watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 10:48 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5908 Lượt

sắt treo cửa.

Trước khi anh có thể xem xét trả lời câu hỏi đó, thì cánh cửa đã mở. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, Nick nghĩ rằng cánh cửa tự bật ra, đến khi anh nhìn xuống thấy một đôi mắt nâu quen thuộc, ngự trị trên khuôn mặt của một cậu bé. Một cậu bé có khuôn mặt hệt lọ mứt dâu.

Nick hoàn toàn không biết xử lý tình huống này như thế nào, tuy nhiên, trước khi anh nói được điều gì, cậu bé đã tự xử lý theo cách của mình.

Cánh cửa đóng sầm lại một cách nhanh chóng như lúc nó mở ra.

“CÓ MỘT NGƯỜI ĐÀN ÔNG ĐANG ĐỨNG TRƯỚC CỬA!”

Tiếng thét đủ lớn để vang qua cánh cửa dày bằng gỗ sồi một cách rõ ràng và Nick, ngạc nhiên, quay sang Rock để khẳng định rằng chuyện vừa mới xảy ra đây là có thật.

Bạn anh thì đang cười rung hết cả người.

“Tôi thấy cậu đang có được một sự trợ giúp tuyệt vời.”

Khi cười xong, Rock đưa tay lên để làm hòa. “Tôi cam đoan với cậu, ngay khi cậu chọc thủng được tuyến phòng thủ của lâu đài này, tôi sẽ hỗ trợ cậu từ phía sau.”

Nick quay lại phía cánh cửa, sau một lúc cân nhắc, anh áp tai vào lớp gỗ sồi đó, cứ như anh có thể nghe thấy chuyện gì đang diễn ra đằng sau nó. Rock lại bật cười và Nick vẫy tay ra hiệu im lặng, xác thực rằng anh nghe thấy những tiếng thì thầm điên cuồng phát ra từ bên trong ngôi nhà.

Lùi lại, anh chạm vào cái vòng sắt định gõ cửa một lần nữa thì bị ngăn lại. “Thưa ngài?”

Anh quay đầu thấy một cậu thanh niên gầy và cao lều nghều mặc chiếc quần dài đen, cùng chiếc áo sơ mi trắng, bên ngoài khoác áo ghi lê xanh hơi bẩn xuất hiện ở góc bên của ngôi nhà. Cậu ta đội chiếc mũ lưỡi trai sụp xuống gần hết trán và trong giây lát Nick tự hỏi tại sao người hầu này lại không bỏ mũ ra trước khi anh nhận ra rằng điền trang này thực sự bất thường.

“Chúng ta đến đây theo lời mời của quý cô Isabel.”

Cậu ta bước đến bậc thang và dừng lại. “Không phải ngài đến đây vào ngày mai sao?”

Bỏ qua hành vi láo xược đó – Khi nào thì anh nhận được một câu hỏi như thế từ người hầu? – Nick đáp, “Chúng ta đang ở đây.”

“Các ngài sẽ không gặp cô ấy ở trong đó đâu.”

“Cô ấy không ở nhà sao?”

Cậu ta giậm giậm gót chân, cân nhắc câu hỏi. “Cô ấy có nhà… nhưng không ở bên trong.”

Nick bắt đầu cảm thấy hơi tức giận. “Này chàng trai, tôi không hứng thú với các trò chơi đâu. Quý cô Isabel có ở trong đó hay là không?”

Người hầu mỉm cười, một nụ cười tươi tắn không giống người hầu nào. “Cô ấy không có ở trong. Cô ấy ở ngoài. Chính xác hơn, ở bên trên.” Cậu ta chỉ tay lên. “Cô ấy ở trên mái nhà.”

“Cô ấy ở trên mái nhà.” Chắc chắn Nick đã hiểu sai.

“Đúng vậy”, người giữ ngựa nói, “Tôi nên gọi cô ấy chứ?”

Câu hỏi kỳ lạ đó làm cho Nick mất vài giây để hiểu.

Rock thì không như thế. Không thể nén cười, người Thổ Nhĩ Kỳ nói. “Vâng, làm ơn. Chúng tôi sẽ rất biết ơn nếu cậu gọi cô ấy.”

Cậu bé lùi lại đến mép lối đi bên kia, hai tay khum lại thành cái loa và gọi to, “Quý cô Isabel! Cô có khách!”

