watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 10:48 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5907 Lượt

thời gian tìm hiểu.”

Nick khẽ gật đầu. “Trong trường hợp này, thưa quý cô, ta chấp nhận lời đề nghị của nàng. Ta có chút việc để làm chiều này, có lẽ sẽ đến vào ngày mai.”

Quá nhanh?

“Ngày mai?” Lời nói vang lên khi hơi thở bị tắc lại. Nàng không dự kiến sẽ chào đón một người định giá ít nhất trong vòng một tuần – có thể lâu hơn thế. Cuối cùng thì, ai là người mong gặp ai ở Dunscroft? Tiền công thì sao?

Hiện tại điền trang không có điều kiện để được viếng thăm bởi một người đàn ông, đặc biệt là một quý ngài London. Các cô gái sẽ phải chuẩn bị cho sự xuất hiện của anh; họ phải kín đáo nhất khi anh đến. Một ngày không có nhiều thời gian. “Ngày mai”, nàng nhấn mạnh.

Làm thế nào nàng có thể trì hoãn ngày anh đến?

“Tất nhiên rồi. Thực tế…”, anh liếc nhìn về phía quán trọ, “Bạn của ta đang đến đây cùng với những con ngựa. Tùy thuộc vào thời gian giải quyết công việc của chúng tôi, chúng ta có thể tiến hành ngay chiều nay”.

Chiều nay.

“Bạn của ngài.” Nàng nhìn qua vai theo hướng ánh mắt của anh, nơi đó nàng thấy một người đàn ông to lớn đang dắt một con ngựa đen và một con ngựa xám đi về phía họ. Mắt nàng mở lớn ngạc nhiên vì thân hình anh ta. Anh ta phải cao hơn người thợ rèn trong làng khoảng mười lăm ceimet và đôi vai cũng rộng hơn vài phân. Nàng chưa bao giờ nhìn thấy ai to cao như thế. Đường bệ đến vậy.

Nàng phải trở về nhà. Các cô gái cần được cảnh báo ngay.

Quay sang St. John, Isabel nói. “Thưa ngài… tôi… tôi chắc rằng ngài có nhiều việc tốt hơn để làm vào chiều nay hơn đến xem bộ sưu tập cẩm thạch của tôi. Ngài chắc đã có kế hoạch, trước khi tôi…”

“Trước khi cả hai suýt bị giết, ph

phải.” Anh chốt hạ với nàng. “Ồ, may mắn thay, chúng tôi không có chuyện gì tốt hơn để làm cả. Chúng tôi định dành thời gian cả buổi chiều để tìm kiếm thứ gì hay ho, nhưng nàng đã mang điều đó đến cho ta, ta sẽ rất vui khi đến thăm các bức tượng của nàng.” Nick dừng lại, nhìn thấy lo lắng trong đôi mắt nàng. “Nàng không sợ Rock chứ? Anh ấy chỉ là một chú mèo con.”

Tên của người khổng lồ là Rock?

Dĩ nhiên rồi.

“Chắc chắn là không”, Isabel nói quá nhanh. “Tôi khá chắc rằng Ngài Rock hoàn toàn là một quý ông.”

“Tuyệt vời. Vậy điều đó đã được quyết định.”

“Điều gì được quyết định?”

“Chúng tồi sẽ đến trang viên Townsend Park vào chiều nay, chậm nhất là ngày mai. Thật ra, ta rất muốn hộ tống nàng về nhà. Ta muốn chắc chắn rằng nếu nàng lại phân tâm thì phải có một người ở đó để cứu nàng thoát khỏi đường chạy của những con ngựa.”

Nàng đỏ mặt khi nhận ra anh đang trêu chọc. “Thưa ngài, ngài đã quá cường điệu rồi. Tôi hoàn toàn ổn mà.”

Khuôn mặt anh trở nên nghiêm túc. “Không, quý cô Isabel, nàng không ổn. Nàng đã suýt bị giết đấy.”

“Vô lý.”

Nick nheo mắt nhìn nàng. “Ta thấy nàng là người cố chấp.”

“Tôi không thế.” Nàng cân nhắc câu nói của anh. “Ít nhất, không cố chấp hơn những người phụ nữ khác.”

“Ta đánh giá cao sự thật thà của nàng, tuy nhiên, hầu hết các quý cô sẽ nói cảm ơn ta vì đã cứu mạng họ.”

“Tôi…”, nàng dừng lại, không biết làm sao đáp lời. Có phải anh đang trêu chọc nàng không?

“Không, không”, anh nói, cắt ngang chuỗi từ ngữ ngớ ngẩn nàng muốn nói. “Đừng nói bất kỳ điều gì bây giờ. Điều đó sẽ giống như tôi bắt buộc nàng phải bày tỏ lòng biết ơn vậy.”

Chắc chắn anh đang trêu chọc nàng.

Anh nghiêng người đến gần nàng. “Nàng có thể cảm ơn ta vào lúc khác.”

Isabel không thích cái cách mà giọng nói trầm thấp đầy hứa hẹn của anh khiến lòng nàng cuộn lên.

Trước khi nàng đáp, anh đã quay sang chào hỏi bạn mình và cầm dây cương của con ngựa lớn màu xám. Quay đầu lại, Nick nói, “Quý cô Isabel, tôi xin phép được giới thiệu bạn và đồng sự của ta, Durukhan”.

Người đàn ông khổng lồ tiến lại gần, anh ta cao gần bằng con ngựa giống màu đen đứng bên cạnh. Isabel đưa tay ra và Rock cúi chào nàng.

“Anh Durukhan”, nàng nói, “Rất hân hạnh được gặp anh.”

Rock đứng thẳng, tỏ ra rất hiếu kỳ. “Vinh hạnh này nên dành cho ta.”

Nhìn vào đôi mắt đen của người đàn ông đó, nàng cảm thấy bắt buộc phải giải thích. “Quý ngài Nicholas – ngài ấy đã tốt bụng đẩy tôi ra khỏi đường chạy của…” nàng vẫy một tay về phía chiếc xe hàng biến mất từ lâu, “vài con ngựa”.

“Có không?” Hai người đàn ông nhìn nhau nhưng nàng không hiểu có nghĩa gì.

Và nó biến mất trong nháy mắt khi St. John thay đổi chủ đề. “Quý cô Isabel mời chúng ta đến xem bộ sưu tập cổ vật của cô ấy, Rock.”

“À”, Rock nói, xem xét Isabel. “Bây giờ chúng ta sẽ đến đó phải không?”

Tim Isabel đập thình thịch khi nàng tưởng tượng hai người đàn ông này xuất hiện trước bậc cửa ngôi nhà Minerva mà không được báo trước. “Không!” Nàng nói, rất to.

Hai người đàn ông nhìn nhau, rồi quay sang nhìn Isabel, Isabel mỉm cười e ngại. “Tôi có việc phải làm ở thị trấn. Và nhiều việc phải làm ở nhà. Và tôi chưa chuẩn bị bộ sưu tập để ngài xem. Thật ra, tôi không nghĩ ngài sẽ đến đây. Ngài là một dấu hiệu, ngài nhớ chứ?”

Im mồm, Isabel. Mày đang nói như một đứa ngớ ngẩn.

Anh khẽ mỉm cười làm dạ dày nàng nhộn nhạo. “Nàng vẫn chưa chuẩn bị gì cho một dấu hiệu.”

“Chính xác!” Nàng dừng lại. “Dù sao đi nữa, tôi nghĩ là ngài hiểu.”

St. John gật đầu. “Ừm. Nàng có nhiều việc phải làm.”

“Đúng vậy.” Nàng lờ đi sự thích thú trong ánh mắt anh, lo lắng vuốt nhẹ mái tóc trước khi chú ý đến chiếc mũ của nàng. Nó nằm cách đó vài mét sau khi bay khỏi đầu nàng trong cú va chạm. Nàng bước vội về phía chiếc mũ – trong khi một mắt cá chân bị đau – và nhặt nó lên, rồi quay lại với hai người đàn ông đang chăm chăm nhìn nàng.

Nếu không quá khó chịu vì đau, nàng sẽ thấy thích thú trước vẻ mặt chết lặng của họ.

Thay vào đó, nàng lùi lại dần dần tránh xa hai người đàn ông to lớn. “Vậy là, như ngài biết, Quý ngài Nicholas. Tôi không thể giới thiệu với ngài bộ sưu tập đó bây giờ… nhưng ngày mai… ngày mai sẽ được. Vào buổi chiều? Ba giờ?”

Anh gật đầu đồng ý. “Vậy ngày mai.”

“Buổi chiều ngày mai”, nàng nhắc lại.

“Ta đồng ý.”

“Tuyệt vời. Tôi sẽ háo hức chờ đón chuyến đến thăm của hai người.” Với nụ cười quá rạng rỡ và cái gật đầu quá háo hức, Isabel quay người và khẩn trương bỏ đi, để lại hai người phía sau.

Vài giây sau, Rock quay sang nhìn Nick trong khi anh vẫn mải dõi theo nàng. “Chúng ta sẽ không chờ đến tận ngày mai chứ?”

Nick lắc đầu. “Không.”

“Cô ấy đang che giấu điều gì đó.”

Nick chỉ gật đầu cộc lốc. “Rất không tốt.” Anh nhìn nàng, chú ý tới bước chân hơi khập khiễng khi nàng vội vàng băng qua phố và bước vào một tòa nhà gần đó.

“Đã nhiều năm rồi tôi không nhìn thấy điều đó.”

Nick mải miết nhìn Isabel. “Thấy cái gì?”

“Khuôn mặt của Khazar.”

Một lúc sau Nick quay sang Rock.

“Một trăm đồng bảng Anh nếu chúng ta tìm thấy cô ấy.”

Rock lắc đầu. “Tôi không tham gia vụ cá cược đó.”

Chương 4

Vài giờ sau, Nick và Rock đã đứng trên lối vào của điền trang Townsend Park. Nơi ở của bá tước Reddich là một ngôi nhà lớn và trang nghiêm, cao ba tầng, cửa sổ hình cung, vẻ bề ngoài của tòa nhà làm nổi bật quá khứ ấn tượng của ngài bá tước hơn là hoàn cảnh thực tại của nó.

Ngôi nhà khá yên tĩnh kích thích trí tò mò của Nick. Nó vừa là một ngôi nhà yên tĩnh không bóng người lai vãng, vừa có cái gì đó không hoàn toàn là đang ngủ, rất thú vị. Nếu bà chủ của Townsend Park là dấu hiệu nào đó, Nick sẽ đặt cược cho sự lựa chọn thứ hai. Nếu điều anh nghi ngờ là đúng, thì anh sắp tìm thấy cả hai cô gái mà anh đang tìm kiếm.

Đó là nếu anh được phép bước vào bên trong ngôi nhà.

Anh và Rock đang đứng ở chân bậc thang dẫn vào dinh thự, cầm dây cương trên tay, chờ đợi một người dẫn ngựa hoặc một người hầu để xác nhận việc họ đã đến trong vài phút qua.

Vào thời điểm này, điều đó dường như không xảy ra.

“Cậu có thấy chúng ta trông giống những kẻ ngớ ngẩn không?” Rock dài giọng, dẫn ngựa đến sát mép con đường, nơi anh ta có thể dựa lưng vào thành đá lớn dẫn lên cánh cửa vào nhà. Con ngựa đen dường như không đồng tình với chủ nhân của nó, gõ chân xuống mặt đất và khịt mũi nôn nóng.

“Chúng ta sẽ không giống những tên ngốc nếu không có khán giả nào gán cho chúng ta danh hiệu đó. Cô ấy không muốn chúng ta đến đây hôm nay. Nên cô ấy không thể bố trí người hầu để tiếp đón được.”

Rock ném cho Nick một cái nhìn thẳng thắn, “Tôi thấy tính kiên trì trong việc mong muốn cứu mạng cô gái có thể tự chăm sóc mình của cậu vẫn còn nguyên vẹn nhỉ”.

Nick lờ đi, ném dây cương cho người bạn rồi bước lên bậc thang, hai bậc một bước.

Rock đi theo và càng tò mò. “Cậu làm vậy là có ý gì?”

Nick quay đầu và đứng trước cánh cửa lớn bằng gỗ sồi và cười giễu, “Sao chứ, tôi định làm điều mà bất kỳ quý ông tốt bụng nào sẽ làm trong tình huống này. Tôi gõ cửa”.

Rock khoanh tay trước ngực. “Thật thú vị nếu không có điều gì xảy ra.”

Nick nắm lấy chiếc vòng sắt to treo trên cửa rồi đập vào cánh cửa tạo thành một tiếng vang rền báo hiệu, đồng thời cố gắng nhớ lại lần cuối anh sử dụng vòng

Trang: [<] 1, 9, 10, [11] ,12,13 ,54 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT