiện đám nha hoàn đầy phòng không biết đã biến mất từ lúc nào, Lam Kiều Nhị cũng đang ra khỏi cửa, trước khi đi nàng còn quay đầu làm mặt quỷ với Tô Di rồi mới đóng chặt cửa lại.

- Người trong phủ ta luôn được huẩn luyện kĩ lưỡng. Mục Triển khẽ cười nói.

- Xin Vương gia tự trọng…

Nàng vẫn chỉ nói được câu nói này, trong lúc bối rối, nàng không thể tìm được câu nói gì khác.

- Hư.

Hắn khẽ hôn môi nàng rồi sau đó hôn sâu nàng.

Tay nàng cố gắng đẩy hắn ra nhưng ngược lại lại càng khiến dục vọng của hắn tăng cao, khiến hắn hôn càng mãnh liệt.

- Ưm…

Nàng trong cơn mê muội, chỉ càm thấy quanh

mình chợt lạnh dần, mở mắt nhìn ra, thì ra quần áo đã bị hắn cởi bỏ lộ ra cánh tay trắng như tuyết.

- A Âm

Hắn dịu dàng thì thầm:

- A Âm, đừng sợ, chúng ta rất nhanh thôi sẽ hòa làm một.

- Đừng

Sao hắn phải dùng cái tên đó để nhắc nhở nàng? Vì sao mỗi lần luôn là cái tên đó ngăn cản bọn họ? Nếu không có cái tên đó, có lẽ nàng có thể cắn răng qua cửa này, nhưng bây giờ thì vạn vạn không thể.

- Đừng!

Tay Tô Di quệt ngang một vòng, đầu ngón tay xẹt qua mặt hắn, một đường máu chói mắt hiện ra.

Nàng nhất thời choáng váng. Vốn chỉ định phản kháng không ngờ lại làm hắn bị thương.

- Vì sao?

Nhất thời hắn cũng giật mình, hai mắt nhìn sâu vào nàng:

- Vì sao nàng không thừa nhận là nàng yêu ta? Vì cái gì không cho ta.. yêu nàng?

- Bởi vì…

Nàng lại vin cớ:

- Trước kia ta đã có hôn nước với người khác.

- Cho nên dù nàng yêu thương ta cũng không dám thừa nhận?

Mục Triển tức giận, kéo mạnh người nàng khiến nàng gần sát người hắn.

- Vương gia…… Ngươi, ngươi muốn làm gì?

Nàng không nhìn mặt hắn nhưng lại cảm nhận được sự tức giận của hắn nên không khỏi có chút sợ hãi.

Lúc này, nàng nghe thấy

Trang: [<] 1, 11, 12, [13] ,14,15 ,19 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT