|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
chuyện đó, Gwen.”
“Nhưng nó nói…”
“Không. Dù thế nào đi nữa tôi cũng phải xin lỗi và dẫn ngài! Quý ngài Nicholas đi xem bộ sưu tập đá cẩm thạch.”
Isabel quay ra cửa và Regina, một người hầu, với lấy nắm cửa. Hít thở sâu, Isabel nói, đầy bối rối, “Anh ta vẫn ở đó không? Mở cửa đi”. Sau đó, “Đợi đã”, Nàng quay lại phía Gwen. “Tính đi tính lại, tại thời điểm này tôi cũng cần có sự giúp đỡ gì đó. Bài học lố lăng đó là gì?”
Gwen gợi lại trí nhớ. “Bài học đầu tiên: Đừng cố gắng tỏ ra quá mạnh mẽ trong lần gặp đầu tiên.”
Isabel dừng lại, cân nhắc lời khuyên và lần đầu tiên nàng gặp Quý ngài Nicholas. Và lần thứ hai nàng gặp Quý ngài Nicholas. “Được rồi, chắc chắn tôi đã phá hỏng bài học đầu tiên đó.”
Khi cánh cửa bắt đầu mở ra, nàng xua tất cả bọn họ ra chỗ khác.
“Trốn đi.”
Chương 5
Lần cuối cùng Nick phải chờ đợi một người phụ nữ, là khi anh bị giam trong một nhà tù Thổ Nhĩ Kỳ. Anh ngờ rằng mình sẽ phải rơi vào một hoàn cảnh tương tự như vậy ở Yorkshire, nhưng, anh không thích tiếp tục chờ đợi.
Bên ngoài.
Chờ một cô gái điên.
Dù là đáng yêu đến thế nào.
Người giữ ngựa đã biến mất, cùng những con ngựa Nick và Rock bị bỏ lại trên ngưỡng cửa của
dinh thự lâu hơn mức có thể chấp nhận được. Không phải là do Nick có mong đợi thích đáng mỏng manh nào đối với Townsend Park. Rõ ràng là trong khi ngài bá tước gây ra vô số vụ bê bối ở London, thì gia đình ông ấy chuyển đến vùng nông thôn. Hoàn toàn tránh xa phiền toái từ những kẻ độc mồm.
Cuối cùng thì, cả hai buộc phải vứt bỏ cách cư xử lịch thiệp theo gió cho xong và ngồi trên những bậc thềm lớn bằng đá, chờ đợi ai đó đến và đón họ.
Và, khi Nick nổi đóa, Rock càng cảm thấy hứng thú.
“Tôi rút lại tuyên bố lúc trước về Yorshire”, anh chàng Thổ Nhĩ Kỳ nói, dựa vào lan can đá, tay nghịch một cọng cỏ. “Nó diễn biến theo chiều hướng tốt hơn, cậu không nghĩ thế sao?”
“Có lẽ cậu thích sống ở đây? Tại một vùng xứ đạo có nhiều điều kỳ quái?”
Rock cười cợt trước giọng cáu kỉnh của Nick. “Thật không may, dường như Yorshire đã cướp đi sự hài hước đáng yêu của cậu.”
“Đúng, ngồi ngoài cửa nửa ngày trời để chờ một cô gái không cần giúp đỡ, mà rất có thể cô ta đã tưởng tượng ra một bộ sưu tập đồ cổ tuyệt vời. Tôi nghĩ chúng ta nên đi thôi.”
“Năm bảng Anh cho diều đó là thật.”
Nick nhìn Rock bằng đôi mắt xanh đầy lạnh lùng. “Mười bảng.”
“Mười bảng cho việc chúng ta sẽ ở lại để lập danh sách về bộ sưu tập.”
Đúng lúc đó, cánh cửa mở ra, để lộ diện một quý cô Isabel mặt hơi đỏ trong chiếc váy mặc hàng ngày bằng vải muxolin xám. Mái tóc của nàng đã lại mượt mà hoàn hảo và lúc này nàng là chân dung của các quý cô bình tĩnh và quyết đoán.
Nick ngước lên nhìn nàng, ngay lập tức đánh giá dáng người cao ráo và thướt tha của nàng. Nàng cao, yểu điệu và lộng lẫy.
Dường như việc anh ngồi trên các bậc cầu thang một cách thảm hại suốt nửa ngày trời không còn là chuyện quan trọng nữa.
Nick đứng lên, Rock ngay bên cạnh anh khi Isabel nói, “Thưa các ngài”, nàng mỉm cười chào đón khi một người hầu trẻ mở hết cánh cửa lớn. “Hãy tha thứ cho tôi để các ngài phải chờ.”
Cả lời nói và thái độ của nàng hoàn toàn bình tĩnh do đó không ai có thể đoán rằng họ vừa có một cuộc nói chuyện qua mép mái nhà.
Nàng nhẹ nhàng bước sang một bên, để có lối trống cho họ bước vào.
Ngay khi vào bên trong, Nick cảm nhận được sự yên tĩnh của ngôi nhà, ánh sáng trong tiền sảnh lờ mờ, mặt trước của dinh thự đã bị ánh chiều muộn bao phủ.
Không có dấu hiệu nào của cậu bé đã có mặt tại cửa lúc đầu, thay vào đó là một cô gái đứng ở chân cầu thang cũng mặc trang phục tang chế. Nick dừng lại một chút, xem xét cô gái đó. Cô ta có mái tóc vàng mềm mượt, nụ cười nhẹ nhàng và ánh mắt nhìn xuống, hoàn toàn khác quý cô Isabel.
Có thể cô ấy là họ hàng với Townsend chăng?
Chú ý đến sự chăm chú của Nick, Isabel tiến lại gần và nói. “Lara, chị trân trọng giới thiệu với em ngài Nicholas St. John và anh Durukhan? Ngài Nicholas, anh Durukhan, em họ của tôi, cô Lara Caldwell.”
“Cô Caldwell”, Nick nhẹ khom lưng cúi chào trước khi Rock bước tới.
Lara tròn mắt trước cơ thể của Rock, thậm chí Rock còn mỉm cười ấm áp và cầm tay cô lịch sự chào, “Cô Caldwell, rất hân hạnh được làm quen với nàng”. Đôi mắt chàng nấn ná trên khuôn mặt Lara khi Nick quay về phía Isabel.
“Cậu bé đâu rồi?”
“Thưa ngài?”
“Cậu bé. Người đã trả lời ta lúc đầu.”
“Ý ngài là Jame – em trai tôi – bá tước Reddich, có lẽ tôi nên gọi cậu ấy.” Nick ngắm đôi má ửng hồng của Isabel. “Cậu bé… đang học cùng với gia sư. Tôi phải xin lỗi một lần nữa vì cách cư xử có chút… kỳ dị… của chúng tôi. Ngài thấy đấy, nhà chúng tôi hiện tại không mong đón khách, chúng tôi hiếm khi có khách và ngài làm Jame hoảng…”
Rock quay sang nhìn Nick ngạc nhiên trước lời giải thích lộn xộn của Isabel. Cô gái này không thoải mái khi họ xuất hiện trong ngôi nhà này, điều đó quá rõ ràng.
“…và vài người hầu được tự do vào chiều nay”, nàng vội kết thúc.
“Trong khi nàng học các kiến thức cơ bản của việc sửa mái nhà.”
“Chính xác.” Isabel cười e thẹn và a
anh bị dụ dỗ bởi sự thay đổi bất ngờ của nàng. Nàng thật xinh đẹp.
Khi anh đáp lại, nụ cười đó biến mất ngay. “Tôi sẽ đưa ngài đi xem bộ sưu tập đá cẩm thạch, thưa ngài? Tôi không dám giữ ngài quá lâu ở đây, đặc biệt khi ngài lên kế hoạch rời Yorkshire bất cứ lúc nào.”
Lời nói của nàng là một thông điệp khá rõ ràng, điều mà Nick không muốn đáp ứng. “Không hẳn thế. Trên thực tế, Rock chỉ vừa nói trang viên này mới hấp dẫn làm sao, chúng tôi có thể ở lại đây một lát. Vì vậy chúng tôi có thể dành cả buổi chiều hôm nay để ở đây.”
“Ồ”, nàng nói và anh cảm nhận được sự thất vọng trong giọng nàng.
Nàng muốn anh rời đi.
Tại sao?
Điều này khiến anh suy nghĩ.
Nick liếc nhìn, gần đó anh thấy một cánh cửa khép hờ và được bảo vệ bởi hai người hầu, một người cao và gầy, một người lùn và béo. Nick nhìn qua khe hổng giữa cánh cửa và khung cửa, mắt anh lướt dọc qua đó. Đủ để anh chắc chắn rằng, cách mặt đất khoảng một mét hai, có một khôn mặt nhỏ bé đang lấp ló nhìn anh bằng đôi mắt to tròn. Đó là cậu bé ban nãy.
Anh không thể ngăn chính bản thân. Anh nháy mắt với cậu bé và được đáp lại bởi một tiếng thở hổn hển phát ra từ không gian yên tĩnh đó trước khi anh đi, cánh cửa bị giật mạnh và vang lên tiếng hét hoảng loạn của một đứa trẻ.
Isabel không hề nao núng khi cánh cửa đột nhiên đóng sầm lại, thay vào đó lướt đi nhẹ nhàng dẫn họ lên cầu thang. “Hãy theo tôi. Tôi rất vui giới thiệu với ngài bộ sưu tập đá cẩm thạch này.”
Họ bước lên các bậc cầu thang lớn bằng đá lên tầng trên trong im lặng. Nick để ý vẻ nghiêm trang tĩnh mịch của ngôi nhà đã lâu không được trang trí gì trong hơn một thập kỷ qua. Ánh sáng được giữ ở mức tối thiểu, hành lang tối tăm không thấy bóng dáng của người hầu và hầu hết các cánh cửa đều đóng, cho thấy căn phòng phía sau chúng hiếm khi được sử dụng.
Khi nàng dẫn họ đi dọc theo một hành lang dài và hẹp, Nick hỏi, “Tôi muốn biết quý cô Isabel, tại sao nàng sửa mái nhà?”
Nàng đi trước anh, đầu hơi quay lại khi nghe thấy câu hỏi. Sau một lúc ngập ngừng nàng trả lời, “Nó bị dột”.
Cô gái này đang thách thức sự kiên nhẫn của một vị thánh. Chắc chắn vậy.
Anh chờ nàng nói thêm. Nhưng mãi không thấy gì, anh nói, “Ta nghĩ đó là lý do thích hợp nhất để sửa một mái nhà”.
Anh lờ đi âm thanh phát ra từ Rock, sự pha trộn giữa tiếng cười và sự kiềm chế.
Khi đi đến môt góc xa của ngôi nhà, Nick cảm nhận được một mùi vị khó chịu quen thuộc – giống như mùi ẩm mốc khiến anh liên tưởng đến những khám phá tốt nhất. Lúc nàng mở cánh cửa gần phía cuối hành lang và ra hiệu họ bước vào, các tia nắng mặt trời tràn qua ô cửa làm anh ngạc nhiên.
Isabel lùi lại, để anh bước vào căn phòng lớn, một không gian cân đối kết hợp hoàn hảo với trần nhà cao, tường có rất nhiều cửa sổ lớn mà từ đó có thể quan sát được không gian bên ngoài dinh thự. Các ô cửa không sử dụng bất kỳ vật liệu gì để che đậy, nên ánh chiều tà trực tiếp chiếu vào phòng và có hàng tá bức tượng, với những kích thước và hình dạng khác nhau, được che phủ bằng một lớp vải bám đầy bụi.
Đột nhiên Nick cảm thấy vô cùng hứng thú khi được nhìn thấy bên trong căn phòng, đôi tay anh ngứa ngáy muốn bỏ những tấm vải bao phủ – để khám phá kho báu chúng che giấu. Anh dừng lại vài bước, quay người lại nhìn Isabel. “Nàng đã không cường điệu”.
Isabel mỉm cười và khi nàng nói, anh có thể cảm nhận niềm tự hào trong đó. “Có một căn phòng khác, giống hệt với căn phòng này, bên kia hành lang. Ngài chắc chắn cũng muốn xem nó thôi.”
Sự ngạc nhiên của Nick quá rõ ràng. “Có lẽ cô Caldwell có thể mở căn phòng đó cho Rock trong khi nàng cho ta biết thêm về các bức tượng này?”
Sau giây lát chần chừ, Isabel gật đầu đồng ý với cô em họ và hai người đó rời khỏi phòng, để cửa mở rộng. Nàng mở một bức tượng gần đó và Nick quan sát, đôi mắt xanh dõi theo chuyển động của nàng khi nàng kéo tấm vải sang một bên,
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




