|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
chứ. Thái hậu quay đầu lại cười nói.
- Vâng. Tô Di đành phải nghe lời: – Dân nữ đi chuẩn bị.
- Hoàng thượng, chúng ta cần chút thời gian để chuẩn bị, phiền các ngươi ở ngoài chờ đi.
Thái hậu ra hiệu với Tô Di rồi buông rèm, trở về phòng cách âm.
- Thái hậu có suy nghĩ gì? Tô Di hiểu ý hỏi.
- Nói thật, ai gia rất thương đứa cháu này, bởi vì thương nó nên thật sự không muốn nó bị cuốn vào cuộc chiến tranh giành quyền lực đẫm máu này.
Thái Hậu thở dài một hơi:
- A Âm, chẳng biết ngươi nghĩ sao? Muốn làm Vương phi hay là hoàng hậu?
- Hoàng hậu? Nàng lắc lắc đầu: – Dân nữ chưa từng có ý nghĩ này bao giờ?
- Thật sao?
- Dân nữ cho dù hâm mộ mũ phượng của hoàng hậu thì cũng không muốn Mục Triển gặp nguy hiểm… Dân nữ cũng như thái hậu, chỉ hi vọng hắn một đời làm Nam kính vương gia an an ổn ổn. Nàng ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào Thái hậu.
- Tốt. Thái Hậu vui vẻ gật đầu: – Hy vọng Mục Triển cũng có cùng ý nghĩ này, sau này hắn sẽ không trách chúng ta làm mất đi tiền đồ của hắn
- Nhưng… vạn nhất Mục Triển thật sự là …. Nàng cắn môi…
- Ngươi không phải là nữ đại phu sao? Lấy máu nghiệm thân chỉ là trò nho nhỏ, thật sự không có cách nào làm cho nó mất linh?
- Ý thái hậu là…
Nàng lập tức hiểu ra ý của Thái hậu:
- Dân nữ biết có một loại thảo dược, nhỏ vào nước có thể khiến máu phân hóa, nhưng trong thời gian ngắn này không biết đi đâu mà tìm…
Nhưng rồi nàng lại lắc đầu:
- Có lẽ không cần đến loại thảo dược đó.
- Vậy làm sao mà làm được? Đến lượt Thái hậu khó hiểu
Lúc này cung nữ đã bưng tới một bát nước, Tô Di không chút do dự vươn ngón trỏ, cắn mạnh một cái, máu tươi của nàng rơi vào bát nước.
- Ý ngươi là… dùng máu của chính ngươi? Thái hậu hiểu ra.
- Như vậy có phải là khi quân không? Đau đớn khiến nàng nhíu mày nhưng nàng không hề hối hận.
- Cho dù Mục Triển là thân sinh của Hoàng thượng, hắn biết chúng ta bảo vệ cho con hắn cũng sẽ không trách tội đâu. Thái hậu nói
- Vạn nhất sau này sự việc bại lộ thì chém đầu ta là được rồi.
Tô Di thản nhiên mỉm cười:
- Nhưng chén máu này và chén máu kia chút nữa nên trộm long tráo phụng như thế nào?
- Cái này ngươi cứ yên tâm, cung nữ của ai gia đều là những kẻ chuyên trộm long tráo phụng. Thái hậu cười nói.
Máu không dung hòa
Lúc ra khỏi Dưỡng tâm điện, Tô Di để ý tới vẻ mặt phức tạp của Hoàng thượng và Thái tử. Không biết bọn họ là vui mừng, ngạc nhiên hay là thất vọng?
- Mệt mỏi nửa ngày, trời sắp sáng rồi.
Mục Triển nhìn chân trời dần sáng, hắn như đứa trẻ con vươn vai một cái:
- Chẳng hiểu sao lúc này thấy thật thoải mái.
Tô Di nhìn ngự hoa viên lúc tảng sáng, cây cối phủ trong một tầng sương mù trông thật xinh đẹp.
- Nàng nhìn kìa, đó là nơi trước kia ta từng sống. Mục Triển bống nhiên chỉ vào một cung điện tường xanh
- Trước kia chàng ở trong cung?
- Khi ta còn nhỏ, mẫu thân nhiều bệnh, Thái hậu đón ta vào cung tự mình dạy dỗ, mãi đến khi trưởng thành ta mới xuất cung.
Hắn mỉm cười, thản nhiên nhớ lại
- Nhớ khi mới vào cung, cảm thấy nơi này lớn hơn ở nhà, đẹp hơn ở nhà nhiều, vui vẻ đến đêm ngủ không yên, chạy loạn khắp nơi khiến thái giám và cung nữ phải đuổi theo thật vất vả.
- Thì ra trước kia chàng là đứa trẻ nghịch ngợm
Nhìn hắn bây giờ trông tao nhã như vậy thật không thể liên tưởng ra. Nhưng khi nãy nhìn hắn tranh chấp cùng thái tử, có lẽ tính nết khi xưa vẫn còn.
- Nào, để ta dẫn nàng đi xem đám bồ câu ta từng nuôi, chắc là chúng vẫn còn ở đó.
Nhất thời hắn nổi lên ý nghĩ này, nắm tay nàng chạy về chỗ cũ khiến nàng bỗng nhiên đau đầu, không chạy theo kịp hắn suýt nữa té ngã.
Trước đó ở trong Vương phủ cùng hắn triền miên, sau lại vào cung gấp… Nàng không choáng váng mới là lạ.
- A Âm, nàng làm sao vây?
Mục Triển phát hiện sắc mặt nàng tái nhợt thì vội đỡ nàng lại.
- Thiếp… chúng ta về nhà đi. Tô Di suy yếu nói.
- Về nhà?
Hắn ngẩn ra, sau đó hiểu được hàm ý của từ này thì mừng rõ nói:
- A Âm, cuối cùng nàng đã coi vương phủ là nhà của nàng? Nàng… nàng chấp nhận ta rồi sao?
Nói xong, hắn gắt gao cầm tay nàng.
- Ai!!!!
Trong lúc vô ý hắn nắm chặt lấy vết thương ở đầu ngón tay nàng khiến nàng khẽ kêu đau.
- Làm sao vậy?
Hắn vội vàng xem bàn tay nàng, nhìn thấy vết thương ở ngón trỏ nàng:
- Nàng bị làm sao vậy?
- Mục Triển, chàng muốn thứ đó sao? Nàng không đáp mà hỏi lại.
- Muốn cái gì? Hắn khó hiểu.
- Chính là thứ thái tử muốn đó. Nàng khẽ mấp máy môi: Hoàng vị!
Dưới ánh sáng mờ ảo của buổi bình minh, hắn khẽ nói
- Thân là nam tử, nếu không muốn quyền lực thì đó là giả dối
Hắn cười chua xót:
- Nếu từ nhỏ ta không lớn lên cùng Thái hậu, nghe bà kể về những chuyện thương tâm của các phi tần, nếu ta không gặp nàng, không muốn biến nàng thành những phi tần như vậy, có lẽ ta thật sự sẽ tranh giành cũng Thái tử.
- Chàng….
Tô Di run lên, một giọt nước mắt rơi xuống, trong vui mừng mang theo chua xót.
- Vương tử tranh giành chính là cuộc chiến tàn khốc, đẫm máu nhất. Ta không muốn nàng phải lo lắng vì ta.
Hắn khẽ ôm lấy nàng:
- Ta thà làm một Nam kính vương bình thường mà nàng được hạnh phúc, bình an.
- Khi nãy chàng và thái tử tranh chấp, chỉ sợ đã đắc tội hắn.
Nàng vẫn lo lắng.
- Nếu khi nãy không nói rõ ràng với hắn, không đem những hành vi của hắn nói cho Hoàng thượng, chỉ sợ sau này tính mạng chúng ta sẽ không còn. Nàng nghĩ mà xem, hết lần này đến lần khác hắn đều muốn hãm hại chúng ta như vậy, chúng ta có thể đề phòng suốt đời không?
- Nhưng sau này hắn kế vị sẽ làm khó chàng…
- Chuyện sau này để sau này hẵng nói. Hoàng thượng vẫn còn rất khỏe. Huống hồ sau này, giang sơn chưa chắc đã về tay hắn.
- Vậy sao? Nàng tạm yên tâm: – Như vậy khi nãy ta đã làm đúng rồi…
- Nàng làm gì? Hắn nhíu mày.
Nàng vươn đầu ngón tay, cho hắn xem miệng vết thương.
- Bát máu khi nãy thật ra là của thiếp.
- Cái gì? Hắn khó mà tin được.
- Chí mong chàng đừng trách thiếp… Vạn nhất chàng thật sự là hoàng tử, lại có lòng tranh thiên hạ, khi nãy là ta đã hủy đi tiền đồ của chàng rồi. Nàng nói nhỏ.
- Sao ta có thể trách nàng được? Sao ta lại trách nàng!
Mục Triển cười ôm bổng nàng lên hại nàng lại thấy chóng mặt
- Thả thiếp xuống, thả thiếp xuống…
- Bây giờ còn dám nói không cần ta?
Hắn nhẹ nhàng đặt nàng xuống, hôn lên miệng vết thương của nàng rồi nhìn nàng:
- Đây chính là bằng chứng nàng yêu ta, cuối cùng cũng bị ta bắt được.
Tô Di e lệ vùi đầu trong lòng hắn không trả lời.
- A Âm, nói nàng yêu ta, ta muốn nghe chính miệng nàng nói. Hắn ra lệnh.
- Thiếp… đừng làm loạn, thái giám và cung nữ đang nhìn
Giữa ban ngày ban mặt, nàng thật sự khó mà nói, nếu ở trong phòng thì may ra…
- Như vậy thì nói cho ta, về sau nàng sẽ không bao giờ rời khỏi ta nữa được không? Hắn không cam lòng ép hỏi.
- Vâng.
Được rồi, cho hắn một đáp án để hắn yên tâm.
- Xem ra những gì ta làm trong phòng với nàng đều hiệu quả. Hắn cười tà mị.
- Nói linh tinh
- Vậy cái gì khiến nàng thay tâm đổi ý, nàng nói xem
- Thiếp… Nàng cũng không biết, có lẽ là vì những lời Thái hậu nói sao?
Nữ tử gả vào hoàng thất đều không sung sướng như người ngoài nghĩ, còn rất nhiều bất trắc không ai ngờ, nàng muốn cùng hắn đối mặt. Nàng không muốn hưởng phúc, cũng không muốn dùng tính mạng muội muội mình để đánh đổi hạnh phúc cho riêng mình.
Huống chi, vì người thương yêu, cho dù xuống địa ngục thì có làm sao? Chỉ cần nàng có thể khiến hắn hạnh phúc, nàng mang tiếng giết em đoạt chồng cũng được.
Sau này thấy Diêm vương, cùng lắm thì nàng vĩnh viễn không được siêu sinh, nhưng kiếp này, nàng muốn ở bên hắn, không sợ đau đớn cũng phải ở bên hắn.
Nếu vì lương tâm của mình mà cự tuyệt hắn, tra tấn hắn thì cũng có khác gì những nữ tử ích kỉ khác.
Giờ đây nàng đã quyết định sẽ yêu hắn, chẳng sợ niềm vui hay đau khổ. Cũng như nàng từ nhỏ đã muốn làm đại phu, mà đại phu dù có thể cứu người nhưng lại cũng có thể vì đoán sai mà làm hại người. Nàng không thể vì bản thân mà bỏ qua hắn được.
- Mục Triển, ta yêu chàng.
Bỗng nhiên, khi mặt trời phá tan sương mù, nàng thản nhiên nói với hắn câu này. Hắn chấn động, không đoán được nàng lại nói ra điều này.
Trong ngự hoa viên đẹp đẽ này, khi thái giám và cung nữ cách bọn họ gần như vậy, nàng nói ra tâm ý của mình.
- Được, vậy đêm nay ta sẽ cho nàng thành thê tử chân chính của ta. Hắn khẽ nói.
Không phải là Vương phi mà là thê tử. Tô Di phát hiện mình thực sự thích từ này, từ này khiến người ta cảm giác như thương hải tang điền
Chương 7
Trong đình viện có một mảnh đất trống nhỏ, Tô Di gieo một hạt giống dưới bùn.
- Là một loại thảo dược sao?
Mục Triển nhìn thê tử xinh đẹp trồng cây, đứng ở phía sau cười hỏi.
- Không phải thuốc, là hoa.
Nàng bỗng nhiên cảm thấy trên trán hơi ngứa, hình như có mồ hôi, vì thế định nâng tay lên.
- Hoa?
Hắn vội vàng giữ bàn tay dính bùn của nàng lại, lấy khăn tay lau trán cho nàng để tránh khuôn mặt xinh đẹp này bị bẩn.
- Sao nàng lại muốn trồng hoa?
-
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




