|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
vào tai mình không sót một chữ.
- A Âm, ngươi đừng xem thường căn phòng này, cấu tạo của căn phòng này rất độc đáo, nhìn như phòng khách nhưng lại có khả năng đặc biệt hơn hẳn các phòng khách thông thường khác. Thái Hậu bỗng nhiên nói.
- Vậy sao? Tô Di nhìn xung quanh đánh giá một hồi: – Nơi này đông ấm hè mát,
Vừa nói xong thì Thái Hậu liền cười ha ha.
- Dân nữ kiến thức thiển cận mong Thái hậu tha thứ. Nàng biết nhất định là mình đã nói sai rồi
- Đông ấm hè mát là tiêu chuẩn tối thiểu các phòng ốc trong hoàng cung phải có. Có thể nói đó không phải là nét độc đáo của nơi này.
- Vậy căn phòng này…
- ở trong phòng này, người bên trong nói người bên ngoài không nghe thấy nhưng người bên ngoài nói bên trong lại có thể nghe thấy rõ. Thái hậu nói ra đáp án.
- Cái gì? Tô Di kinh ngạc, nàng cẩn thận nhìn lại vách tường, vẻ mặt rất tò mò.
- Trước khi tiên hoàng qua đời đã cố ý tìm một người thợ giỏi làm Thiên điện nho nhỏ này trong Dưỡng tâm điện để ai gia có thể ở sau giật dây hoàng thượng
- Giật dây? Ý là buông rèm nhiếp chính sao?
- Lúc ấy Tiên hoàng tự biết bản thân khó qua, Hoàng thượng tuổi còn nhỏ nên phải ban chỉ cho ai gia sau khi Tiên hoàng băng hà giúp hoàng thượng trông coi triều chính. Bình thường Hoàng thượng ở Dưỡng tâm điện xử lý quốc sự, có chuyện không hiểu thì sẽ đến phòng này để xin ý của ai gia… Mãi cho đến khi hắn tự mình chấp chính được mới thôi. Ai gia đã từng ngồi ở đây mười năm rồi.
Thái hậu vỗ vỗ chiếc bàn tựa như vỗ vai người bạn thân thiết
- Tiên hoàng rất thương yêu Thái hậu nha.
Các đời thiên tử, người nào chẳng không cho phép hậu cung can thiệp vào triều chính? Khó mà tìm được một quân chủ lại cho thê tử buông rèm chấp chính.
- Có được sự sủng ái của Hoàng thượng đương nhiên là tam sinh hữu hạnh, nhưng là nữ nhân của hoàng gia ai chẳng có sự đau khổ. A Âm, ngươi cũng biết, ta gả cho tiên hoàng năm 16 tuổi, lúc ấy hắn chưa đăng cơ, cũng phải cùng vài hoàng tử khác tranh đoạt ngôi vị. Đó là những năm tháng kinh tâm động phách khiến ta ngày đêm lo lắng
- Sau này hắn thật vất vả mới có thể kế thừa đại nghiệp lại gặp phải lúc thiên hạ bất ổn nhất. Hôm nay nơi này có thiên tai, ngày mai phương Bắc có chiến sự, ngày kia có phản loạn, ta cùng hắn đi một đoạn đường dài gian khổ, mắt thấy giang sơn dần được ổn định thì hắn lại buông tay. Ta không thể không nén bi thương mà…
Thái hậu nói đến đây thì bưng ngực.
Tô Di vội dâng nước trà khẽ vỗ lưng cho bà.
- Người trong thiên hạ thấy ta thân là Thái hậu, nghĩ ta là nữ nhân hạnh phúc sung sướng nhất, đáng tiếc mọi đau đớn cũng chỉ có mình ta biết.
Thái hậu cầm tay Tô Di:
- A Âm, những lời này ta cũng đã từng nói với Kiều Nhị, ta nói, nếu phải là nữ nhân của hoàng gia thì phải trải qua thiên tân vạn khổ, đó không phải là phúc lạnh. Lúc ấy nó gật đầu nói nó không sợ nhưng giờ, chỉ e là nó sớm đã không muốn
- Kiều Nhị…
- Nay nó có tình cảm với thương gia, có thể sống cuộc sống thoải mái, cần gì phải chui đầu vào hoàng gia chúng ta mà chịu khổ?
Thì ra, mọi chuyện thái hậu đều đã sớm biết.
- Thật ra cũng không trách được Kiều Nhị. Trước kia con bé cũng rất yêu Mục Triển, chỉ là Mục Triển chẳng có tình cảm gì với nó… Bọn chúng coi như vô duyên, may mà Mục Triển có thể gặp được ngươi.
Thái hậu nhìn Tô Di chăm chú:
- A Âm, ngươi trả lời ai gia một câu… ngươi có bằng lòng làm người của hoàng gia chúng ta không?
- Con…
Nàng nguyện ý sao? Nàng nguyện ý sao?
Trước ngày hôm nay, nàng có thể có một ngàn lý do để cự tuyệt nhưng lúc này, nàng lại không thể mở miệng từ chối.
Là vì đã có quan hệ cùng Mục Triển hay vì những lời Thái hậu nói khiến cho nàng cảm thấy do dự ?
- Ngươi dựa vào cái gì nói ta bắt cóc nương tử của ngươi, ngươi là kẻ ngậm máu phun người!
Đang lúc do dự, bỗng nhiên chính điện truyền đến tiếng hét cắt đứt suy nghĩ của nàng.
- Thái tử lại phát điên rồi.
Thái hậu ra dấu cho nàng ngồi xuống:
- Chúng ta ngồi đây xem sao
- Đây là lá thư bọn cướp đưa cho ta.
Chỉ thấy Mục Triển không chút hoang mang nói:
- Ta đã hỏi các quán bán văn phòng tứ bảo trong kinh thành, chỉ có một nhà dùng loại giấy này, đó là giấy chuyên cung cấp cho phủ thái tử.
- Chỉ dựa vào một tờ giấy nát? Ngươi còn có chứng cớ gì?
Thái tử tiếp tục quát lớn.
- Đây là một mảnh vải chúng ta lấy được trên người bọn cướp, vải vóc của bộ y phục này cũng rất đặc biệt, từ các cửa hàng tơ lụa trong kinh thành chúng ta biết, gần đây người lấy loại vải này nhiều nhất chính là quý phủ.
- Ha ha ha. Mục Triển, sao ngươi có thể tìm được những chứng cứ buồn cười như vậy? Cho dù là giấy của phủ ta, vài của phủ ta thì chẳng lẽ là do ta sai khiến?
- Thái tử đừng quên, bọn cướp này ta đã bắt được, bọn họ đã khai hết tất cả rồi.
- Cái gì?!
Giọng thái tử run lên, không còn gì là vẻ chính trực khi nãy:
- Phụ hoàng…
Hắn cầu xin Hoàng thượng:
- Nhất định là có người hãm hại nhi thần, xin phụ hoàng giải oan cho nhi thần!
- Hoàng thượng, thần chất ở Trọng châu gặp chuyện tin chắc cũng là do Thái tử làm.
Mục Triển nhân cơ hội truy kích
- Ngươi…
Thái tử không thể nói tiếp, hắn khóc nức nở:
- Phụ hoàng, hắn được một tấc lại muốn tiến thêm một thước, muốn đổ mọi tội danh lên đầu con. Xưa nay nhi thần và hắn không thù không oán, nhi thần cần gì phải hai lần ba lượt mưu hại hắn. Phụ hoàng, ngươi phải làm chủ cho nhi thần.
- Cuối cùng thái tử cũng hiểu được.
Mục Triển bình tĩnh nói:
- Thần cùng thái tử xưa nay không oán không cừu, thật không biết vì sao lại không phải là một mà là nhiều lần cố ý gia hại vi thần? Chẳng lẽ thái tử nghe được tin đồn đại gì?
- Nghe đồn cái gì? Ta không biết ngươi đang nói cái gì!
Thái tử liên tục chống chế.
- Nếu thái tử thật sự tin vào lời đồn đó thì thần nguyện ý lấy máu chứng minh, giải trừ nghi kị trong lòng thái tử.
Mục Triển từng bước dồn ép.
- Mục Triển, ngươi nói nghe đồn, sẽ không phải là suy nghĩ trong lòng trẫm chứ? Giọng nói Hoàng thượng có chút chần chừ.
- Hồi bẩm hoàng thượng, theo ý thần chất thì đúng như ngài suy nghĩ, là về chuyện cũ của mẫu thân thần chất và Hoàng thượng.
Mục Triển thản nhiên đáp.
Bình Bình…
Hoàng thượng buồn chán gọi nhũ danh của một nữ tử.
- Bình Bình là mẫu thân của Mục Triển,
Thái hậu thấy Tô Di ngơ ngác thì nhỏ giọng giải thích:
- Trước khi nàng gả cho phụ thân của Mục Triển thì đã từng có một đoạn tình cảm khắc cốt ghi tâm với Hoàng thượng, đáng tiếc sau này nàng không thể vào cung làm phi tử, ngược lại lại thành em dâu của Hoàng thượng. Trước kia đã từng có lời đồn Mục Triển là cốt nhục của Hoàng thượng mà Hoàng thượng quả thật lại rất thương yêu Mục Triển, thậm chí còn hơn hẳn các hoàng tử khác cho nên Thái tử mới tin những lời gièm pha này.
- Thì ra là thế…..
Tô Di hiểu ra vấn đề. Khó trách thái tử phải bày trăm phương ngàn kế để diệt trừ Mục Triển, chắc là sợ giang sơn sau này sẽ rơi vào tay Mục Triển.
- Hoàng thượng, hôm nay nếu thần chất đã nói ra những lời này thì không bằng nên làm rõ mọi thứ để cho thái tử xác định thân phận của thần chất, cũng đồng thời hóa giải nghi hoặc bấy lâu nay của thần chất.
Mục Triển nói thẳng.
- Mục Triển, về lời đồn đại kia, trong lòng ngươi nghĩ như thế nào ? Hoàng Thượng hỏi ngữ khí rất nhẹ nhàng
- Thần chất tin tưởng trước khi mẫu thân xuất giá đã có một đoạn chân tình cùng Hoàng thượng. Nhưng từ khi người vào Vương phủ cùng phụ thân của ta ngày một ân ái, mãi cho đến khi người qua đời cũng nhắc đến tên phụ thân. Cho nên thần chất tin mình chính là Nam kính vương mà thôi, không còn thân phận nào khác. Hắn uyển chuyển trả lời.
- Mãi cho đến khi nàng qua đời cũng chỉ nhắc đến tên phụ thân ngươi?
Hoàng Thượng bỗng nhiên nở nụ cười trong nụ cười có muôn phần đau khổ.
- Được, Mục Triển, hôm nay kết thúc đi, cho ngươi biết thân phận của chính mình.
- Hoàng thượng, thứ cho thần chất cả gan, xin Hoàng thượng cùng thần chất lấy máu nghiệm thân.
Thái độ của Mục Triển đầy sự tự tin
- Phụ hoàng….
Ngược lại Thái tử lại rất sợ hãi, như sợ rằng sẽ nghiệm ra cái gì khiến hắn khó xử.
- Thân thể người đáng giá ngàn vàng, sao có thể tùy tiện cùng người lác lấy máu nghiệm thân? Truyền ra ngoài chẳng phải…
- Ngươi im miệng!
Hoàng Thượng lại khiển trách hắn
- Nếu trẫm đã đồng ý với Mục Triển rồi sao lại có thể lật lọng? Huống hồ, chẳng phải ngươi cũng muốn biết kết quả sao? Ngươi không phải luôn canh cánh Mục Triển có phải là thân huynh đệ của ngươi hay không sao?
- Nhi thần… Thái tử ngập ngừng , không dám nhiều lời nữa.
- Nếu muốn lấy máu nghiệm thân, ở đây có một đại phu, cũng không cần truyền ngự y!
Thái hậu vém rèm đi ra:
- Đây dù sao cũng là việc nhà của chúng ta, bớt người ngoài là tốt nhất.
- Đại phu?
Mọi người nhìn quanh, tựa như đang hỏi, ai là đại phu?
- A Âm không phải là một nữ đại phu sao? Thái hậu chỉ ra người phía sau
- Ta? Tô Di cả kinh
- Ngay cả trọng thương của Mục Triển ngươi còn trị được, chắc hẳn là không sợ chút máu này
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