Thế là Nick rời khỏi ngưỡng cửa ngôi nhà, Rock đứng cùng anh, dắt ngựa theo sau. Ngước nhìn lên, anh không dám chắc về điều gì sắp tới, không muốn chấp nhận rằng quý cô mà anh mới gặp hồi sớm lại đang ở trên mái của ngôi nhà cổ ba tầng vì bất kỳ lý do gì.

Xa xa bên trên, một cái đầu ló ra khỏi mép ngôi nhà.

Có vẻ như quý cô Isabel, thực sự, đang ở trên mái nhà.

Lạy Chúa. Cô gái đó rất muốn chết.

Trong giây lát cái đầu biến mất và Nick phân vân liệu anh có bị ảo giác. Khi nó lại xuất hiện, anh cảm thấy thất vọng vì cả buổi chiều hôm nay không nằm trong dự đoán của anh.

“Ngày mai ngài mới đến mà.” Một lời nói vang xuống phía anh, “Tôi không thể tiếp khách được.”

Rock bật cười và lên tiếng. “Xem ra chúng ta đã tìm thấy một người phụ nữ không cảm thấy cậu rất hấp dẫn rồi”.

Nick lườm bạn. “Cậu không giúp đỡ gì cả.” Dứt khoát quay đi không nhìn Rock, anh gọi lên, “Có vẻ như tôi đến hôm nay là việc tốt đấy, quý cô Isabel. Hình như nàng lại cần được cứu mạng.”

Nàng nở một nụ cười như thiên thần và vô cùng thân thiện. “Tôi đã sống sót hai mươi bốn năm mà không cần có người chăm sóc, thưa ngài. Hôm nay tôi cũng không cần.”

Nick có một khát khao mãnh liệt là kéo người đàn bà điên cuồng kia xuống và nói cho cô ấy biết việc cần có một người chăm sóc thì khủng khiếp lắm sao. Suy nghĩ này chỉ vừa chớm hình thành trong đầu anh trước khi phá hủy bởi hình ảnh của người phụ nữ xinh đẹp mềm mại trong vòng tay anh – lúc ban sáng – hoàn toàn phó mặc cho anh. Trong giây lát, anh để mình tưởng tượng ra hình ảnh tự nhiên, nàng gợi tình và khỏa thân như ý nghĩ bốc đồng của anh.

Anh lắc đầu xua đi hình ảnh đấy. Không có gì ở cô gái này như ý nghĩ bốc đồng của anh hết.

“Hãy nghĩ xem nàng đã suýt chết vào sáng này và bây giờ nàng đang gần như sắp ngã khỏi mái nhà, tha thứ cho ta nếu ta không đồng tình với sự chắc chắn của nàng”.

“Tôi không ở gần mép mái nhà trước khi ngài đến, thưa ngài Nicholas. Nếu tôi ngã, tôi sẽ rơi xuống đầu ngài.” Nàng nghiêng đầu ngẫm nghĩ. “Có lẽ theo đúng nghĩa đen.”

Nàng lại biến mất và lúc này người giữ ngựa cười khúc khích. Nick ném cho cậu ta một cái nhìn ngạo mạn.

Rock lại cười, anh ta ném dây cương của cả hai con ngựa cho cậu bé. “Cậu có thể giữ chúng. Ta nghĩ chúng ta có thể ở đây một lát.”

Người hầu cứ đứng yên, vô cùng thích thú trước cảnh tượng đang phát sinh này.

Nick quắc mắt nhìn bạn. “Cô gái này đang cố gắng thách thức sự kiên nhẫn của một vị thánh. Cậu có nghĩ cô ấy quên rằng mình là người đã mời chúng ta đến ngôi nhà quái quỷ này không?”

Nàng thò đầu qua mép nhà một lần nữa. “Dường như là ngài vẫn nhớ điều đó. Hãy chú ý đến ngôn ngữ của mình, làm ơn.”

“Là lỗi của ta”, Nick nghiêng mình cúi đầu, “Ta không quen nói chuyện với một quý cô trên mái nhà. Ta cũng không nắm quy tắc ứng xử trong tình huống này”.

Nàng nheo mắt nhìn anh. “Thậm chí từ trên tầng ba, tôi có thể nói rằng ngài thật khôi hài.”

Anh lờ đi. “Có lẽ nàng nên nói cho chúng ta biết tại sao nàng lại ở trên mái nhà chăng?”

“Tôi đang học”, nàng nói, như thể đó là một câu trả lời bình thường.

“Học cách gần như tự giết chính mình lần nữa à?”

“Tôi phải nói với ngài bao nhiêu lần rằng tôi không tự giết chính mình!”

“Tôi xin phép sửa lại. Lần nữa. Nàng đang học cái gì?”

“Các kiến thức cơ bản của việc sửa mái nhà. Thực sự rất thú vị.” Nàng lại cười, lần này nàng cố ý.

Anh hít một hơi. Có phải nụ cười của nàng đã trở nên quen thuộc với anh không?

Sửa mái nhà?

“Xin lỗi, có phải nàng vừa nói rằng nàng đang sửa mái nhà không?”

“Chắc chắn rồi, mái nhà không tự sửa được, thưa ngài.”

Đáng yêu hay không thì nàng bị điên rồi. Đó là câu trả lời duy nhất.

Nick nhìn Rock, đang cười ngặt nghẽo giống như một chú hề. “Nick, cô ấy được một điểm.”

Và sự điên rồ của nàng rõ ràng có thể lây sang người khác.

“Quý cô Isabel, ta phải yêu cầu nàng xuống đây.” Isabel nhìn Nick một lúc lâu như thể chắc chắn anh sẽ rời khỏi trang viên nếu nàng vẫn ở trên mái nhà. “Ta muốn xem bộ sưu tập đá cẩm thạch của nàng và ta rất vui khi đánh giá chúng. Ta nghĩ nàng sẽ cảm thấy lời đề nghị rất hào hiệp này có thể chấp nhận được phải không nào?”

Isabel nhìn Rock, rồi cậu thanh niên giữ ngựa, đoạn thở dài nói. “Được rồi. Tôi sẽ xuống.”

Làn sóng niềm vui chiến thắng tràn qua người Nick ngay lập tức khi nghe những từ đó thốt ra. Anh đã khôi phục lại trạng thái bình thường cho cái góc nhỏ xíu của nước Anh này.

Ít nhất là kéo dài cho được đến khi nàng lại có một kế hoạch liều lĩnh điên rồ tiếp tục.

“Lara!”

Isabel tuột xuống qua cửa sổ gác mái nhà của dinh thự, chiếc quần ống túm dính đầy bụi trong lúc sửa chữa. Ném quyển sách đang dùng sang một bên, Isabel cột mái tóc ra sau và đi về phía cầu thang hẹp dẫn từ phía trên nhà đến khu vực của người hầu. Jane, người ở trên mái nhà cùng với nàng, theo sát phía sau.

“Jane, chị phải…”

“Tất cả sẽ sẵn sàng ngay khi cô cần”, người quản gia ngắt lời, khi họ vội vã đi dọc hành lang nhỏ dài dẫn đến cầu thang trung tâm.

Isabel gật đầu khi Jane tách ra, di chuyển về phía cầu thang, không dừng lại khi Lara hổn hển chạy lên cầu thang. Nhanh chóng mở cánh cửa phòng ngủ, Isabel khẩn trương lấy ra một cái váy mới từ tủ quần áo, cho rằng Lara theo sau nàng.

“Chị đã bảo người đàn ông đang tức giận kia đến đây vào ngày mai!”

“Có vẻ anh ta không chịu nghe.”

“Không! Anh ta không nghe! Em có nhìn thấy anh ta ở đó không? Cứ như chị không nên làm bất cứ điều gì trừ việc thêu thùa may vá và đợi anh ta đến vậy!”

Isabel cầm một chiếc váy màu cam mà nàng cảm thấy khá tôn dáng mình.

Không phải vì nàng cảm thấy thích thú khi Quý ngài Nicholas nhìn thấy nàng trong một chiếc váy dài ấn tượng.

Hoàn toàn không phải thế.

“Em không nhìn thấy anh ta”, Lara nói thêm, “Isabel, chị đang để tang”.

Isabel gầm lên và quay lại tủ quần áo, cao giọng. “Chị phải xuống đó với bộ đồ chị đã mặc! Điều đó sẽ giúp ích cho anh ta – và sự nhạy cảm đàn ông của anh ta – nhỉ!” Nàng kéo mạnh một cái váy xám và quay sang Lara. “Dĩ nhiên,

Trang: [<] 1, 10, 11, [12] ,13,14 ,54 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT