watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 16:14 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4146 Lượt

Mục Triển, đây là lễ vật của ta dành cho chàng.

Nàng chỉ vào cửa sổ thư phòng của hắn đối diện với chỗ đang đứng:

- Chờ cây lớn lên, nở hoa, lúc chàng đọc sách hay xử lý công việc đều có thể ngửi thấy mùi hương của nó.

- Lễ vật cho ta? Hắn ngạc nhiên: – Ha ha, thật là món quà thú vị.

- Mục Triển…

Trong mắt Tô Di thoáng chút u buồn:

- Đến khi hoa nở, nhất định chàng phải xem nó.

- Mỗi ngày ta sẽ đều nhìn nó.

Hắn đang vui mừng nên không để ý để vẻ khác lạ của nàng, cúi xuống hỏi:

- Hoa này tên là gì?

- Thanh toàn. Nàng trả lời.

- Tên rất hay. Mục Triển khen ngợi:

– Chắc hẳn cũng rất đẹp.

- Là một loài hoa màu trắng, rất trong trắng, thuần khiết, cũng không phải là rất xinh đẹp.

Tô Di nhìn sâu vào mắt hắn:

- Nhưng nó có đặc điểm rất riêng biệt

- Đặc biệt?

- Bình thường, sau khi hạt nảy mầm thì sẽ vỡ tan đi để thành cây thành lá… nhưng hạt giống này sẽ biến thành hoa, trong đóa hoa giữ lại nguyên bộ dáng lúc đầu của hạt

- Vậy sao? Mục Triển ngạc nhiên: – thật là tò mò, ta muốn xem xem.

- Thiếp đã chôn chúng xuống đất rồi, đừng quấy rầy chúng.

Tô Di gỡ tay ra bịt mắt hắn lại:

- Chờ chúng theo hoa mọc lên, chàng nhìn cũng không muộn mà

( Cái thể loại cây kì quái này tớ cũng chả hiểu là gì cả, dịch k thoát ý xin được lượng thứ)

- Được. Vậy ta sẽ cố chờ đến khi hoa nở.

Hắn mỉm cười nhắm mắt lại, cúi đầu, hôn trúng môi nàng:

- A Âm, cảm ơn nàng…

- Ưm…

Giờ nàng đã không còn cự tuyệt hắn như trước mà đã ngoan ngoãn chấp nhận sự ôn nhu của hắn.

- Vương gia!

Đúng lúc này có một nha hoàn chạy vào, nhìn thấy tân Vương phi và Vương gia thân thiết thì vội vàng xoay người.

- Chuyện gì? Mục Triển không chút hoang mang hỏi.

Mấy ngày nay, nàng đã quen với việc hắn không coi ai ra gì mà thân mật với nàng ở giữa ban ngày, lúc này tuy mặt nàng đỏ bừng nhưng vẫn để mặc hắn ôm ấp.

- Bẩm Vương gia, Vương phi. Lão thân gia cùng thái thái đến đây

- Ai? Tô Di kinh ngạc.

- Chính là cha mẹ nàng đó! Mục Triển cười: – Ha ha, thật trùng hợp, ta đã định đón nhạc phụ, nhạc mẫu vào kinh sống, chỉ sợ nàng không đồng ý. Giờ thì hợp ý ta rồi

- Cha mẹ thiếp đến đây…

Không biết vì sao, cha mẹ đột nhiên đến, làm cho nàng sinh ra một dự cảm xấu

- A Âm, nàng không vui sao? Mục Triển phát hiện ra ánh mắt nàng u sầu.

- Vương gia có lòng đón phụ mẫu thiếp vào kinh, sao thiếp lại không vui. Tô Di thuận miệng đáp.

- Giờ chúng ta cùng đi bái kiến nhạc phụ, nhạc mẫu đi.

Hắn vui mừng kéo nàng đi. Tô Di vừa đi vừa cúi đầu, trong lòng không hiểu vì sao lại cảm thất bất an như vậy. Nàng cứ từng bước theo hắn đi vào tiền sảnh

- A Âm

Tô mẫu đang uống trà vừa thấy nàng đến thì cười khanh khách đứng dậy nói:

- Mau đến cho mẫu thân xem xem ngươi có béo lên chút nào không?

- Nhất định là béo rồi. Ở Vương phủ không béo lên sao được. Tô phụ ngồi đó trêu đùa

- Tiểu tế (con rể) bái kiến nhạc phụ, nhạc mẫu. Mục Triển tiến lên hành lễ.

- Vương gia đừng làm như vậy, sẽ khiến chúng ta tổn thọ mất.

Tô phụ Tô mẫu vội vàng hoàn lễ.

- Nhạc phụ, nhạc mẫu đừng khách khí, nay chúng ta đã là người một nhà, cứ gọi thẳng tên ta là được.

Hắn ân cần tiếp đón:

- Kinh thành tuy rằng không có bốn mùa tươi đẹp như Trọng Châu nhưng cũng có những nơi phong cảnh đẹp. Hai người ở lại đây lâu dài đi, A Âm cũng cần có người bầu bạn.

- Các ngươi đang trong giai đoạn tân hôn, hai kẻ già như chúng ta ở đây chẳng phải là làm trở ngại cho các ngươi sao? Tô phụ cười nói: – Kinh thành chúng ta muốn sống nhưng cũng không nên là ở đây.

- Nhạc phụ, nhạc mẫu nếu muốn thoải mái cũng không cần ở trong Vương phủ này. Phủ này đề phòng thâm nghiêm, quả thực khiến người khác không thoải mái. Ta có vài biệt viện ở trong kinh thành, các ngươi có thể chọn một nơi.

Mục Triển khẳng khái nói

- Hiền tế, ý ta không phải như vậy.

Tô phụ vội vàng lắc đầu:

- Chúng ta Tô gia tuy rằng nghèo hèn cũng là không đến mức ăn nhờ ở đậu nhà con rể.

- Vậy ý nhạc phụ đại nhân là… Hắn cũng không thực sự hiểu.

- Hiền tế. Nhạc phụ ngươi cũng từng học sách thánh hiền, đã tham gia qua mấy khoa thi cử. Nay tuy rằng đã già cả nhưng vẫn muốn vì nước vì dân mà được giúp đỡ Hoàng thượng. Nếu có chức quan nào còn khuyết, không bằng để cho nhạc phụ một phần. Ta nhất định tận tâm hết sức làm tốt, không để ngươi mất mặt.

- Cha…

Tô Di tuy rằng sớm đã đoán được cha mẹ không bao giờ không có chuyện gì mà lại đến nhưng không ngờ họ đến là để đòi quan tước. Nàng lập tức cản lại:

- Cha, ngươi cũng biết làm quan trong triều cần phải thông qua khoa cử, được Hoàng thượng phê chuẩn, Lại bộ đề bạt. Nhưng cha lại không có những điều đó, Mục Triển dù làm Vương gia thì cũng không có quyền lớn như vậy.

- Ta không nói phải làm quan to, cùng lắm chỉ là một chức quan nhỏ cũng được chứ gì. Tô phụ trừng mắt nhìn nàng một cái

- Cho dù là Tri huyện thất phẩm cũng phải là tiến sĩ, nhưng cha còn chưa phải là cử nhân…

- Câm mồm!

Tô phụ giận dữ mắng nữ nhi:

- Mục Triển còn chưa nói ngươi đã ở bên lằng nhằng cái gì? Nam nhân chúng ta nói chuyện, tốt nhất đám nữ nhân nên im miệng một bên.

- Nhạc phụ nếu thật sự muốn làm quan cũng không phải là không được…

Mục Triển hơi đăm chiêu:

- Có lẽ tiểu tế có thể đi cầu Hoàng thượng….

- Vương gia. Tô Di vội cắt lời hắn. – Không cần vì thiếp mà làm trái với nguyên tắc của mình

- Đồ nghịch nữ, ngay cả Vương gia cũng dám cắt lời. Tô Phụ quát lới

- Nếu phụ thân thực sự tôn trọng Vương gia thì sẽ không ép buộc chàng phải ban chức tước cho người.

Nàng vẫn kiên quyết chống đối.

- Con nha đầu chết tiệt này! Tô mẫu tát thẳng vào mặt nàng: – Cha mẹ nuôi ngươi khôn lớn, ngươi báo đáp như vậy?

- Nữ nhi có thể tận tâm phụng dưỡng cha mẹ cả đời, nhưng yêu cầu này thì vạn vạn không thể đáp ứng. Phụ thân nếu thực sự muốn làm quan thì đường đường chính chính tham gia khoa cử, đừng bắt Vương gia làm những việc trái với kỉ cương phép nước.

Vừa bưng má nàng vừa đáp.

- Ngươi… Tô phụ tức đến run người: – Đồ nghịch nữ!

- Ngươi cũng không nghĩ lại xem, ngươi gả được vào Vương phủ là ai đã giúp ngươi.

Tô mẫu trừng mắt nhìn Tô Di. Trong giọng nói đầy ý uy hiếp:

- Lúc trước nếu không phải nhờ phụ thân ngươi thì ngươi có được nhân duyên mỹ mãn như ngày hôm nay. Ngươi đã tuyệt tình như vậy thì sau này cũng chớ có hối hận.

- Nữ nhi tuyệt không hối hận.

Nàng đương nhiên hiểu được hàm ý của mẫu thân:

- Xin mẫu thân khuyên cha thu hồi lại ý nghĩ không thực tế đó

- Được. Tốt lắm

Tô Mẫu tức giận cười lạnh:

- Ông à chúng ta đi thôi, coi như hôm nay chưa từng đến.

Tô phụ hung hăng hừ một tiếng, phất tay áo bước ra cửa.

- Nhạc phụ đại nhân, xin dừng bước…

Mục Triển cười làm lành:

- Trời đã tối, hai người còn định đi đâu? Không bằng tạm thời ở lại, ngày mai bàn bạc thêm

- Nha đầu kia đã có thái độ này thì chúng ta còn mặt mũi ở lại sao? Tô mẫu đáp: – Cho dù chúng ta ngủ ở đầu đường xó chợ cũng không ở lại đây thêm một khắc.

Nói xong đỡ Tô phụ đi thẳng.

- Người đâu.

Mục Triển sai thủ hạ:

- Sai một kẻ tháo vát đi theo bọn họ, xem bọn họ nghỉ ngơi ở đâu rồi lập tức về báo cho ta và Vương phi

- Vâng thưa vương gia.

Quay lại, hắn thấy Tô Di ủ rũ ngồi trên ghế, Mục Triển ôn nhu an ủi:

- Yên tâm, có người đi theo, bọn họ sẽ không sao đâu

- Thiếp biết. Tô Di nhíu mày, có chút đăm chiêu.

- Thật ra không cần phải làm đến nước này. Mục Triển khẽ vuốt tóc nàng: – cùng lắm chỉ là một chức quan

thôi, quyền này ta vẫn có.

- Thiếp không muốn chàng vì thiếp mà làm việc thiếu công bằng. Thiếp không muốn làm hồng nhan họa thủy

Nàng ngẩng đầu nhìn hắn, đôi mắt ánh lệ:

- Thái tử vẫn luôn canh chừng chàng như hổ rình mồi, thiếp không muốn cha mẹ thiếp thành nhược điểm của chàng…

- Đồ ngốc. Hắn ôm nàng vào lòng: – Như vậy sẽ khiến nàng mang tội bất hiếu.

- Từ nhỏ, thiếp có nghe phụ thân oán giận chế độ khoa cử bất công. Phụ thân thi hết lần này đến lần khác đều không đỗ. Thiếp vạn vạn cũng không ngờ, phụ thân gả thiếp cho chàng là để cầu danh lợi…

Nếu đổi là A Âm, phụ thân có thể lợi dụng hôn nhân của muội ấy không? Không, nếu là A Âm, có lẽ không cần phụ thân mở miệng A Âm cũng sẽ tự cầu danh lợi cho phụ thân.Đây là sự khác nhau của nàng và A Âm, cũng là nguyên nhân A Âm được chiều chuộng còn nàng thì không.

- Nàng lại không vui rồi.

Mục Triển nâng cằm nàng lên:

- Lúc đầu ta tưởng vì ta cưỡng hôn nang khiến nàng không vui, nhưng bây giờ ánh mắt nàng lúc nào cũng vẫn u buồn… Nói cho ta biết vì sao vậy?

Nàng cố gắng cười, cũng không trả lời.

“Mục Triển, nguyên nhân chính thiếp đã chôn vùi dưới lớp đất bùn đó. Hy vọng một ngày kia chàng có thể thấy. Thiếp thật sự không có dũng khí để nói với chàng” Nàng thầm nói trong lòng

Trong căn phòng trống có một chiếc gương.

Nàng kinh ngạc đi vào.

Hôm nay, hình như là ngày nàng chính thức được sắc phong thành Nam kính vương phi, nàng nhìn

Trang: [<] 1, 15, 16, [17] ,18 ,19 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT