|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
nói. “Thưa quý cô, tôi thực sự xin lỗi. Tôi xin phép tự giới thiệu bản thân. Tôi là ngài Nicholas St. John.”
Nàng sững sờ, săm soi mặt anh và Nick cố gắng kiềm chế để không vuốt thẳng cà vạt của mình. Rút tay ra khỏi cái nắm tay của anh, nàng nhắc lại, “Có phải ngài vừa nói là St. John?”.
Trong lời nói của nàng có ý muốn xác nhận lại thông tin anh nói và Nick dừng lại, không hiểu về nội dung ý của nàng. “Đúng vậy.”
“Quý ngài Nicholas St. John?”
Nàng biết anh.
Tờ tạp chí chết tiệt.
Khi anh nói, giọng đầy lo lắng. “Đúng vậy.”
Nàng tìm kiếm anh. Giống như tất cả người khác.
Tất nhiên, những người khác đã không bị đe dọa tính mạng thế này.
Hoặc đẹp đến thế này.
Anh lắc đầu để xóa bỏ ý nghĩ đó – đẹp hay không thì phụ nữ cũng là một con rắn độc – và nhìn qua vai mình, anh phải tìm một lối thoát ngay thôi.
“Quý ngài Nicholas St. John. Nhà khảo cổ học.”
Và lần này đến lượt Nicholas ngạc nhiên. Đó là câu hỏi hoàn toàn không nằm trong dự kiến của anh. Anh đã được chuẩn bị cho các câu hỏi Nicholas St. John, em trai của hầu tước Ralston? Hoặc Quý ngài hấp dẫn của London, Nicholas St. John? Hoặc Quý ngài hấp dẫn của London, Nicholas St. John? Hoặc thậm chí người độc thân thích hợp để kết hôn nhất của London, Nicholas St. John? Tuy nhiên, được nhận định là một chuyên gia trong ngành khảo cổ, lại là một câu hỏi hoàn toàn khác so với anh mong chờ từ phần lớn phụ nữ.
Có lẽ anh đã tìm thấy một cô gái sống trên đảo của Anh mà không đọc tạp chí Pearls & Pelisses.
“Có thể coi như vậy.”
Rồi nàng cười, tiếng cười phấn khởi và chào đón. Trong phút giây ấy nàng bỗng trở nên đẹp hơn và Nick không thể ngăn mình cười đáp lại. “Tôi không thể tin được điều đó. Ngài đang ở rất xa nhà đấy, thưa ngài.”
Không quá xa, miễn là nàng cười.
Nick lắc đầu xóa bỏ ý nghĩ lố lăng đó ra khỏi đầu.
“Dường như không công bằng khi ta vừa đến đây còn nàng thì đã biết nhiều điều về ta. Ở một mức độ nào đó.”
“Tôi thừa nhận, tôi nghĩ, ngài rất… khác.” Rồi nàng cười. “Dĩ nhiên, không phải tôi nghĩ nhiều về ngài. Nhưng bây giờ ngài ở đây. Ở Dunscroft! Thật may mắn!”
Nick cố gắng hiểu được câu nói lộn xộn của nàng. “Tôi e rằng tôi không hiểu.”
“Dĩ nhiên ngài không hiểu! Nhưng ngài sẽ hiểu! Điều gì đã mang ngài đến Dunscroft?” Nick định mở miệng nói nhưng nàng đã xua tay. “Không quan trọng, không thành vấn đề! Vấn đề là ngài đã ở đây!”
Đôi lông mày của Nick nhíu chặt lại với nhau. “Nàng có thể nhắc lại được không?”
“Ngài là một dấu hiệu.”
“Một dấu hiệu?”
“Đúng vậy. Chính là ngài. Nhưng không phải là một dấu hiệu mà Lara nghĩ.”
“Không phải.” Cả câu chuyện làm Nick thầm hỏi liệu có phải anh đã chịu một cú va đập mạnh vào đầu khi họ ngã hay không.
Nàng lắc đầu. “Không. Ngài là một dấu hiệu cho tôi thấy cần phải bán bộ sưu tầm đá cẩm thạch.”
“Đá cẩm thạch ?”
Nàng nghiêng đầu. “Quý ngài Nicholas, ngài ổn chứ ?”
Anh chớp mắt. “Vâng. Tôi không sao.”
“Do ngài ngài đang nhắc lại chính xác những điều tôi nói hơn là trả lời.” Anh không đáp. “Chắc chắn ngài là Quý ngài Nicholas St. John chứ? Nhà khảo cổ học?”
Đúng vậy. Đó là một trong số ít những điều anh chắc chắn khi đối diện với khuôn mặt bối rối của cô gái này. “Ừ.”
Nàng cân nhắc nhìn anh một lúc lâu. “Được rồi, tôi tin ngài.”
“Xin lỗi, nàng có thể nhắc lại được không?”
“Tha thứ cho tôi, nhưng ngài không có vẻ… lanh lợi… của các nhà nghiên cứu.”
Giờ thì Nick cảm thấy bị xúc phạm. “Thưa quý cô. Ta đảm bảo với nàng… nếu nàng cần một nhà khảo cổ học, nàng không thể tìm được ai tốt hơn ta.”
“Ngài không cần phải nói quá như vậy”, nàng nói. “Đâu phải tôi có sẵn một loạt các nhà khảo cổ học để mà kén chọn đâu.” Nàng cười tươi và nụ cười đó giống như một cú đánh vào đầu Nick. Một lần nữa.
Cô gái này là ai ?
Cứ như đọc được suy nghĩ của anh, nàng nói, “Tôi là quý cô Isabel Townsend. Và tôi phải cảm ơn ngài vì đã làm cho mọi việc trở nên dễ dàng hơn”.
Nick nhíu mày. “Xin lỗi, nàng có thể nhắc lại lần nữa không.”
Nhưng cô gái khó hiểu này không đáp lại. Thay vào đó, nàng quay đi, nhìn xuống mặt đất xung quanh, rồi mừng rỡ reo lên, khập khiễng đi vài bước và nhặt nhặt lên một chiếc túi xách khá cũ kỹ. Nick quan sát khi nàng lục tìm thứ gì đó bên trong, cuối cùng lấy ra một tờ giấy nhỏ hình vuông, rồi nhanh chóng đưa cho anh.
Nick nhìn tờ giấy hoài nghi hỏi, “Đây là cái gì ?”.
“Nó nói về ngài”, nàng nói, một cách đơn giản, như thể điều đó là hoàn toàn hợp lý.
“Về ta?”
Nàng gật đầu. “Thật ra, nói về Hiệp hội đồ cổ hoàng gia nói chung.” Nàng mỉm cười trước sự bối rối của anh. “Tuy nhiên khi ngài ở đây… tôi thực sự nghĩ có ngài là tốt rồi.”
Không phải ngày nào Isabel cũng bị bay vào không trung để thoát khỏi đường chạy của đoàn ngựa phi nước đại. Nhưng nếu đó chính là nguyên nhân đưa một thành viên của Hiệp hôi khảo cổ hoàng gia đến Yorkshire, thì nàng sẽ chấp nhận tất cả những vết thâm tím qua vụ nhào lộn vừa rồi.
Đúng vậy, Quý ngài Nicholas St. John chắc chắn là một dấu hiệu
Người đàn ông này là một nhà khảo cổ học – một chuyên gia về lịch sử và quan trọng hơn là chuyên gia định giá đá cẩm thạch của Hy Lạp. Trong khi đó tình cờ nàng lại có một bộ sưu tập đá cẩm thạch đang cần định giá. Và cần bán. Càng nhanh càng tốt.
Nàng gạt bỏ cảm giác đau nhói sang một bên khi nàng xem xét lại kế hoạch đó. Đây là giải pháp hợp lý duy nhất. Nàng cần tiền. Một cách nhanh chóng. Ngài Nicholas đây có thể dễ chịu hơn ngài Densmore rất đáng ngờ mà họ không biết đến.
Và nếu ông ta ở đây, Isabel – và những phụ nữ khác tại điền trang – sẽ gặp rắc rối lớn.
Nhưng với anh thì không. Nàng cố gắng hít thở suy nghĩ.
Không, anh là câu trả lời cho các vấn đề của họ.
Nếu cha nàng để lại cho nàng mười nghìn bảng Anh, không còn gì hạnh phúc hơn điều đó.
Dù sao, mười nghìn bảng Anh sẽ làm nàng hơi vui hơn.
Nhưng bộ đá cẩm thạch này đáng giá một cái gì đó, đủ để thuê một ngôi nhà mới và giúp các cô gái giải thoát khỏi rắc rối. Nếu may mắn, nàng sẽ có một ngôi nhà Minerva thứ hai ngay trong tuần này.
Nàng không nghĩ mình sẽ nói thế, nhưng cuốn tạp chí đó là ngoài sức tưởng tượng.
Nàng quan sát Quý ngài Nicholas khi anh đọc bức thư nàng đã soạn thảo vào buổi sáng hôm đó. Rõ ràng không có gì nghi ngờ tại sao anh lại được gọi là Quý ngài hấp dẫn. Anh là một mẫu người đàn ông khá nổi bật. Theo kinh nghiệm, thì đúng là thế. Anh cao to, vai rộng và qua cái nắm tay đầu tiên Isabel biết rằng cái áo khoác đắt giá đã che đi phần nào cơ bắp có thể đè bẹp hầu hết những người đàn ông ở Yorkshire và có khả năng là đè bẹp tất cả những người ở nước Anh.
Tuy nhiên, rõ ràng không phải chỉ có kích thước là điểm thu hút của anh. Mà chính là khuôn mặt anh, thanh thoát và đẹp trai. Đôi môi anh, giờ đây khép lại thành một đường mạnh mẽ và kiên định, rất dễ nở một nụ cười và đôi mắt xanh lấp lánh, tương phản hoàn toàn với phần còn lại anh, mái tóc đen và làn da rám nắng. Nàng chưa bao giờ nhìn thấy đôi mắt xanh nào xanh đến nhường ấy, chúng ấn tượng đủ để người khác không nhận ra vết sẹo.
Ngay đó có một vết sẹo.
Nó dài vài phân, từ phía trên lông mày bên phải kéo dọc nửa trên má của anh – một vết sẹo mỏng và mờ đã nhạt dần theo thời gian. Isabel khẽ nhíu mày khi nghĩ đến cảm giác đau đớn mà nó mang lại. Nó nằm gần góc mắt xanh lấp lánh, gần đến nỗi quả thật anh rất may mắn khi không mất con mắt đó.
Nó rất nguy hiểm – một lời cảnh báo – một dấu hiệu cho thấy người đàn ông này rất nguy hiểm và không thể xem thường. Và, Isabel phần nào xem vết sẹo như một biểu hiện của sự mãnh liệt từng thấy ở quý ngài Nicholas trước khi anh chộp lấy nàng trên phố và cứu cả hai thoát khỏi đường chạy của những con ngựa đó… Nhưng Isabel không hề thấy sợ hãi khi nhìn thấy nó. Thay vào đó, nàng
rất tò mò. Anh đã nhận vết sẹo ấy ở đâu? Như thế nào? Khi nào?
“Quý cô Isabel.” Nàng bị đánh thức khỏi sự mơ màng của mình bởi tiếng gọi tên nàng.
Anh đã chờ nàng trả lời trong bao lâu?
Nàng đỏ mặt xấu hổ, đáp lại anh mắt anh. “Thưa quý ngài?”
“Nàng là con gái của bá tước Reddich?”
“Chị gái của bá tước hiện tại.”
Ánh mắt anh thể hiện sự cảm thông. “Ta không biết tin về cha nàng. Hãy nhận lời chia buồn của ta.”
Mắt Isabel nheo lại. “Ngài quen cha tôi?”
Anh lắc đầu. “Ta e là chúng tôi không có chung những cuộc hành trình.”
Nàng thở phào và nói. “Vâng. Tôi cũng không nghĩ ngài biết cha tôi.”
Nếu Nick hiểu ý Isabel nói thì anh không thể hiện. Anh đưa bức thư nàng đã viết ra và nói. “Ta nên tin là nàng có một bộ sưu tập đồ cổ?”
“Không có bộ sưu tập nào tốt hơn đâu.” Isabel không thể kìm nén sự tự hào trong giọng nói. Một bên lông mày anh nhếch lên làm nàng đỏ mặt. “Vậy thì, không có bộ sưu tập cá nhân nào tốt hơn.”
Nick mỉm cười. “Ta chưa bao giờ nghe về nó.”
“Đó là của mẹ tôi.” Nàng nhanh chóng trả lời, như thể điều đó có thể làm mọi chuyện trở nên rõ ràng. “Tôi đảm bảo với ngài rằng, nó xứng đáng để ngài dành
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




